Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 185: Chủ Nhân, Mau Chạy Đi!
Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:24:23
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Nhan một chạy đến phía đông nam sân thể d.ụ.c, cũng là nơi trấn áp tà túy đó.
“Tô Nhan, xảy chuyện gì ?” Tốc độ của Mã Sở Long cũng chậm, nhanh đuổi kịp.
Tô Nhan trả lời , thực cũng cần trả lời nữa, Mã Sở Long theo hướng cô tới lập tức thấy một đạo Quỷ Ảnh cực kỳ yếu ớt.
Hồn thể bình thường cực ít xuất hiện thanh thiên bạch nhật, ngờ ở đây .
điều khiến Mã Sở Long bất ngờ hơn là, Tô Nhan tới đây là để thu phục nó.
Bởi vì giờ khắc thấy vẻ nôn nóng mặt Tô Nhan.
“Quỷ Ảnh, ngươi ?”
Tô Nhan nhanh ch.óng đến mặt Quỷ Ảnh, thấy nó yếu ớt thành thế cả dường như một bóng đen bao phủ.
Quỷ Ảnh theo bên cạnh cô bao nhiêu năm nay, sớm trở thành đồng bạn cô để ý nhất, nhưng bây giờ...
“Chủ nhân, Quỷ Ảnh cuối cùng... cuối cùng cũng về ... Chủ nhân, nguy, nguy hiểm... mau chạy...”
Giọng của Quỷ Ảnh đứt quãng, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ tan biến.
Tô Nhan cuống lên, ngừng sử dụng phù chú thể giúp nó hồi phục năng lượng. mặc cho cô nỗ lực thế nào, sự yếu ớt của Quỷ Ảnh vẫn gia tăng, thậm chí lời.
Cô bao giờ để ý đến sự biến mất của một đồng bạn như , khi chuẩn đ.á.n.h cược một động dùng sức mạnh trong đôi mắt, Mã Sở Long nắm lấy cổ tay cô.
“Để .”
“Anh cách?” Giọng Tô Nhan đè nén vô cùng.
Mã Sở Long gật đầu, trực tiếp từ trong túi tùy móc một chiếc bình đồng tạo hình khá cổ xưa.
“Anh định gì?” Tô Nhan rõ ràng căng thẳng.
Mã Sở Long lập tức giải thích: “Mã gia chúng một loại pháp dưỡng hồn đặc biệt, lẽ thể thử xem.”
Tô Nhan tuy vẫn yên tâm, nhưng Quỷ Ảnh sắp kiên trì nữa vẫn đồng ý.
Rất nhanh Quỷ Ảnh thu trong bình đồng.
“Bình đồng cũng là một trong những pháp khí của Mã gia chúng , hồn thể ở bên trong thể tĩnh dưỡng.” Mã Sở Long vẫn là đầu tiên thấy Tô Nhan thế mà cũng lúc rối loạn phương hướng, liền Quỷ Ảnh đối với cô nhất định vô cùng quan trọng.
Tô Nhan tiếp tục truy hỏi, “Khoảng bao lâu thể hiệu quả?”
“Đừng vội, nó thương quá nặng, hồi phục ít nhất cần hơn một tháng, nhưng sẽ cố gắng hết sức.” Giọng điệu Mã Sở Long vô cùng chắc chắn, điều khiến Tô Nhan yên tâm một chút.
“Nó gọi cô là chủ nhân, nó là tùy tùng của cô? Lời nó cô rõ ?”
Mã Sở Long ngưng trọng thần sắc, rõ mồn một Quỷ Ảnh bảo cô mau chạy , nguy hiểm.
Có thể thương Quỷ Ảnh, hơn nữa khiến Quỷ Ảnh sợ hãi sẽ hại đến chủ nhân nhà , e rằng là sự tồn tại vô cùng nguy hiểm.
Điểm nghĩ đến, Tô Nhan càng thể.
Quỷ Ảnh hiểu rõ thực lực của cô, vẫn liều c.h.ế.t về thông báo cho cô, cho nên nó rốt cuộc gặp cái gì?
“ mới tới bên lâu, bất kỳ mối quan hệ xã hội nào, chỉ đợi Quỷ Ảnh hồi phục một chút hỏi cho rõ.”
Câu trả lời của Tô Nhan ngoài dự liệu của Mã Sở Long, nhưng càng khiến thêm vài phần lo lắng.
“Nói cách khác bây giờ tồn tại một mối nguy hiểm mà ngay cả chính cô cũng .”
Đây mới là điều c.h.ế.t nhất a.
Tô Nhan phản bác, Quỷ Ảnh sẽ sai sót trong chuyện .
“Vậy cô cần chuẩn gì ?” Mã Sở Long phát từ đáy lòng quan tâm an nguy của cô.
“Không cần.” Tô Nhan hề do dự, địch trong tối ngoài sáng, ngoài việc thuận theo tự nhiên cô gì cũng là phí công.
“Tô Nhan, cô yên tâm . Nếu thật sự nguy hiểm, và em gái cũng sẽ giúp cô.”
Mã Sở Long là sự kích động nhất thời đưa quyết định, mà là coi trọng tiềm lực của Tô Nhan, Tô Nhan nhất định sẽ trở thành sự tồn tại khiến tất cả đều thể theo kịp.
“ bây giờ lo lắng một chuyện khác.”
Dưới bầu khí đè nén, chủ động đổi chủ đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-185-chu-nhan-mau-chay-di.html.]
Tô Nhan hỏi: “Còn chuyện gì?”
Mã Sở Long nghiêm túc mở miệng, “Vừa nãy chúng cứ thế chạy khỏi phòng học, mũi Chu Phương đều chọc cho lệch , đoán chừng về sẽ gọi giáo huấn .”
Gò má căng thẳng của Tô Nhan cuối cùng cũng thả lỏng một chút, là cố ý dịu cảm xúc của cô.
“Anh còn sợ thầy giáo phê bình ?”
“Cũng sợ, chính là ở cái tuổi của , cái phận , ngoài cha còn ai dám rầy la .” Mã Sở Long thật.
“Địa vị của Mã gia các cao ?” Tô Nhan sớm , Mã gia dường như ở trong cái vòng tròn của bọn họ vô cùng uy vọng, ngay cả phận như Viên Kính, khi gặp em bọn họ thái độ đều giống đối xử với khác.
Nếu khác hỏi như , Mã Sở Long tuyệt đối sẽ dùng ánh mắt khinh miệt cho câu trả lời. lời thốt từ miệng Tô Nhan, đúng là khiến dở dở .
“Có đôi khi hoài nghi cao nhân dạy cô bản lĩnh, rốt cuộc từng cho cô về thế giới bên ngoài .”
“Có cần thiết ?”
Tô Nhan ngược thông qua câu của rút ít thông tin, chỉ cần bọn họ nước sông phạm nước giếng, cho dù Mã gia lợi hại hơn nữa cũng liên quan gì đến cô.
“Vẫn là cần thiết, chúng bên ngoài sẽ gặp đủ loại , vô tình đắc tội với ai. Hơn nữa cũng ai cũng giống như cô, và Tào sư phụ chung sống hòa bình như .”
Mã Sở Long cảm thấy Tô Nhan lợi hại, nhưng về mặt quan hệ xã hội thiếu sót, cho nên mới nghiêm túc nhắc nhở cô như .
Tô Nhan nghĩ nghĩ, vẫn hứng thú lắm với những gì .
Người sống tại mệt mỏi như chứ.
“Mã Sở Long, Tô Nhan, hai em bây giờ theo đến văn phòng!”
Trong lúc chuyện hai hành lang bên ngoài phòng học, quả nhiên Chu Phương thậm chí đợi bọn họ lớp, đùng đùng nổi giận .
Mã Sở Long đầy mặt bất đắc dĩ, thật sự trúng .
Trong văn phòng.
Chu Phương chờ đợi lời giải thích của hai , đồng thời buông một câu tàn nhẫn.
Nếu thể khiến thầy hài lòng, thì mời phụ tới.
Mộng Vân Thường
Tô Nhan lúc mới thẳng thầy, đó bình tĩnh : “Đau bụng, vệ sinh.”
Chu Phương:...
Mã Sở Long:...
Lời dối còn bằng .
“Tại báo cáo?” Chu Phương chọc tức c.h.ế.t.
Tô Nhan tiếp tục : “Không kịp nữa.”
Chu Phương đ.á.n.h cũng , ánh mắt phẫn nộ rơi Mã Sở Long.
“Còn em?”
“Em... Em cũng thế?” Mã Sở Long thế mà là giọng điệu hỏi ngược .
Chưa bao giờ nghĩ tới một ngày là truyền nhân Mã gia như , lúc khó xử thế .
Chu Phương thể nhẫn nhịn nữa, thước kẻ trực tiếp nắm trong tay.
Bọn họ một thi nộp giấy trắng, một chỉ 26 điểm, thế mà còn phóng túng như , quả thực để thầy giáo là mắt.
Mã Sở Long mắt thấy tình hình , đành dùng một thủ đoạn đặc biệt.
Giây tiếp theo Chu Phương chỉ cảm thấy ngứa ngáy dữ dội, cả đều vặn vẹo.
Muốn gãi, nhưng Mã Sở Long đang nghiêm túc , vì để duy trì hình tượng thầy cái gì cũng màng nữa.
“Hôm nay tạm tha cho các em một , nhưng , ngoài !”
Mã Sở Long cố nén , “Cảm ơn thầy Chu.”
Tô Nhan ngờ Mã Sở Long vẻ chính trực thế mà cũng mặt , quả nhiên thể mặt mà bắt hình dong.