Thập Niên 80: Hương Giang Đại Mỹ Nhân - Chương 172: Tình nhân trong mộng và Cuộc gặp gỡ trên biển

Cập nhật lúc: 2026-02-01 07:20:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hừ, thể chứ! Đó là tình nhân trong mộng của ."

Trần Tùng Hiền hiện tại cảm thấy tiếng chung với đám hồ bằng cẩu hữu suốt ngày chỉ ăn chơi trác táng . Hắn bỏ mặc đám nam nữ đang cặp kè chim chuột sang một bên, một góc khác ngắm biển.

Chẳng bao lâu , em sốt ruột gọi tên Trần Tùng Hiền: "Trần thiếu, Trần thiếu, mau đây xem, họ , Trình đại thiếu ?"

Anh họ?

Trần Tùng Hiền thấy danh xưng , giật một cái suýt chút nữa thì trượt chân. Hắn chẳng thèm đầu xác nhận, vội vàng trốn tiệt trong khoang thuyền: "Nếu thật sự thấy họ , đừng đang ở đây nhé, ngàn vạn đừng !"

Đám bạn bao giờ thấy Trần Tùng Hiền chuồn lẹ như . Người bạn xa xa thấy một chiếc du thuyền khác lướt qua. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi hai con thuyền đan xen, boong tàu bên , một đàn ông dáng dấp y hệt Trình Vạn Đình đang ôm một phụ nữ hôn môi.

Người phụ nữ lưng về phía nên thấy rõ mặt, nhưng góc nghiêng của Trình Vạn Đình thì vẻ sai chạy .

Tuy nhiên, màn chạy trốn của Trần Tùng Hiền gián đoạn, đến khi tên công t.ử bột duy nhất từng gặp mặt Trình Vạn Đình đầu , chiếc du thuyền xa.

"Không thể nào, chắc chắn là nhầm . Đám phá gia chi t.ử suốt ngày chỉ ăn nhậu chơi bời như chúng mới khả năng hẹn hò với phụ nữ du thuyền, chứ Trình đại thiếu thể!"

Tên công t.ử bột chắc chắn rằng hoa mắt.

Trình đại thiếu tuyệt đối loại !

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

...

Du thuyền chạy về bờ biển dừng . Bộ đồ bơi Lâm Khả Doanh ướt đẫm, đàn ông dùng khăn tắm bọc , che kín mít những đường cong kiều diễm.

Từ biển trở đất liền, khách sạn nghỉ dưỡng cảnh biển thuộc khu vực Cửu Long Thương tuy chính thức khai trương nhưng dành riêng cho Trình Vạn Đình một phòng tổng thống xa hoa.

Căn phòng rộng lớn, tinh xảo tối giản chia khu vực việc và khu vực nghỉ ngơi. Lâm Khả Doanh phòng tắm rửa mặt, đợi đến khi quần áo sạch sẽ , đàn ông bàn việc, tận dụng từng phút từng giây để xử lý công vụ.

Người đàn ông để trần , cơ bắp săn chắc, tỏa hormone nam tính nồng đậm du thuyền ban nãy phảng phất như từng tồn tại.

Thay đó là một vị tổng tài đại lão áo mũ chỉnh tề với sơ mi đen, quần tây đen.

Lâm Khả Doanh chút hoảng hốt.

"Tắm xong ?" Trình Vạn Đình thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, thu tài liệu trong tay, về phía , "Gọi đồ ăn lên đây xuống ăn?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-huong-giang-dai-my-nhan/chuong-172-tinh-nhan-trong-mong-va-cuoc-gap-go-tren-bien.html.]

Lâm Khả Doanh cứ ru rú trong phòng: "Xuống ăn ."

Nhà hàng cảnh biển chính thức mở cửa đón khách, nhưng ở giai đoạn chạy thử nghiệm. Đầu bếp chế biến đại tiệc hải sản tươi ngon, bày biện vô cùng tinh xảo.

Trước cửa sổ sát đất khổng lồ, hoàng hôn nhuộm đẫm ranh giới giữa biển và trời bằng một vầng sáng cam vàng rực rỡ, từng lớp từng lớp sóng vỗ về bờ cát.

Sau khi vận động ăn món ngon, thưởng thức cảnh biển tuyệt , cả thể xác và tinh thần Lâm Khả Doanh đều sảng khoái.

"Hey, Lâm tiểu thư!" Chỉ là, một giọng đặc sệt âm điệu Anh quốc bất ngờ vang lên, phá vỡ buổi hẹn hò của hai , "Trình cũng ở đây ."

Charles và William khi đấu giá mỏ kim cương ở Nam Phi liền bay thẳng về Anh. Hôm nay bọn họ mới tới Cảng Thành, khéo nhận tư cách trải nghiệm chạy thử khách sạn nghỉ dưỡng cảnh biển từ tập đoàn Di Hòa - cổ đông kiểm soát vốn Anh của Cửu Long Thương.

Buổi chiều nhận phòng, chạng vạng xuống ăn tối, ngờ gặp quen.

Lâm Khả Doanh ngờ gặp đối thủ cạnh tranh mỏ kim cương Nam Phi ở đây, nhưng cũng mỉm chào hỏi: "Charles , William , xin chào."

Mỏ kim cương của Charles và William vẫn đang trong giai đoạn khai thác. Hai quan tâm đến tình hình mỏ của vợ chồng Lâm Khả Doanh, mang theo vài phần dò xét che giấu, sợ mỏ của đối thủ hơn của : "Lâm tiểu thư, mỏ của cô sẽ trúng giải độc đắc chứ?"

"Đương nhiên là ." Lâm Khả Doanh trấn an, "Chỉ khai thác một mỏ bình thường thôi, tự nhiên thể so sánh với mỏ mà các vị bỏ tiền lớn để đấu giá ."

"Đó là đương nhiên." Charles vẻ mặt đắc ý, "Nhân viên khai thác mỏ của chúng hẳn là lợi hại, các phương diện đều phù hợp với điều kiện hình thành kim cương thô cao cấp nhất trong lịch sử, chỉ chờ khai thác sâu hơn... Ngược , cô mỏ mà Leo bọn họ mua như thế nào ?"

Lâm Khả Doanh giả vờ , trong lòng sớm đáp án: "Như thế nào?"

"Kết quả khai thác quặng của bọn họ , là đá thô rác rưởi, chỉ thể sản xuất loại kim cương kém chất lượng nhất." Charles mặt mang ý , giả mèo chuột tiếc nuối, "Thật sự là tiếc cho Leo , tiêu nhiều tiền như mua cái mỏ đó chứ."

Charles và William trò chuyện vài câu rời , lúc quên mời Lâm Khả Doanh gặp mặt: "Chúng kế tiếp sẽ ở Cảng Thành nghỉ ngơi một thời gian. Lâm tiểu thư cũng chúng lấy ít đất ở Cảng Thành, khu Trung Tây, khu Loan Tử, Sa Điền (Sha Tin), Cửu Long, Vượng Giác... chỗ nào cũng . Sau xây cao ốc bán , nếu Lâm tiểu thư và Trình ý định, nhất định sẽ chiết khấu."

Thương nhân Anh chút che giấu sự thật thể lấy đất giá rẻ từ tay chính phủ Cảng đốc, thậm chí còn ẩn chứa vài phần đắc ý.

"Đó là vinh hạnh của chúng ." Lâm Khả Doanh qua loa hai câu, chờ xa mới nén nụ , môi đào cong cong.

Kết quả khai thác mỏ của thương nhân Pháp Leo , mỏ rác của Charles tay còn khai thác kiểm nghiệm xong, phía còn kịch để xem.

Lâm Khả Doanh tâm tình ăn xong một miếng bít tết, ngước mắt lên thấy đàn ông đối diện đang lẳng lặng chằm chằm hướng hai tên thương nhân Pháp rời , vẻ mặt như đang suy tư điều gì.

 

 

Loading...