Thẩm Hải Phong và Thẩm Hải Bình lượt bế Thẩm Trì Việt và Thẩm Thanh Nguyệt .
Thẩm Hải Phong : "Tiểu Thạch Đầu vốn thích ngoài chạm , xem nó cau mày đến mức nào kìa."
Vu Phi Húc gật đầu: "Thấy , chỉ nhà mới , khác đều xong. Cậu xem Mật Quả bôi đầy nước miếng lên mặt nó mà nó coi gì . Nếu là khác thì sẽ thế nào nhỉ?"
Nói đến đây, Vu Phi Húc bỗng thấy hứng thú.
Thẩm Hải Phong bế Thẩm Trì Việt lùi hai bước: "Tớ khuyên đừng thử, nó thù dai lắm."
Đứa em trai của đúng là chỉ chê nhà.
Hơn nữa, dù bản Thẩm Thanh Nguyệt nhóc bẩn đến mức nào, cũng quan tâm.
cách đây hai tháng, về làng Hồng Hạc, một bà cụ ở đầu làng thấy đáng yêu nên thừa lúc ai để ý thơm một cái, thế là hỏng bét.
Cậu nhóc gào t.h.ả.m thiết, dỗ thế nào cũng nín.
Về nhà cứ đòi rửa mặt, rửa sạch mấy chậu nước mới chịu thôi.
Rất khó chiều.
Đến mức bà cụ đó cứ thấy Thẩm Trì Việt là tránh xa, sợ vị tổ tông .
"Còn nữa, nếu chọc Tiểu Thạch Đầu, nó thù dai là một chuyện, nhưng nó mà dỗi là Hạ Hạ nhà tớ xót lắm đấy, lúc đó Phi Việt nhà sẽ tìm tính sổ cho xem." Thẩm Hải Phong lòng nhắc nhở.
Vu Phi Húc ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng đúng.
"Thôi thôi, giờ tớ chẳng dám chọc ai cả, cái tớ khổ thế !"
Phương Hiểu Lạc bảo Viên Hân Hân đến nhà hàng đồ chay của đầu bếp, đây ở nhà thuê một dì giúp việc nấu ăn, nhưng mấy ngày nay dì việc về quê.
Buổi trưa, Phương Hiểu Lạc tự tay mấy món, cả mặn lẫn chay.
Ăn cơm xong, Thẩm Trì Việt và Thẩm Thanh Nguyệt quen chân quen tay bò thẳng lên giường của Phương Hiểu Lạc.
Hai nhóc tỳ lên giường xong, tiên tặng cho Phương Hiểu Lạc một nụ hôn thật lớn, đó hớn hở xuống gối.
Phương Hiểu Lạc : "Bố hai đứa trưa nay về, chứ ông mà về là quăng hai đứa ngoài ngay."
Thẩm Trì Việt lật dậy, đó lồm cồm bò xuống phía cuối giường, còn đóng cửa phòng .
Phương Hiểu Lạc hỏi: "Con đóng cửa gì?"
Thẩm Trì Việt diễn đạt, hồi lâu bò lên giường mới thốt hai chữ: "Bố."
Phương Hiểu Lạc đoán: "Con sợ bố về sẽ quăng hai đứa ngoài ?"
Thẩm Trì Việt nghiêm túc gật đầu.
Phương Hiểu Lạc : "Bố con mà quăng hai đứa thì lúc tụi con ngủ say là quăng , cần gì tốn công đóng cửa thế ."
Thế là cả hai đứa nhỏ đều bật dậy, rõ ràng là thèm ngủ nữa.
Phương Hiểu Lạc xuống: "Hai đứa gì thế? Không ngủ ?"
Hai đứa trẻ đồng thanh gật đầu.
Phương Hiểu Lạc ngáp một cái: "Được , ngủ tùy, ngủ đây."
Chuyện quá rõ ràng, chúng sợ ngủ quên thì Thẩm Tranh sẽ về bế chúng .
trẻ con chạy nhảy cả buổi sáng, mà cưỡng cơn buồn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-352.html.]
Hai đứa nhỏ tựa đầu giường , nghịch ngón tay , kéo vạt áo , chẳng mấy chốc chịu nổi, bắt đầu gà gật.
Không lâu , hai đứa trẻ nghiêng ngả chiếc giường lớn, ngủ say sưa quên trời đất.
Phương Hiểu Lạc cũng chẳng quản chúng ngủ , dù phía bên giường rào chắn, chúng cũng ngã xuống .
Đến khi Phương Hiểu Lạc tỉnh dậy, cô thấy hai đứa nhỏ, một đứa ngang một đứa dọc, ngủ ngon lành.
Buổi trưa ngủ Thẩm Tranh phiền, buổi chiều khi hai đứa trẻ thức dậy rõ ràng là vui, cứ ôm lấy Phương Hiểu Lạc hôn lấy hôn để.
đến tối thì câu chuyện khác hẳn.
Ăn tối xong, theo lệ thường là Thẩm Tranh tắm cho Thẩm Trì Việt, còn Trịnh Lan Hoa tắm cho Thẩm Thanh Nguyệt.
Nhân lúc lũ trẻ tắm, Phương Hiểu Lạc ngoài dạo một vòng, sang nhà hàng xóm trò chuyện.
Khi Phương Hiểu Lạc , cô phát hiện Thẩm Tranh quăng Thẩm Trì Việt cho Thẩm Hải Phong quần áo.
Thẩm Tranh thấy Phương Hiểu Lạc, liền vẫy tay gọi cô phòng ngay.
Phương Hiểu Lạc hiểu chuyện gì, phòng xong liền thấy Thẩm Tranh trực tiếp chốt cửa từ bên trong, như bên ngoài căn bản .
Thẩm Tranh chống nạnh: "Thế thì hôm nay hai đứa nó sang ngủ với bà nội ."
Phương Hiểu Lạc : "Anh đúng là khổ tâm vì cái địa vị của quá nhỉ."
Thẩm Tranh kéo rèm cửa , trực tiếp bế bổng Phương Hiểu Lạc lên.
"Chẳng còn cách nào, hai cái đuôi nhỏ đó quá lỡ việc."
Nói , Thẩm Tranh đặt Phương Hiểu Lạc xuống giường lớn.
Phương Hiểu Lạc đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c Thẩm Tranh: "Bọn trẻ còn ngủ , dậy mau."
Cô dứt lời, cửa phòng gõ rầm rầm.
"Mẹ ơi!"
Bên ngoài gọi mấy tiếng, Phương Hiểu Lạc vội vàng xuống đất.
Giờ mà mở cửa thì đúng là tật giật , lúc đó thì hổ c.h.ế.t mất.
Cô mở cửa , Thẩm Thanh Nguyệt và Thẩm Trì Việt đang ngay cửa.
Phương Hiểu Lạc xổm xuống, hai đứa trẻ lao thẳng lòng, khiến cô suýt nữa ngã xuống đất.
Ôm một lát, Thẩm Thanh Nguyệt rời khỏi lòng Phương Hiểu Lạc, lao thẳng đến mặt Thẩm Tranh.
Con bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, híp mắt Thẩm Tranh, khiến lòng sướng rơn.
Thẩm Tranh xổm xuống, rạng rỡ: "Mật Quả tìm bố việc gì ?"
Thẩm Thanh Nguyệt gật đầu, còn đưa cánh tay nhỏ chỉ ngoài.
Thẩm Tranh hỏi: "Con bố ngoài với con ?"
Thẩm Thanh Nguyệt gật đầu.
Thẩm Tranh khẽ b.úng mũi Thẩm Thanh Nguyệt: "Được, Mật Quả của bố bảo bố thì bố đó."
Thẩm Thanh Nguyệt càng vui hơn, nắm tay Thẩm Tranh dắt thẳng ngoài.
Thẩm Tranh nhịn hỏi: "Mật Quả lấy thứ gì ?"