Nhan Hy giật con thỏ nhỏ: “Đừng vứt.”
Thẩm Hải Bình thấy sự dập dìu trong mắt cô, : “ đưa cô về .”
Nhan Hy ngẩng đầu lên: “Không định ăn đồ nướng ?”
“Thì cũng đưa cô về nhà an mới chứ.” Thẩm Hải Bình .
Nhan Hy : “ từ đây thể tàu điện ngầm, ... cứ việc của .”
Thẩm Hải Bình hỏi: “Vậy... cô ăn đồ nướng ?”
Nhan Hy : “ ăn.”
Thẩm Hải Bình suy nghĩ một chút: “Điện thoại của cô ?”
“Đây ạ.” Nhan Hy lấy điện thoại từ trong túi áo : “Có chuyện gì ?”
Thẩm Hải Bình cầm lấy điện thoại, nhập một dãy , còn gọi một cái, thấy tiếng chuông reo mới tắt máy.
“Số điện thoại của , cô về đến nhà thì báo cho một tiếng.”
Mặc dù , Thẩm Hải Bình vẫn cùng Nhan Hy trạm tàu điện ngầm, chỉ là nơi chuyển trạm khác thôi.
Lúc Nhan Hy về đến nhà, bố cô về từ lâu .
Tống Mạn Quân thấy tiếng mở cửa, liền tới: “Hy Hy , con dạo với Hải Bình đấy hả?”
“Vâng.” Nhan Hy đáp một tiếng.
Tống Mạn Quân tranh đường trong tay Nhan Hy: “Ái chà, Hy Hy chẳng con thích những thứ nữa ?”
Nhan Hy giày, cảm thấy chân nhẹ nhàng nhiều.
Cô lắc lắc con thỏ nhỏ trong tay: “Bây giờ thích ạ.”
Tống Mạn Quân nở nụ tươi rói: “Để đoán xem, là Hải Bình mua cho con đúng ?”
Nhan Hy : “Mẹ, con mệt , con tắm rửa ngủ đây.”
Nhan Nghị tháo kính lão xuống, trong tay vẫn cầm tờ báo tới: “Chuyện gì ?”
Tống Mạn Quân vô cùng vui vẻ: “Chắc chắn là Hải Bình dỗ dành Hy Hy , ông phát hiện , Hy Hy chuyện dường như cũng đổi .”
Nhan Nghị chắp tay lưng : “Lần thì , đứa trẻ Hải Bình thật sự khá.”
Nhan Hy tìm một chiếc bình cổ hẹp, đặt con thỏ nhỏ trong.
Dưới ánh đèn trong phòng, con thỏ nhỏ lung linh trong suốt.
Cô lấy điện thoại , gửi cho Thẩm Hải Bình một tin nhắn.
Thẩm Hải Bình thật ăn đồ nướng thật, về đến nhà, tắm rửa , lúc thì thấy tin nhắn của Nhan Hy gửi tới.
【Đã về đến nhà.】
là tính cách của Nhan Hy, chữ ít.
Thẩm Hải Bình trả lời hai chữ: 【Đã nhận.】
Nhan Hy bò bàn, nghịch điện thoại, mãi một lúc mới thấy Thẩm Hải Bình trả lời hai chữ.
Cô đặt điện thoại lên bàn, thở dài một .
Cô đang mong chờ cái gì chứ?
Tối hôm khi tan , Thẩm Hải Bình chọn một đôi giày thể thao mẫu mới nhất thoải mái, mua hết một lượt những món đồ nhỏ mà tối hôm Nhan Hy thêm vài cái.
Thẩm Hải Bình thầm nghĩ, cứ coi như là dỗ dành con gái nhà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-489.html.]
Ít nhất là để tâm trạng cô hơn một chút.
Dù thì đưa quán bar còn để chịu kinh hãi. Hơn nữa, cô gái mới hai mươi lăm tuổi mà cứ suốt ngày trưng vẻ mặt già dặn cũng mệt lắm.
Thẩm Hải Bình gói đồ , tự tặng cho Nhan Hy mà là gửi bưu điện.
Dù Thẩm Hải Bình cũng Nhan Hy thấy .
Gửi bưu điện nội thành siêu cấp nhanh, sáng thứ Tư nhân viên bưu tá giao hàng tới .
Nhan Hy sáng nay ca phẫu thuật, đồ là nhờ trạm điều dưỡng nhận giúp.
“Bác sĩ Nhan, bưu kiện của cô .”
Nhan Hy đăng ký xong nhận bưu kiện: “Cảm ơn.”
Trong lòng cô đầy vẻ ngạc nhiên, cô nhớ đặt mua cái gì, cũng ai với cô là sẽ gửi đồ cho cô cả.
Cô y tá nhỏ khuôn mặt b.úp bê, híp mắt, tùy ý cầm cuốn sổ lên: “Bác sĩ Nhan, cô gửi cái gì ạ?”
Nhan Hy : “ cũng rõ lắm.”
Cô cẩn thận xem thông tin gửi, là Thẩm .
Phản ứng đầu tiên của Nhan Hy lập tức chính là Thẩm Hải Bình.
cô nhanh ch.óng phủ nhận khả năng trong lòng, Thẩm Hải Bình gửi đồ cho cô chứ?
Đợi đến khi cô thấy phương thức liên lạc của gửi, ở cột điện thoại, đúng thật là điện thoại di động của Thẩm Hải Bình.
Nhan Hy chợt phát hiện , cô mới chỉ gửi cho Thẩm Hải Bình một tin nhắn mà ghi nhớ kỹ của .
Cô y tá nhỏ quan sát sắc mặt, cô chợt thấy trong khoảnh khắc , mặt bác sĩ Nhan dường như đỏ lên.
Phiên ngoại - Thẩm Hải Bình [11]
Nhan Hy ôm bưu kiện về phía văn phòng.
Cô y tá nhỏ với đồng nghiệp bên cạnh: “Mọi thấy ? thấy mặt bác sĩ Nhan dường như đỏ lên .”
Một cô y tá khác : “Thế thì ? Bác sĩ Nhan phẫu thuật xong, chắc chắn là mệt thôi.”
Cô y tá nhỏ : “Không đúng đúng, cô khi xem thông tin bưu kiện mới đổi như , khi nào là bác sĩ Nhan thích gửi đồ cho cô ?”
“Cô đừng đoán mò nữa, bác sĩ Nhan thể thích , ai chẳng bác sĩ Nhan thích nhất chính là sự nghiệp của cô .”
Các bác sĩ ở khoa ngoại l.ồ.ng n.g.ự.c nội trú đều ở chung một văn phòng lớn.
Đa đều đang bận rộn, mặt ở văn phòng.
Một nam bác sĩ khác đang bệnh án trong văn phòng tên là Doãn Hách thấy tiếng động liền đầu một cái.
“Nhan Hy, cô gửi cái gì ? Bưu kiện lớn thế .”
Nhan Hy xuống: “Không gì.”
Ai bảo Nhan Hy cũng bên trong là cái gì chứ.
Đến chính cô cũng tại mong chờ mở cái bưu kiện .
Bưu kiện mở , cái hộp lớn nhất bên trong rõ ràng là một hộp giày.
Một đôi giày thể thao màu trắng, vặn là size cô .
Nhan Hy vô cùng thắc mắc, Thẩm Hải Bình cô giày size bao nhiêu?
Đặt đôi giày thể thao sang một bên, ba chiếc hộp nhỏ khác trong bưu kiện lộ .
Nhan Hy lượt mở từng chiếc hộp nhỏ , bên trong lượt là một chiếc mặt nạ Bao Công nhỏ, một chiếc hồ lô nhỏ vẽ hoa lan hồng bên chữ “Bình an hỉ lạc”, còn một con mèo đồ chơi ở vỉa hè.