Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 594

Cập nhật lúc: 2026-01-11 17:03:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tranh ba đứa trẻ mặt, đúng , ba mươi mấy năm , từng đứa đều cha .

 

Nếu Phương Hiểu Lạc, lẽ c.h.ế.t từ lâu , mấy đứa nhỏ cũng sẽ theo con đường nào nữa.

 

Còn nữa, liệu bà thể khỏe mạnh sống đến tận bây giờ ?

 

Thẩm Hải Bình : "Ba, thực thì, ngay từ lúc mới đề cập đến chuyện , chúng con để thong thả. Thực sự là lúc đó cũng nghĩ cách gì . Sau đó ba em con bàn bạc , thấy cứ tính hết cho Trì Việt là hợp lý nhất."

 

Nhắc đến chuyện Thẩm Kim Hạ dứt: "Tâm nguyện lớn nhất của Trì Việt là nghỉ hưu sớm, phen chắc nó thổ huyết mất."

 

Thẩm Hải Phong : "Kệ nó , nó sung sức lắm."

 

Đang trò chuyện thì Thẩm Trì Việt và Thẩm Thanh Nguyệt dắt theo lũ trẻ cũng về phía .

 

Thẩm Trì Việt : "Mọi tụ tập ở đây chắc chắn là đang em đúng ? Em hắt mấy cái liền, tai cũng nóng ran lên ."

 

Thẩm Hải Phong vỗ vai Thẩm Trì Việt: "Anh đang khen em giỏi giang đấy."

 

Thẩm Trì Việt : "Em cho nhé, em chỉ trông nom kinh doanh cho một năm thôi, trả phí vất vả cho em đấy."

 

Thẩm Hải Phong gật đầu đồng ý: "Được, chuyện đó thành vấn đề, trả thêm cho em một chút."

 

Thẩm Trì Việt : "Mọi thật là quá đáng, thể bắt em trông nom hết . Đặc biệt là rể, rể rõ ràng là tiện tay thôi, cái gì mà nuôi hai thằng con trai thời gian, là l.ừ.a đ.ả.o!"

 

Thẩm Kim Hạ trời, thèm tiếp lời.

 

Thẩm Thanh Nguyệt : "Nuôi hai thằng con trai đúng là thời gian thật mà."

 

Thẩm Trì Việt chằm chằm em gái : "Thế thì em sinh thêm đứa nữa ."

 

"Còn lâu mới sinh!" Thẩm Thanh Nguyệt vốn dĩ định con , nếu ngoài ý m.a.n.g t.h.a.i thì hai con trai cũng thể chào đời.

 

Vốn dĩ lúc m.a.n.g t.h.a.i khám bảo là t.h.a.i đôi.

 

Lại còn bảo là hai bé gái sinh đôi, kết quả sinh là hai thằng cu!

 

Sinh cái gì mà sinh? Lần tới mà sinh thêm hai thằng cu nữa thì đúng là mạng mà!

 

Thẩm Hải Bình : "Trì Việt, em thể như . Năm nay em bao nhiêu tuổi? Mới ba mươi hai. Chính em với là năm mươi hai tuổi mới là độ tuổi sung sức để xông pha, thế thì em càng lười biếng."

 

Thẩm Trì Việt: ...

 

Sau khi việc quyết định xong, Phương Hiểu Lạc lập tức cùng Thẩm Trì Việt bắt đầu bàn giao.

 

Đợi đến khi thủ tục tất, Phương Hiểu Lạc cảm thán: "Ôi, cảm giác nghỉ hưu thật tuyệt."

 

Thẩm Trì Việt: "Mẹ ơi, lúc nghỉ hưu cũng bận rộn gì lắm ."

 

Phương Hiểu Lạc lườm : "Từ hôm nay trở , các con gì thì . Con với các chị và em gái con một tiếng, mấy chị em các con việc gì thì đừng liên lạc với và ba con."

 

Thẩm Trì Việt hỏi: "Ý ạ?"

 

Phương Hiểu Lạc cảm thấy con trai thật ngốc: "Ý là, đời cháu thì chúng vẫn thiết. Còn mấy chị em các con thì thôi , các con loại ."

 

Thẩm Trì Việt: ...

 

Sau đó, Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh biến mất khỏi tầm mắt của .

 

Trong nhóm gia đình dù kêu gọi thế nào, hai cũng thèm đáp một lời.

 

Chỉ điều mỗi sáng sớm, Phương Hiểu Lạc đều gọi điện cho Trịnh Lan Hoa.

 

Một là hỏi thăm sức khỏe bà, hai là báo cáo với bà rằng cô và Thẩm Tranh vẫn , cũng là để Trịnh Lan Hoa yên tâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-594.html.]

Trịnh Lan Hoa đương nhiên là cùng hội cùng thuyền với Phương Hiểu Lạc, đám cháu trai cháu gái đến hỏi thì bà cũng bảo gì hết.

 

Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh tìm một làng chài nhỏ yên bình để sinh sống.

 

Phóng tầm mắt xa là biển cả mênh m.ô.n.g bát ngát, khiến lòng thư thái.

 

Trong khí thoang thoảng mùi mặn mòi của biển cả, Phương Hiểu Lạc gọi cảm giác là thiên nhiên.

 

Sáng sớm tinh mơ, Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh theo ngư dân khơi, đ.á.n.h cá.

 

Thuyền cá khơi, đều kinh nghiệm cả.

 

Quả nhiên đ.á.n.h lên ít cá.

 

Lúc trở về, Thẩm Tranh và Phương Hiểu Lạc cũng giúp một tay.

 

Lão ngư dân hớn hở với Thẩm Tranh: "Này em, chú và con gái nhà chú đúng là mang vận may cho chúng , mấy chuyến khơi của chúng chẳng thu hoạch thế ."

 

Thẩm Tranh nhướn mày.

 

《Chú và con gái nhà chú》??

 

Anh đầu , Phương Hiểu Lạc đang nhặt mồm, cô cũng thèm giải thích.

 

Lúc về, lão ngư dân đưa cho họ ít cá.

 

Về đến nhà, Thẩm Tranh bắt đầu xách nước, cá.

 

Phương Hiểu Lạc thì một bên chằm chằm Thẩm Tranh.

 

"Đồng chí lão Thẩm."

 

Thẩm Tranh Phương Hiểu Lạc: "Sao thế?"

 

"Trông em cực kỳ trẻ trung ?" Phương Hiểu Lạc cố tình .

 

Thẩm Tranh đặt con cá xuống, dắt Phương Hiểu Lạc gương: "Vợ đúng là thực sự trẻ trung mà."

 

Thẩm Tranh lên: "Em xem, bao nhiêu năm qua, thời gian dường như lãng quên em ."

 

Phương Hiểu Lạc chỉ mấy vết chân chim nơi khóe mắt: "Anh xem , em nếp nhăn đây ."

 

Thẩm Tranh kỹ hồi lâu: "Đâu ?"

 

Phương Hiểu Lạc : "Thẩm Tranh mắt kém thật đấy, thế thấy ?"

 

"Mấy cái vết li ti đó của em mà tính là nếp nhăn ?" Thẩm Tranh ôm lấy eo Phương Hiểu Lạc: "Vợ nhất thiên hạ."

 

Phương Hiểu Lạc gạt tay Thẩm Tranh : "Đầy mùi tanh cá, lát nữa giặt quần áo cho em đấy!"

 

"Giặt, đảm bảo giặt sạch bong kin kít."

 

Phương Hiểu Lạc một chiếc váy khác, tựa lưng ghế bập bênh Thẩm Tranh bận rộn.

 

Chẳng mấy chốc, mùi cá thơm lừng tỏa .

 

Phương Hiểu Lạc dậy, quạt cho Thẩm Tranh: "Thật tình, đổ nhiều mồ hôi quá."

 

Thẩm Tranh ghé đầu sang, Phương Hiểu Lạc liền lau mồ hôi cho .

 

Thẩm Tranh thực sự tận hưởng cảm giác , chỉ ước thời gian thể dừng ở khoảnh khắc mãi mãi.

 

Phương Hiểu Lạc lau mồ hôi cho xong: "Anh cái gì mà ?"

 

 

Loading...