Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 115: Kiều Viễn Khoe Khoang, Nhận Ra Người Quen
Cập nhật lúc: 2026-03-05 15:21:17
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Viễn và Đổng Tư mấy hôm t.a.i n.ạ.n xe.
Đổng Tư hề hấn gì, nhưng Kiều Viễn mù hai mắt.
Tình trạng của trong đám bạn học ai ai cũng , cho nên đều nghĩ bọn họ nhất định sẽ xuất hiện.
bây giờ Đổng Tư khoác tay Kiều Viễn đang hừng hực khí thế tới, ngoại trừ mặt còn một vết bầm tím , đôi mắt vô cùng sáng ngời.
Sự xuất hiện của hai một nữa dấy lên một cao trào nhỏ.
Không ít đều chủ động dậy đón tiếp.
Cố Dương bưng cốc nước mặt lên, mi mắt rủ xuống cảm xúc gì đó thoáng qua.
Tô Nhan ngay cả cái chính diện cũng cho hai , tiếp tục ăn uống.
“Kiều Viễn, mấy hôm t.a.i n.ạ.n xe, các bạn học đều còn đang bàn bạc tìm thời gian cùng thăm đấy.” Trương Hi Minh là lớp trưởng của họ, mỗi họp lớp cũng đều do tổ chức, cho nên nắm rõ tình hình của từng như lòng bàn tay.
“ , Kiều Viễn, mắt khỏi ?”
Cằm Kiều Viễn sắp hất lên tận trời: “Tai nạn nhỏ hề gì, bố bỏ giá cao mời cho một vị bác sĩ cực kỳ lợi hại ở bên ngoài, bây giờ mắt còn rõ hơn cả .”
Tô Nhan khoác lác mặt đỏ tim đập, suýt chút nữa thì nhịn tiếng.
“Hóa là , mau chỗ .” Trương Hi Minh chủ động chào mời.
bàn chủ tọa còn chỗ nữa, hơn nữa hai giữa chừng, bây giờ cũng chỉ bàn phụ là còn chỗ trống, cho nên theo lẽ thường đưa hai qua đó.
Kiều Viễn vị trí hiệu, mặt mũi lập tức xụ xuống.
“Lớp trưởng, mới mấy tháng gặp đúng là càng ngày càng sắp xếp đấy.”
Một tiếng châm chọc đầy vẻ âm dương quái khí.
Bầu khí trong khoảnh khắc từ vui vẻ trở nên gượng gạo.
Trên mặt Trương Hi Minh vẫn treo nụ : “Kiều Viễn, lời là ý gì?”
“Bên đều là bạn học nữ, ăn chung với họ .” Kiều Viễn kiêu ngạo .
Trước đây chỉ cần xuất hiện, những đều thi nịnh bợ, chính là tiêu điểm.
Trương Hi Minh nhẹ nhàng giải thích: “Các bàn khác còn chỗ nữa .”
“Vậy thì ai nhường một chút là mà.”
Kiều Viễn coi trời bằng vung, đó ánh mắt khinh thường rơi thẳng bàn chủ tọa ở chính giữa.
Khi thấy Cố Dương và Tô Nhan, rõ ràng sững sờ một chút.
Thực lúc cửa Đổng Tư thấy họ , cho nên mới luôn tâm trạng phức tạp mở miệng.
Lời và hành động của Kiều Viễn khiến cô cảm thấy mất mặt, nhưng cô bây giờ là bạn gái của Kiều Viễn, hơn nữa nhà Kiều Viễn tiền quả thực thể vênh váo tự đắc mặt các bạn học.
“Cố Dương cũng đến , đúng là khách quý!”
Kiều Viễn phản ứng buông một câu cứ như mới là chủ nhân nơi .
Mộng Vân Thường
Cố Dương tao nhã đặt cốc nước xuống: “Mang thương tích còn đến họp lớp, mới là hiếm .”
Trên mặt Kiều Viễn lập tức xuất hiện một vết nứt, định phát tác Trương Hi Minh cướp một bước giảng hòa.
“Kiều Viễn, nếu và Đổng Tư ngại, thì kê thêm hai cái ghế bên cạnh nhé?”
“Kiều Viễn, đều là bạn học, hiếm khi tụ tập vui vẻ là quan trọng nhất.”
Những khác cũng hùa theo.
Kiều Viễn hừ một tiếng, lúc mới thôi.
Một lát , tất cả xuống.
“Kiều Viễn, dạo việc ăn của chú thế nào?” Trương Hi Minh bộ tùy ý tìm một chủ đề, nhưng ít đều qua đầy ẩn ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-115-kieu-vien-khoe-khoang-nhan-ra-nguoi-quen.html.]
Mọi đều lăn lộn trong một huyện thành, một tình hình đương nhiên cũng .
Kiều Viễn hề cảm thấy sự khác thường, mười phần tự tin : “Bận lắm, nhưng chuyện ăn cũng ít khi hỏi đến. Ông già nhà , ông phụ trách đ.á.n.h thiên hạ cho , chỉ phụ trách hưởng thụ cuộc sống thôi.”
Kèm theo lời của rơi xuống, mặt ít đều xuất hiện vẻ hả hê khi gặp họa.
Khóe miệng Tô Nhan nhếch lên một độ cong châm chọc, tên ngốc .
Ngay cả Đổng Tư bên cạnh Kiều Viễn cũng phát hiện sự khác thường.
Trước đây những gặp Kiều Viễn nào nấy đều nhiệt tình, nhưng hôm nay dường như là xem náo nhiệt?
Là cô quá nhạy cảm ?
Theo bản năng ở gầm bàn kéo vạt áo Kiều Viễn một cái, nhắc nhở .
Kiều Viễn chẳng những nhận ý định của cô , ngược còn phóng túng kéo tay cô , cố ý khiêu khích về phía Cố Dương.
“Cố Dương, đây lúc học Tư Tư vẫn luôn thầm thương trộm nhớ , đáng tiếc để mắt đến Tư Tư. Bây giờ thật sự cảm ơn , Tư Tư là phụ nữ của !”
Lời trắng trợn như khiến mặt Đổng Tư nóng bừng bừng.
“Kiều Viễn đừng nữa, các bạn học đều em là bạn gái .”
Tuy bây giờ cởi mở hơn , đề xướng tự do yêu đương, nhưng kết hôn xảy quan hệ tuyệt đối chuyện vẻ vang gì.
Đặc biệt đối với con gái, danh tiếng còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Kiều Viễn vô cùng bất mãn với phản ứng của cô , thậm chí cảm thấy là do Cố Dương mặt ở đây, cho nên mới khiến Đổng Tư để ý như , ngọn lửa ghen tuông bùng cháy trong nháy mắt.
“Sao, chẳng lẽ em phụ nữ của ? Em là vẫn còn tình cũ dứt với Cố Dương đấy chứ? cho dù thật thì cũng thể nào nữa , Cố Dương thích là kiểu con nhỏ mù bên cạnh kìa.”
Không chỉ Trương Hi Minh hít sâu một khí lạnh, tất cả đây đều sa sầm mặt mũi.
Kiều Viễn quả thực thô tục mất phẩm giá, ỷ trong nhà mấy đồng tiền là đông tây nam bắc . cái dạng nhảy nhót lung tung bây giờ của , tuyệt đối vẫn nhà mấy hôm phá sản .
Trên bàn cơm mấy quan hệ rộng, càng là ít tin vỉa hè.
Trong đó một tin chính là Kiều Viễn đắc tội ở bên ngoài, cho nên việc ăn của Kiều gia mới gặp tai ương ngập đầu.
Nghe đắc tội trong nhà vô cùng bối cảnh, hơn nữa còn là bạn học cũ của .
Cả cái lớp e rằng ai nhà bối cảnh hơn Cố Dương.
Đương nhiên đây cũng chỉ là , chân tướng rốt cuộc là thế nào ai cũng dám khẳng định.
thể khiến Kiều gia đang ăn phát đạt, trong vòng vài ngày ngắn ngủi bại lụi t.h.ả.m hại, bất kể là Cố Dương cũng vô cùng đáng sợ .
Thế mà bây giờ còn thu liễm, ở đây chọc .
là từng thấy ai ngu hơn .
Đáy mắt Cố Dương phủ một tầng u ám, xem chỉ để Kiều gia phá sản vẫn là quá hời cho bọn họ .
Lúc Tô Nhan lên, đó từng ánh mắt kinh ngạc, chậm rãi mở miệng.
“Kiều thiếu gia, là coi thường kẻ mù ?”
Một giây còn đầy mặt khinh bỉ, Kiều Viễn thấy câu của Tô Nhan sắc mặt trong nháy mắt đại biến, mắt trừng lớn bao nhiêu so với , chằm chằm cô, khó thể tin.
“Cô... là cô!”
Giọng thực sự quá quen thuộc.
Thảo nào đó khi phụ nữ chữa mắt cho , cảm thấy rõ ràng là từng thấy ở đó.
Mềm mại như , ngoan ngoãn như nai con .
Cũng chỉ ngày hôm đó ở trong phòng, chịu đựng nỗi đau sống bằng c.h.ế.t như thế nào, mãi đến bây giờ vẫn khiến tim gan run rẩy.
Là cô! Thế mà chính là cô!