Từng chữ một rơi rõ mồn một tai Chu Ngạn Văn.
Anh cảm thấy lời Phương Hiểu Lạc thật nực , đàn bà giúp việc thì gì? Từ xưa đến nay, đàn bà là giúp chồng dạy con, hầu hạ cha chồng!
chẳng cơ hội để những lời đó, bảo vệ xách thật xa.
Anh còn thấy bóng dáng Phương Hiểu Lạc nữa.
Về đến nhà, cãi và động tay động chân với Vương Hồng Phương.
Vương Hồng Phương hiện đang phục vụ ở nhà hàng, tự kiếm tiền, hộ khẩu cũng lo xong, liền trực tiếp đề nghị ly hôn với .
Ly hôn thì ly hôn, loại gà đẻ như Vương Hồng Phương, ly hôn cô cũng chẳng tìm đàn ông khác !
điều khiến bất ngờ là Vương Hồng Phương tái hôn và sinh con trai với chồng mới.
Mười năm , Chu Ngạn Văn vì uống quá nhiều rượu, trong lúc việc tại công trường ngã từ giàn giáo xuống.
Khoảnh khắc rơi từ cao xuống, mắt như hiện nhiều hình ảnh.
Người đàn bà tên Phương Hiểu Lạc đó mỉm rạng rỡ với .
Họ sống trong biệt thự, lái xe sang, và những đứa con của riêng .
Giây phút chạm đất, Chu Ngạn Văn nhếch môi, quả nhiên là mơ, giấc mơ vĩnh viễn thể thành hiện thực, trừ phi... từ đầu.
đời mà, thể ?
Mùa hè năm 1999, Giang Thành.
Thẩm Hải Bình đang học tiến sĩ, dù là nghỉ nhưng ở thủ đô suốt ngày cùng giáo sư vùi đầu trong viện nghiên cứu, đang nghiên cứu cái gì, kỳ nghỉ cũng về.
Thẩm Kim Hạ đang ôn thi Học viện Múa, nên mùa hè năm nay đều học và tập múa, cũng từ thủ đô về.
Ý của Phương Hiểu Lạc là đợi mấy ngày nữa cô bận xong việc sẽ đưa cả nhà cùng thủ đô, như ngoại trừ Thẩm Tranh vẫn bận rộn , những khác đều thể tụ họp bên .
Biết Thẩm Hải Phong từ trường về Giang Thành nghỉ hè, Thẩm Trì Việt và Thẩm Thanh Nguyệt đều vui.
Niềm vui của Thẩm Thanh Nguyệt hiện rõ mặt, hớn hở, còn Thẩm Trì Việt chỉ nhếch môi .
Phương Hiểu Lạc thời gian nên sắp xếp tài xế đưa Thẩm Trì Việt và Thẩm Thanh Nguyệt đón Thẩm Hải Phong ở ga tàu.
Đây là kỳ nghỉ hè cuối cùng của Thẩm Hải Phong ở trường quân đội, vì năm sẽ nghiệp và xuống đơn vị .
Cậu bước khỏi cửa ga, thấy ngay hai đứa em yêu của .
Mặc dù Thẩm Thanh Nguyệt gần mười ba tuổi nhưng tính cách vẫn y như hồi nhỏ.
Thấy Thẩm Hải Phong , cô bé như một con chim yến nhỏ lao thẳng tới: "Anh cả!"
Thẩm Trì Việt thì chững chạc hơn, bước chào một tiếng: "Anh cả." Rồi xách túi hành lý trong tay Thẩm Hải Phong qua.
Thẩm Hải Phong đ.á.n.h giá Thẩm Thanh Nguyệt từ xuống , tóc ngắn ngang tai, trông khác gì một nhóc.
Cô bé cao gầy, đôi mắt to vô cùng linh động, xinh cực kỳ, mỗi cử chỉ đều tràn đầy sức sống, khiến thấy thoải mái.
Thẩm Trì Việt bên cạnh cũng , cao lên nhiều, hiện tại bắt đầu xu hướng vượt qua chiều cao của Thẩm Thanh Nguyệt .
Từ khi Thẩm Trì Việt tự học nấu ăn, khẩu vị của hơn hẳn, chiều cao cũng phát triển nhanh hơn .
Tất nhiên, ngoại trừ nhà thì ngoài phúc phần nếm thử tay nghề của Thẩm Trì Việt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-444.html.]
Ngũ quan của Thẩm Trì Việt giống Phương Hiểu Lạc nhưng hề mang nét nữ tính, mà là trai một cách quá đáng.
"Hai đứa đúng là cao lên nhiều thật đấy." Thẩm Hải Phong khen ngợi.
Thẩm Thanh Nguyệt so chiều cao: "Anh cả xem, ba sắp vượt con , đây thấp hơn con thôi."
Thẩm Hải Phong : "Em cũng thấp mà, Mật Quả của chúng là xinh nhất."
Lên xe xong, Thẩm Thanh Nguyệt bắt đầu líu lo kể chuyện gia đình với Thẩm Hải Phong.
Thẩm Trì Việt chỉ lẳng lặng , dù cũng ngày càng ít .
"À, đúng ." Thẩm Thanh Nguyệt sực nhớ điều gì đó: "Anh cả, tối mai kế hoạch gì ? Chúng cùng xem buổi hòa nhạc , mua mấy tấm vé liền."
"Hòa nhạc? Hòa nhạc gì cơ?" Thẩm Hải Phong bao giờ xem mấy thứ , thể là hứng thú.
"Là nữ ca sĩ đó, Tạ Kiều. Rất nổi tiếng đấy ạ."
"Tạ Kiều?" Thẩm Hải Phong nghĩ hồi lâu: "Chưa bao giờ."
Thẩm Trì Việt chêm một câu: "Chính là bài 'Tinh Hỏa' đang phát khắp hang cùng ngõ hẻm dạo gần đây đó, là Tạ Kiều hát."
Vừa dứt lời, cửa kính xe hạ xuống, bên ngoài cũng thể thấy tiếng nhạc.
"Đấy, bài hát mấy cửa hàng phát loa đấy ạ."
Thẩm Hải Phong vỡ lẽ: "Bài hát thì , ca sĩ thì ."
Cậu cũng cố ý , thực sự là vì bài hát quá hot.
Bình thường họ khỏi cổng trường, thỉnh thoảng ngoài một chuyến là hang cùng ngõ hẻm đều thấy bài đó.
"Sao mua mấy tấm vé liền?" Thẩm Hải Phong hỏi.
Thẩm Thanh Nguyệt : "Mẹ thích chị mà, chị là thiên hậu đương đại gì đó, mỗi bài đều là ca khúc vàng. Mẹ còn Tạ Kiều trẻ trung, giọng hát như chim sơn ca, thể hát cả đời."
Thẩm Hải Phong bật : "Sở thích của lúc nào cũng đa dạng."
Thẩm Trì Việt : "Chứ còn gì nữa, đầu năm còn bỏ mặc chúng con, đưa bà nội và bà ngoại chạy sang Hồng Kông xem buổi hòa nhạc của ca sĩ khác đấy. Mẹ bảo đưa bà nội và bà ngoại trải nghiệm sự cuồng nhiệt của giới trẻ."
Thẩm Hải Phong : "Được , thích thì chúng cùng là ."
Thẩm Trì Việt cảm thán: "Thật là vô vị."
Thẩm Thanh Nguyệt cũng chẳng hứng thú mấy, nhưng chơi cũng , vẫn .
Về đến nhà, Thẩm Hải Phong vốn tưởng lâu về, Phương Hiểu Lạc nhà thì bà nội ít nhất cũng đón chứ.
Kết quả là, !
Cậu nhà thì thấy Trịnh Lan Hoa đang thử giày mới.
"Bà nội!"
Trịnh Lan Hoa còn chẳng thèm ngẩng đầu: "Hải Phong về đấy , đây xem giúp bà xem mai đôi giày nào thì ?"
Thẩm Hải Phong: "..."
Hóa giày còn quan trọng hơn cả , thôi , ai bảo là bà nội chứ, cứ dỗ dành bà là .
"Đôi giày thể thao ạ, cảm giác thoải mái hơn. Đôi giày da lâu mỏi bà?"