Hơn nữa cô gái đó trông cũng xinh .
Buổi tối khi bận rộn xong, là Phương Hiểu Lạc gọi điện bảo đến Thủ đô , bảo về nhà ăn cơm.
Thẩm Hải Bình tan là thẳng đến tứ hợp viện.
Trong tứ hợp viện chỉ Phương Hiểu Lạc và Trịnh Lan Hoa.
Mấy món thích ăn bày đầy bàn.
"Mẹ, em trai và em gái ạ? Bọn nó thi đại học xong mà, đến?"
Phương Hiểu Lạc : "Trì Việt bảo việc bận, suốt ngày thần thần bí bí, cũng chẳng nó bận cái gì nữa."
"Thanh Nguyệt thì đăng ký tham gia cái trại huấn luyện gì đó, chơi đến phát điên ."
Thẩm Hải Bình : "Trì Việt mấy năm nay thực sự hiếm thấy nha, bình thường lười nhất, sợ phiền nhất, mà mấy năm nay ngoài việc học sách, còn sớm về muộn."
Phương Hiểu Lạc xuống: "Kệ chúng nó , lớn cả , gì thì ."
Bà gắp thức ăn cho Thẩm Hải Bình: "Toàn món con thích đấy, hôm nay là tự tay đấy."
Thẩm Hải Bình dĩ nhiên là Phương Hiểu Lạc tự tay , ngửi mùi là ngay.
"Thế thì để em trai , nó mà ăn cơm nấu là chắc quậy tung trời mất." Thẩm Hải Bình .
Phương Hiểu Lạc cũng theo: "Nó tự , cần ."
Trịnh Lan Hoa : "Hải Bình , ngày nào cháu cũng ăn cơm ? Sao mà cứ gầy mãi thế?"
Thẩm Hải Bình : "Đôi khi cháu bận ạ."
Trịnh Lan Hoa : "Bận cũng ăn cơm chứ. Có thực mới vực đạo mà, ăn cơm mà ."
Thẩm Hải Bình vội vàng : "Cháu bà nội, cháu sẽ ăn cơm đúng giờ ạ."
Phương Hiểu Lạc sực nhớ chuyện gì đó: "Người hướng dẫn của con nhắn tin cho , bảo giới thiệu đối tượng cho con ?"
Thẩm Hải Bình nhớ , hướng dẫn của thực sự phương thức liên lạc của .
Tốc độ cũng nhanh thật đấy.
"Vâng, hôm nay thầy ạ." Thẩm Hải Bình .
Phương Hiểu Lạc : "Nếu hợp thì gặp xem , thấy thì tìm hiểu."
"Vâng." Thẩm Hải Bình đáp.
Phương Hiểu Lạc hỏi: "Cô bé đó tên là gì?"
Thẩm Hải Bình ngẩn : "Con vẫn hỏi ạ."
"Được , gặp mặt là thôi." Phương Hiểu Lạc cũng quá để tâm chuyện , chuyện tình cảm phần lớn là do duyên .
Đêm đó, Thẩm Hải Bình ở tứ hợp viện.
Sáng sớm hôm , hướng dẫn của tươi đón tiếp: "Hải Bình , đàng gái trưa Chủ nhật tuần thời gian, bảo là ăn gì cũng . Thầy còn hỏi hộ cho bố cô , bố cô bảo con gái thích ăn lẩu cay."
Thẩm Hải Bình gật đầu: "Vâng, thưa thầy, em , để em đặt chỗ."
Dư An Bình, đồng nghiệp thiết của , vắt tay lên vai : "Xem mắt cho , thành công thì khao đấy."
Thẩm Hải Bình đưa tay vỗ vai : "Không vấn đề gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-479.html.]
Dư An Bình đột nhiên ôm n.g.ự.c thụp xuống, sắc mặt đỏ bừng.
Thẩm Hải Bình giật , xuống theo: "An Bình, thế?"
Vừa cũng chỉ vỗ nhẹ thôi mà, đây bọn họ đùa giỡn quen , cũng chẳng vấn đề gì.
Dư An Bình xua tay, mãi một lúc lâu mới dịu .
Người thực khá hướng nội, cũng chỉ chuyện nhiều với Thẩm Hải Bình thôi.
Anh chút ngại ngùng, hạ thấp giọng : "Chỗ của tớ..." Nói đoạn, chỉ n.g.ự.c : "Hôm nọ đồ vật va , mấy ngày nay cử động đúng là càng đau."
Thẩm Hải Bình lúc cũng dám đụng , chỉ để Dư An Bình tự từ từ dậy.
"Thế bệnh viện khám ?"
Dư An Bình lắc đầu: "Chưa khám, tớ nghĩ bụng chắc vài ngày là khỏi thôi."
Thẩm Hải Bình đồng ý: "Lúc mới bắt đầu bệnh nhỏ là khám ngay, cứ kéo dài mãi vạn nhất nghiêm trọng hơn thì ?"
"Hải Bình cũng đúng." Dư An Bình : "Để tớ xem ngày mai còn đau như thế nữa thì khám."
Thẩm Hải Bình : "Cái đau n.g.ự.c của , nghiêm trọng lên là , còn đợi gì đến ngày mai, chiều nay bận lắm, nếu ngại một thì tớ cùng ."
Cứ như , hai xin nghỉ buổi chiều, thẳng đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, Thẩm Hải Bình mua hai chai nước, Dư An Bình tự cầm giấy tờ đăng ký khám.
Thẩm Hải Bình cầm nước : "Cậu đăng ký xong ?"
"Xong , phòng khám ở tầng 3 phía tây." Dư An Bình .
Hai liền đến phòng khám tương ứng để chờ.
Chờ một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến của Dư An Bình, Thẩm Hải Bình liền cùng .
Trong phòng khám là một nữ bác sĩ, trông vẻ thanh thuần, lành lạnh, mặt cũng chẳng thấy biểu cảm gì.
Thẩm Hải Bình thấy bảng tên áo blouse trắng của nữ bác sĩ —— Nhan Hy.
Nữ bác sĩ lên tiếng, giọng cũng thanh thuần, lành lạnh, mấy cảm xúc.
"Dư An Bình, khỏe ở ?"
Dư An Bình : "Bác sĩ, ... đau n.g.ự.c."
Nữ bác sĩ hỏi: "Đau như thế nào? Có triệu chứng tức n.g.ự.c khó thở gì ?"
Dư An Bình lắc đầu: "Không những triệu chứng đó, chỉ là đau thuần túy thôi, đau lắm ạ."
Thẩm Hải Bình : "Không bảo va đập ? Cậu để bác sĩ xem xem."
Dư An Bình tuy vô cùng ngại ngùng nhưng cảm thấy Thẩm Hải Bình đúng, liền định cởi cúc áo sơ mi.
Nữ bác sĩ vội vàng : "Cậu đợi , đau l.ồ.ng n.g.ự.c là đau v.ú đơn thuần? Ở đây là khoa l.ồ.ng n.g.ự.c."
là "cách ngành như cách núi", đừng là Dư An Bình hiểu, ngay cả Thẩm Hải Bình cũng rõ lắm.
"Thế đau n.g.ự.c, khám khoa l.ồ.ng n.g.ự.c thì bác sĩ bảo khám khoa gì?" Thẩm Hải Bình hỏi.
Nữ bác sĩ liếc Thẩm Hải Bình một cái: "Nếu là vấn đề về tuyến v.ú thì thể đăng ký khám khoa ngoại v.ú. Ở chỗ là khoa ngoại l.ồ.ng n.g.ự.c, chủ yếu khám các vấn đề về l.ồ.ng n.g.ự.c, phổi, chứ khám tuyến v.ú. Vị trí bệnh nhân chỉ rõ ràng là vấn đề về tuyến v.ú."
Nữ bác sĩ cầm lấy phiếu đăng ký của Dư An Bình: " đây cho , thể trả để đỡ mất hai tiền, đăng ký khoa ngoại v.ú."