Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 174: Chỉ Cần Không Làm Con Mất Mặt Là Được
Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:24:11
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Nhan, hôm nay là mày tự đào mồ chôn , oán trách ai !”
Tô Mạt còn mong cô c.h.ế.t hơn cả Vương Thụ Sinh.
Trong lúc chuyện, Vương Thụ Sinh xách lên một lưỡi liềm đặt ở góc tường.
“Lý Thu Hoa, dì cũng nghĩ kỹ ? G.i.ế.c , dì còn thể an tâm sống cùng ba ?”
Tô Nhan dường như đang sợ hãi, mà chọn cách thuyết phục Lý Thu Hoa.
Lý Thu Hoa do dự.
Tô Mạt lập tức bà đưa lựa chọn, “Hừ, tao mềm lòng, nhưng giữ mày , bọn tao sẽ chẳng còn gì cả.”
“Được thôi, nếu đây là do các tự chọn, thì cũng đừng trách .” Tô Nhan dường như chỉ đang lẩm bẩm một .
Vốn dĩ cô định vạch trần chuyện mặt Tô Mạt, đó ép Lý Thu Hoa buông tay, tự nhiên cũng cần đuổi cùng g.i.ế.c tận.
Suy cho cùng vẫn suy nghĩ cho ba cô và Tô Cường.
bây giờ xem cũng cần thiết nương tay nữa.
“Bớt vẻ huyền bí , hôm nay ai cứu mày !” Trong giọng trầm thấp của Tô Mạt xen lẫn một tia hưng phấn nhàn nhạt, dường như mong đợi khoảnh khắc từ lâu .
“Vậy thì tới .” Tô Nhan trốn tránh.
Vương Thụ Sinh nắm c.h.ặ.t lưỡi liềm từng bước ép sát.
Lý Thu Hoa sợ hãi nhắm mắt , trong đầu thậm chí còn hiện lên cảnh tượng m.á.u me be bét.
Còn Tô Mạt thì hai mắt sáng rực, thể chờ đợi thêm nữa.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc , Tô Kiến Quốc đột nhiên xuất hiện.
“ xem ai dám!”
Một tiếng gầm lên giận dữ, lao về phía Vương Thụ Sinh.
Không chỉ Lý Thu Hoa, Tô Mạt và Vương Thụ Sinh ngờ tới, ngay cả Tô Nhan cũng bất ngờ.
Mọi chuyện xảy hôm nay cô vốn dĩ định để Tô Kiến Quốc .
Cô để cha vợ con mà ông yêu thương bao nhiêu năm nay, mà cắm sừng ông ở bên ngoài, cho nên mới ông giải quyết.
Rầm!
Đợi Tô Nhan phản ứng , Tô Kiến Quốc và Vương Thụ Sinh hai va .
Vương Thụ Sinh vẫn còn vài phần men căn bản là đối thủ của Tô Kiến Quốc, trực tiếp tông lùi mấy bước.
Tô Kiến Quốc trực tiếp túm lấy Vương Thụ Sinh ngừng vung nắm đ.ấ.m, còn Vương Thụ Sinh thì giống như một bao cát, chút sức lực phản kháng nào.
Hai con Lý Thu Hoa và Tô Mạt kinh hãi tột độ, còn cách nào suy nghĩ bình thường nữa.
Ngay cả Tô Nhan cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Không ngờ ông cụ nhà bình thường trông nho nhã ôn hòa, sức chiến đấu mà mạnh như thế?
Rất nhanh Vương Thụ Sinh đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập, gào thét cầu xin tha thứ.
Cơn giận của Tô Kiến Quốc mới chỉ vơi một phần nhỏ, ánh mắt phẫn nộ rơi Lý Thu Hoa và Tô Mạt.
“Các cũng g.i.ế.c luôn cả ?”
“Kiến, Kiến Quốc, ông giải thích...” Lý Thu Hoa dọa đến mức cũng lưu loát nữa.
Đồng sàng cộng củ bao nhiêu năm nay, bà cũng là đầu tiên thấy một Tô Kiến Quốc như .
“Được, bà giải thích !”
Tô Kiến Quốc giận quá hóa bình tĩnh, chỉ đôi mắt âm u như nước gắt gao chằm chằm bà .
“... chúng ...” Lý Thu Hoa ấp úng, mồ hôi tí tách rơi xuống căn bản nên gì nữa.
Còn thể gì nữa, bọn họ nãy còn hô hào đòi g.i.ế.c Tô Nhan cơ mà!
“Ba, ba đến đây?” Tô Nhan tiến lên hai bước đến bên cạnh Tô Kiến Quốc, chút bất đắc dĩ.
“Sáng nay ba căn bản , mà vẫn luôn canh chừng ở ngoài cổng đại viện.” Tô Kiến Quốc cố nén cơn giận.
Sở dĩ bây giờ mới , chính là xem ba rốt cuộc thể đến mức độ nào!
Tô Nhan sững sờ một chút, ngay đó khổ trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-174-chi-can-khong-lam-con-mat-mat-la-duoc.html.]
Xem cô vẫn đ.á.n.h giá thấp khả năng phán đoán của ông cụ nhà .
Lý Thu Hoa giống như vớ cọng rơm cứu mạng, run rẩy : “Kiến Quốc, ông đều hết đúng ? Tối qua những lời Tô Nhan với ông cũng thấy chứ? Tất cả chuyện đều là nó tính kế , bao giờ chuyện gì với ông cả!”
Nói đến cuối cùng thành tiếng.
“Lý Thu Hoa, bà mặt mũi nào mà những lời ? Lẽ nào cũng là do Nhan Nhan biến ?” Tô Kiến Quốc bà với ánh mắt xa lạ đến cực điểm, dường như căn bản quen bà .
Mười mấy năm vợ chồng, ông đối với phụ nữ luôn là sự tin tưởng vô điều kiện, ngờ lừa gạt bao nhiêu năm nay.
Lý Thu Hoa dùng sức lắc đầu, “Không như ông nghĩ , đều là Vương Thụ Sinh! , chính là ông vẫn luôn đe dọa , dùng Mạt Mạt và Cường Cường đe dọa , cho nên mới ông thao túng, cũng là nạn nhân mà... hu hu hu, Kiến Quốc, ông nhất định tin ...”
Mộng Vân Thường
Tô Mạt từ sự hoảng loạn lúc đầu đến bây giờ đầu óc tỉnh táo , khuôn mặt lạnh lùng của Tô Kiến Quốc, bây giờ cho dù bọn họ gì gì cũng thể vãn hồi nữa.
“Mẹ, đừng cầu xin ông nữa, vô ích thôi.”
Khoảnh khắc cô cũng như biến thành một khác, tiếng “ba” vẫn luôn treo cửa miệng trực tiếp biến thành “ông ”.
Nói xong ánh mắt vặn vẹo thẳng Tô Nhan.
“Mày thành công .”
Chỉ cần kẻ ngốc đều thể , đây quả thực là sự tính toán của Tô Nhan, nhưng chuyện cô chuyện cũng là sự thật.
Cho nên hai con bọn họ thua triệt để.
Tô Nhan tỏ ý kiến, định thêm gì nữa.
“Ba, chúng về nhà thôi.”
Nơi còn cần thiết ở nữa.
Tô Kiến Quốc mím c.h.ặ.t khóe miệng, sâu Lý Thu Hoa và Tô Mạt một cái, đó sự dìu đỡ của Tô Nhan chuẩn rời .
Vương Thụ Sinh ngã gục mặt đất bóng lưng hai cha con rời , ánh mắt trở nên tàn độc.
còn đợi ông thật sự đ.á.n.h lén, một cơn đau thấu tim nháy mắt lan từ lòng bàn chân đến .
Thậm chí kịp hét lên một tiếng, hai mắt trợn ngược, cứ thế đau đến ngất lịm .
“Vương Thụ Sinh, ông ? Ông đừng dọa chúng nhé!”
Tiếng la hét hoảng loạn của Lý Thu Hoa vang lên lưng Tô Kiến Quốc và Tô Nhan.
Khóe miệng Tô Nhan nhếch lên một nụ lạnh, những đầu mà còn bước nhanh hơn.
“Nhan Nhan, con chuyện từ lúc nào?”
Đi một đoạn khá xa, Tô Kiến Quốc cuối cùng vẫn hỏi miệng.
Khuôn mặt ông căng thẳng, giọng càng thêm kìm nén.
Tô Nhan chuẩn sẵn tâm lý ông sẽ nổi giận.
“Cũng mới cách đây lâu, vô tình bắt gặp Lý Thu Hoa và đàn ông đó gặp .”
“Tại trực tiếp cho ba ?” Tô Kiến Quốc cảm thấy khó chịu, ngờ chuyện như bản là cuối cùng .
“Ba, nếu ba cảm thấy khó chịu thể trách mắng con.”
So với việc thấy bộ dạng suy sụp của ông, Tô Nhan thà rằng ông thể trút giận ngoài.
Huống hồ bây giờ ông cũng nên hiểu, những chuyện xảy hôm nay chính là cô đang tính kế con Lý Thu Hoa, cho nên cho dù mắng cô, cô cũng sẽ vui vẻ chấp nhận.
Tô Kiến Quốc dừng bước, cô với ánh mắt nặng nề và nghiêm túc.
“Nhan Nhan, ba từ nhỏ đến lớn con đều một vượt qua, nhưng bây giờ khác . Ba hy vọng bất luận con gì cũng thể trực tiếp với ba, ba đều sẽ ủng hộ con.”
Giống như chuyện hôm nay vốn dĩ thể cần xảy , nếu ông đến kịp thời thật sự xảy xung đột với Vương Thụ Sinh, thì hậu quả quả thực dám tưởng tượng.
Tô Nhan ngờ ông thái độ như , cho nên cho dù rõ là cô tính kế, ông vẫn về phía cô ?
Khoảnh khắc dường như thứ đều còn quan trọng nữa.
“Ba, con sẽ cố gắng với ba.”
Trên mặt Tô Kiến Quốc nở một nụ khó coi, cố gắng , xem ông vẫn trở thành một cha đủ tiêu chuẩn.
“Ba, con thủ của ba như đấy?”
Tô Nhan chủ động chuyển chủ đề phân tán sự chú ý của ông.
Tô Kiến Quốc dở dở : “Chỉ cần con mất mặt là .”