Thẩm Trì Việt ném một chiếc gối ôm qua.
Phương Hiểu Lạc lười biếng dựa đó: "Hải Bình, chú Nghiêm của con , mấy ngày nay con đều đến cửa hàng đặt điểm tâm tặng ?"
Động tác tay Thẩm Hải Bình khựng một chút: "Vâng, một bạn, đây con chuyện với cô , nên đặt đồ tặng cô thôi."
Phương Hiểu Lạc cũng hỏi nhiều: "Được , con việc yên tâm."
Thẩm Hải Bình thật sự là đứa trẻ khiến yên tâm nhất .
"Mẹ, trưa nay ăn gì? Để con mua thức ăn." Thẩm Hải Bình .
Phương Hiểu Lạc xua tay: "Em trai con bảo đưa giải quyết chút việc, trưa nay ăn ở nhà ."
Buổi chiều, Thẩm Hải Bình tắm rửa quần áo, chỉnh đốn bản cho thật bảnh bao.
Lúc khỏi cửa, mặc áo phông đen ngắn tay, quần màu trắng sữa.
Trước khi khỏi cửa Nhan Hi cũng tắm rửa, chọn quần áo hồi lâu.
Cuối cùng cô mặc áo phông trắng ngắn tay, quần thể thao đen, đôi giày thể thao mà Thẩm Hải Bình mua cho cô.
Cả hai đều lái xe, địa điểm hẹn gặp là một lối của ga tàu điện ngầm ở giữa quãng đường.
Thẩm Hải Bình đến , thấy Nhan Hi bước từ lối ga tàu điện ngầm, bỗng nhiên mỉm .
Quần áo của hai quả thực là bù trừ cho , giày cùng kiểu.
"Ai tưởng chúng bàn bạc đấy."
Nhan Hi vô cùng ngượng ngùng, nhưng trong lòng cũng chút vui sướng.
Từ việc QQ lệch một chữ , biệt danh QQ giống , ảnh đại diện giống ... cô và Thẩm Hải Bình dường như một sự ăn ý kỳ lạ.
"Cảm ơn mua giày cho , kích cỡ vặn, thoải mái."
Thẩm Hải Bình rộ lên, Nhan Hi ngẩng đầu qua, mái tóc mềm mại, rũ xuống trán, gió nhẹ khẽ lướt qua khiến tóc bay lên.
Trong khí còn vương mùi hương của dầu gội đầu.
Nhan Hi nhận rằng cô thật sự ngày càng bệnh hoạn .
Cô khẽ hắng giọng: "Đi thôi, ăn cơm."
Thẩm Hải Bình hỏi: "Đi ăn gì đây?"
"Thịt nướng thì ?" Nhan Hi nhớ Thẩm Hải Bình ăn thịt nướng.
Thẩm Hải Bình b.úng tay một cái: "Ok. Không vấn đề gì, đúng ý luôn."
Quán thịt nướng Nhan Hi đặt là quán trong nhà, là hàng quán vỉa hè bên ngoài.
"Anh ăn gì?" Nhan Hi đưa thực đơn cho Thẩm Hải Bình.
Thẩm Hải Bình đón lấy: "Được cô Nhan mời, khách sáo nhé."
Vừa , đ.á.n.h dấu khá nhiều món đó.
" chọn xong ."
Nhan Hi cũng chọn thêm vài món, đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ hỏi: "Xin hỏi, hai vị cần dùng rượu ạ?"
Thẩm Hải Bình thì thể uống một chút, nhưng Nhan Hi thì mới chỉ uống một chút rượu pha thôi.
"Cô uống ?" Thẩm Hải Bình hỏi.
Nhan Hi thật sự chút thử: "Có lẽ thể thử một chút."
"Vậy thì uống bia ." Thẩm Hải Bình : "Rượu trắng chắc là gắt quá, lẽ cô sẽ quen."
Bia mang lên , Thẩm Hải Bình rót bia cho Nhan Hi, mặt ly dần dần nổi lên một lớp bọt trắng.
Nhan Hi nhận lấy, nhấp một chút xíu: "Đắng quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-495.html.]
Thẩm Hải Bình : "Cái thứ rượu mà, uống nhiều sẽ thấy ngọt."
Nhan Hi ngạc nhiên: "Vậy chẳng là uống quá nhiều ?"
"Uống đủ là ." Thẩm Hải Bình .
Các món nướng lượt bưng lên, hai giống như bạn bè lâu năm, ăn thịt nướng trò chuyện.
Thẩm Hải Bình cũng thấy nụ xuất hiện nhiều hơn khuôn mặt Nhan Hi.
"Bia bụng chướng quá." Nhan Hi xoa xoa bụng.
Thẩm Hải Bình dáng vẻ của Nhan Hi, mỉm , cũng kiêng dè gì, thẳng luôn: "Nói nhỏ cho cô , lát nữa vệ sinh vài là hết ngay."
Mắt Nhan Hi tròn xoe, vẫn hiểu lắm ý là gì.
cô cứ cảm thấy ngày càng choáng váng đầu óc.
Chẳng bao lâu , cô dậy, còn lảo đảo hai cái: "Không , vệ sinh một lát."
Thẩm Hải Bình dậy: "Cô , để đỡ cô nhé?"
Nhan Hi : "Không cần , vẫn ."
Cô chậm chạp về phía nhà vệ sinh.
Thực Nhan Hi uống nhiều, mới hai ly. rõ ràng là bình thường cô uống rượu nên t.ửu lượng .
Lát , Nhan Hi , đưa ly rượu qua: "Rót thêm cho một ít ."
Thẩm Hải Bình : "Cô mới uống đầu, uống ít thôi, nếu lát nữa sẽ say lắm đấy."
Nhan Hi rộ lên: " mới uống chút mùi vị."
Thẩm Hải Bình bất lực: "Cô ăn thêm chút gì , để mua cho cô hộp sữa chua nhé, thể giải rượu đấy."
Nhan Hi bò bàn, giơ một ngón tay lên: "Thẩm Hải Bình, thêm một ly nữa thôi, ?"
Thẩm Hải Bình ngẩn , một ngón tay của Nhan Hi cứ huơ huơ mắt .
Thế giống như đang nũng ?
Nhan Hi nũng ?
Nhan Hi thấy Thẩm Hải Bình phản ứng gì, dậy, chống cằm: "Thẩm Hải Bình, thật đấy, ly cuối cùng thôi mà, ?"
Thẩm Hải Bình: ...
Thế thì ai mà chịu cho nổi.
Đầu óc còn kịp phản ứng thì tay cầm chai bia rót đầy ly cho Nhan Hi .
Nhan Hi ly rượu đầy ắp, nở nụ rạng rỡ, giọng bỗng trở nên mềm mại: "Cảm ơn nhé."
Thẩm Hải Bình xoa xoa chân mày, Nhan Hi thật sự say .
Đợi khi Nhan Hi tỉnh rượu, vẫn nhắc nhở cô, uống rượu bên ngoài, quá nguy hiểm.
Nhan Hi say nên Thẩm Hải Bình dám uống nhiều, luôn để mắt đến cô.
Ly cuối cùng Nhan Hi uống chậm, ăn thịt nướng nhấp một ngụm.
"Thẩm Hải Bình, đây dám uống rượu ."
Thẩm Hải Bình hỏi: "Tại ?"
"Bởi vì uống rượu thì giống nữa." Nhan Hi mắt mờ màng, nghĩ một chút .
Thẩm Hải Bình bóc thịt tôm hùm đất, đưa tới bên miệng Nhan Hi.
Nhan Hi há miệng nuốt lấy.
Đôi môi cô đỏ mọng, lấp lánh.
"Ngon lắm." Cô rộ lên, trong đôi mắt cong cong dường như cả những vì .