“Nhan... Nhan Hy, cô... cô bạn trai ? Sao cô thể bạn trai ?” Người đàn ông đầy vẻ thể tin nổi.
Phải rằng, Nhan Hy chính là đóa hoa độc nhất vô nhị ở bệnh viện , bao nhiêu đàn ông ý đồ đều sự lạnh lùng tỏa từ cô cho chùn bước.
Cả bệnh viện đều đang đoán xem cuối cùng ai mới thể theo đuổi Nhan Hy.
Anh bác sĩ, tự mở một công ty nhỏ, giống họ, là ông chủ của chính công ty .
Có tới giúp, Nhan Hy cũng ngốc, cô bước xuống xe: “Tại thể bạn trai? Chẳng lẽ yêu đương còn báo cáo với ? Cút ngay cho !”
Người đàn ông nhường đường: “... nhưng cô thương , khám bệnh.”
“Ồ?” Thẩm Hải Bình nhướng mày: “Bị thương chỗ nào, đưa xem . Nếu là Nhan Hy nhà chúng đúng, sẽ đưa khám vết thương, còn bồi thường tổn thất cho .”
Nhan Hy cau mày, cô vẫn đồng ý đấy.
Người đàn ông cẩn thận đặt bó hoa sang một bên, đó chỉ xương sườn của : “Chỗ... chính là chỗ , chắc chắn là gãy .”
Thẩm Hải Bình khoanh tay: “Cứ cách lớp quần áo thế thì xem thế nào ? Anh là một đàn ông lớn xác mà õng ẹo thế hả.”
Người đàn ông lập tức vén áo sơ mi lên, chỗ xương sườn của đúng là đau. Dù cũng quyết định bắt Nhan Hy chịu trách nhiệm, hơn nữa hôm nay mua hoa cũng tốn tiền .
Giây tiếp theo, Thẩm Hải Bình hét lớn: “Người mau tới đây, sàm sỡ kìa! Có kẻ lưu manh, đang cởi quần áo kìa!”
“Nhan Hy, mau báo cảnh sát! Để cảnh sát đưa tên lưu manh !”
Phiên ngoại - Thẩm Hải Bình [04]
Người đàn ông vốn dĩ nhát gan, cứ nghĩ cứ bám lấy Nhan Hy là .
Nào ngờ Thẩm Hải Bình trông vẻ dễ chuyện, lịch sự nhã nhặn, thể gào thét khản cả cổ như .
Thẩm Hải Bình hét lên, ít vây đòi bắt lưu manh.
Thêm đó, Nhan Hy báo cảnh sát.
Báo cảnh sát thì , thể trở thành tên lưu manh .
Lúc đó sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của , thiệt hại bao nhiêu tiền?
Người đàn ông vội vàng buông áo xuống, ôm lấy bó hoa hồng đất bỏ chạy trối c.h.ế.t.
“Nhan Hy, nhớ kỹ cô !”
Nhìn đàn ông vội vàng chạy trốn mà vẫn quên bó hoa hồng mua, Thẩm Hải Bình cũng cạn lời.
Loại đàn ông keo kiệt nghĩ đến chuyện theo đuổi con gái nhà chứ.
Người đàn ông rời , Nhan Hy cũng thở phào nhẹ nhõm, cô sợ nhất là mấy kẻ bám dai như đỉa.
Cô lời cảm ơn với Thẩm Hải Bình: “Vừa ... cảm ơn .”
Thẩm Hải Bình xua tay: “Không gì.”
Nhan Hy : “ mời và bạn ăn cơm nhé?”
Cô cũng cảm ơn thế nào cho .
Thẩm Hải Bình : “Không cần .”
Nói xong, sải bước rời , lên xe cùng Dư An Bình rời khỏi đó.
Nhan Hy theo bóng lưng của Thẩm Hải Bình, thầm nghĩ giúp mà còn kịp hỏi tên, cũng để phương thức liên lạc.
Buổi tối khi ăn cơm cùng Dư An Bình xong, Thẩm Hải Bình mới về nhà.
Anh mở máy tính theo thói quen, liền thấy cái ảnh đại diện quen thuộc đang nhấp nháy liên tục.
Anh bấm xem, tin nhắn “ là đồ ngốc” gửi từ hôm qua, cái gửi sáng nay, còn cái mới gửi xong.
Tất nhiên, vẫn như khi, đều là phàn nàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-481.html.]
【Lát nữa phẫu thuật, đêm nay khỏi ngủ .】
【Người nhà bệnh nhân khiếu nại, chê dép lê phẫu thuật! Chẳng lẽ giày cao gót phẫu thuật chắc?】
Thẩm Hải Bình lướt xuống , thấy phần của ngày hôm nay, ngón tay dừng ở đó.
【Có một lão già đến khám bệnh, hỏi ông khỏe chỗ nào, ông đừng hòng moi lời của ông !】
Sao chuyện giống hệt vị bệnh nhân mà bác sĩ Nhan Hy gặp hôm nay ?
【Chu Huy cái tên phiền phức hôm nay tới, từ chối tám trăm mà vẫn coi như gió thoảng bên tai. là điếc chọn lọc mà!】
【Cảm ơn một siêu cấp trai hôm nay cứu nguy. Chỉ là kịp hỏi tên , cũng xin phương thức liên lạc.】
Thẩm Hải Bình khẽ nở nụ .
Siêu cấp trai? Đang khen ?
Tất cả những chi tiết đều khớp, cái tên “ là đồ ngốc” chắc chắn là nữ bác sĩ tên Nhan Hy .
Xem , nữ bác sĩ sự tương phản thật sự lớn.
Ở bệnh viện trông cứ như một đóa hoa cao ngạo lạnh lùng.
Riêng tư phàn nàn khác hẳn với lúc gặp ban ngày.
Thẩm Hải Bình đóng khung chat việc của .
Đến cuối tuần, Thẩm Hải Bình vẫn còn nhớ chuyện thầy hướng dẫn bảo xem mắt.
Vị trí tiệm lẩu đặt từ sớm.
Sáng sớm, điện thoại của thầy hướng dẫn gọi tới, chỉ sợ quên mất việc trọng đại .
Thời gian hẹn là mười một giờ rưỡi trưa.
Thẩm Hải Bình đến khá sớm, đó uống nước chanh, chờ đối tượng xem mắt đến.
Anh cũng gọi món, cô gái thích ăn gì, nên tôn trọng ý của là nhất.
Anh thời gian, sắp đến mười một giờ rưỡi .
Vừa hạ tay xuống, liền thấy ngoài phòng bao giọng quen thuộc đang chuyện với phục vụ.
“Phòng A206 là rẽ hướng ?”
A206? Thẩm Hải Bình thầm nghĩ, đây chẳng phòng bao đặt ?
giọng giống nữ bác sĩ Nhan Hy thế nhỉ?
Anh đầu , Nhan Hy bước .
Hai cứ thế , đều vô cùng kinh ngạc.
Nhan Hy còn phòng, sai, là A206.
Cô thật sự quá đỗi ngạc nhiên: “Là ?”
Thẩm Hải Bình cũng ngờ tới, nữ bác sĩ mà thầy hướng dẫn của khen nức nở chính là Nhan Hy.
thầy hướng dẫn của cũng lừa .
Điều kiện cứng của Nhan Hy đúng là , dáng cao, mặt .
Chỉ là tỏa một loại khí chất “ai cũng đừng hòng gần ”.
Thẩm Hải Bình kéo ghế : “ cũng ngờ là cô.”
“Cảm ơn.” Nhan Hy cảm ơn xong xuống.