Thẩm Hải Phong : "Em đang học trường quân đội, năm nay nghiệp ạ."
"Trường quân đội ?" Quách Thanh thấy Thẩm Hải Phong trông giống quân nhân, hóa là đang học trường quân sự: "Vậy thì quá, bảo vệ đất nước, đáng kính trọng."
Quách Thanh hỏi thêm gì khác, chỉ là bà chút lo lắng.
Nếu Tạ Kiều thực sự ở bên Thẩm Hải Phong, hai đứa thực sự kết hôn, chẳng Tạ Kiều sẽ vất vả hơn nhiều ?
Dù quân nhân cũng thể ở nhà thời gian dài.
Nghĩ đến đây, Quách Thanh khỏi bắt đầu xót xa cho Tạ Kiều.
Ăn cơm xong, Thẩm Hải Phong chủ động dọn dẹp bát đũa, thu dọn nhà bếp.
Lần Quách Thanh ngăn cản, bà kéo Tạ Kiều qua, thấp giọng hỏi: "Kiều Kiều, con thật cho cô , con thích Hải Phong ?"
Tạ Kiều cảm thấy gò má nóng bừng, đó gật đầu: "Vâng."
Quách Thanh : "Hải Phong thì vẻ , nhưng Kiều Kiều ơi, là quân nhân, khi hai đứa ở bên , con nghĩ tới việc một năm khi chẳng gặp hai ? Làm bạn trai bạn gái thì , nhưng thì ? Nếu đến bước kết hôn, hôn nhân của hai đứa, gia đình của hai đứa, chỉ một con gánh vác thôi ?"
Tạ Kiều còn kịp nghĩ đến những vấn đề : "Cô giáo, cô thấy bọn con hợp , đúng ạ?"
Quách Thanh : "Cũng hẳn là hợp, chỉ là cô xót con vất vả. Hơn nữa, gia đình thế nào, bố , mấy chị em, con đều cân nhắc kỹ lưỡng mới ."
Tạ Kiều nghiêm túc gật đầu: "Vâng, con ạ."
Quách Thanh nỡ để Tạ Kiều rời , nhưng bản Tạ Kiều bận rộn, Tết về cũng chẳng ở mấy ngày.
Huống hồ Thẩm Hải Phong còn ở đây.
Trước khi rời khỏi nhà Quách Thanh, bà tặng mỗi một phong bao lì xì.
Thẩm Hải Phong vội vàng từ chối: "Cô giáo, cô cần cho em ạ."
Quách Thanh : "Trong mắt cô, các em đều là trẻ con. Năm mới các em đến chúc Tết cô, đó là chuyện nên , cũng lấy chút may mắn chứ, cầm lấy ."
"Cảm ơn cô giáo ạ."
Rời khỏi nhà Quách Thanh, Thẩm Hải Phong thở phào một cái, cảm giác còn khó hơn cả thi.
Ngồi trong xe, Tạ Kiều : "Thẩm Hải Phong, em vẫn thể đưa về nhà em . Em với là em sẽ đưa bạn về nhà."
Thẩm Hải Phong để tâm chuyện : "Anh , đến tìm em là rõ lòng với em thôi."
Tạ Kiều : "Hoàn cảnh nhà em thế nào, trong tư liệu đều , chắc em cần nhiều với nữa. Thẩm Hải Phong, gia đình thế nào, em gì cả."
Chuyện cũng chẳng gì giấu giếm, chạy đến theo đuổi thì dĩ nhiên thành thật khai báo.
"Nhà bố , còn một bà nội nữa."
"Ngoài còn hai đứa em trai, hai đứa em gái. Một đứa em trai đang học tiến sĩ ở Thủ đô, một đứa em gái ở trường trung học trực thuộc Học viện Múa Thủ đô, năm nay thi đại học."
"Hai đứa em út hiện đang học trung học."
"Bố ... bố em gặp đấy, chính là Sư trưởng Thẩm của sư đoàn bọn . chuyện chắc trong đơn vị ai , kể cả bạn học trường quân đội bạn bè , và bố đều từng ."
Tạ Kiều sững sờ: "Anh gì cơ? Sư trưởng Thẩm là bố ?"
Thẩm Hải Phong gật đầu: " , vấn đề gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-472.html.]
"Thảo nào." Tạ Kiều thầm nghĩ, hèn chi hôm đó quá giang xe của Sư trưởng Thẩm, ông thiện với như .
Trời ạ, cô còn sến súa với Sư trưởng Thẩm bao nhiêu chuyện.
Sau còn mặt mũi nào mà gặp nữa đây!
Tạ Kiều che mặt: "Thôi xong, hết mặt mũi ."
Thẩm Hải Phong nhớ : "À đúng , bố lúc em rời quá giang xe của ông đúng ?"
Tạ Kiều liên tục gật đầu.
Thẩm Hải Phong : "Thế thì , quá giang thì quá giang thôi."
Tạ Kiều: "Anh hiểu ."
Em bao nhiêu lời nên , còn coi hai miếng bánh quy đó như báu vật nữa chứ.
Thẩm Hải Phong thầm nghĩ, hiểu thì thôi , dù cũng tâm tư con gái đừng mà đoán mò.
Anh tiếp tục : "Còn về ... chính là chủ nhà hàng Chay Hiểu Lạc mà em đến ăn đấy, bà còn kinh doanh lĩnh vực khác nữa, cụ thể là gì thì nhất khi nào em gặp bà thì hỏi bà nhé."
"Cái gì?"
Giọng Tạ Kiều cao lên hai tông: "Anh chủ nhà hàng Chay Hiểu Lạc là á?"
" ." Thẩm Hải Phong đáp.
Tạ Kiều ngẩn hồi lâu: "Thảo nào cái phòng bao xịn xò thế, hóa ăn chẳng cần đặt !"
"Thẩm Hải Phong, em quen , ... em ăn, thể cửa ?"
Thẩm Hải Phong lắc đầu: "Tạ Kiều ơi Tạ Kiều, trong đầu em chỉ ăn thôi ?"
"Tất nhiên là !" Tạ Kiều phản bác: "Trong đầu em còn ... còn nữa."
Giọng cô về nhỏ, nhưng Thẩm Hải Phong vẫn rõ mồn một.
Anh nghiêng đầu khuôn mặt đỏ bừng của Tạ Kiều: "Vừa nãy em gì cơ? Anh rõ!"
Tạ Kiều ngẩng đầu, hít sâu một : "Em , Thẩm Hải Phong là đồ tồi, em để phương thức liên lạc cho , mà ba tháng liên lạc với em. Anh em buồn, em đau lòng, em cứ ngỡ cả đời gặp nữa!"
Thẩm Hải Phong nắm lấy cổ tay Tạ Kiều, đặt tay cô lên n.g.ự.c .
"Anh... gì ?" Mặt Tạ Kiều nóng bừng, tay cứ thế rụt .
Thẩm Hải Phong khẽ : "Là , em thể đ.á.n.h đây, nhất định tránh, đ.á.n.h bao lâu cũng ."
Tạ Kiều đ.ấ.m một cái: "Thẩm Hải Phong như thế mà còn dám từng tỏ tình với cô gái nào khác ?"
Tay Tạ Kiều lực lắm, Thẩm Hải Phong còn bộ xoa xoa.
Làm Tạ Kiều tưởng đ.á.n.h đau thật.
"Anh... ?"
Thẩm Hải Phong ôm n.g.ự.c: "Có chứ, tức n.g.ự.c, khó thở, thở nổi luôn ."