Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 262: Ông Cố Ý Sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-08 00:12:42
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện ...” Đỗ Kính Tùng nhíu mày, mạo kéo bình thường , ngộ nhỡ nửa điểm sơ suất đều sẽ phiền phức nguy hiểm.

 

Chu Hùng Phong cho là đúng, “Cái khó, chuyện giao cho Tiểu Lễ .”

 

Tìm mười mấy đàn ông tướng mạo tuấn tú trong gia tộc, vẫn là vô cùng dễ dàng.

 

Huống hồ là bạn bè tề tựu, đương nhiên cũng để tất cả thấy năng lực của Chu Lễ.

 

Lần Khổng Niệm phản bác nữa, tiếp theo chỉ cần thương lượng kỹ chi tiết, buổi tối là thể bắt đầu hành động .

 

Lúc Khổng Tường lưng cô , đáy mắt hiện lên một tia tinh quang.

 

Vốn là trường hợp ông nên mở miệng, đột nhiên chuyện.

 

“Thực một ứng cử viên vô cùng , nếu là vị , kế hoạch tuyệt đối thể thành công.”

 

Tất cả đây lúc mới lưu ý đến sự tồn tại của ông , Khổng Niệm nhướng mày.

 

Hiển nhiên Khổng Tường mở miệng cũng là điều cô ngờ tới.

 

Những khác thậm chí cần hỏi phận của ông , để ý chỉ câu ông .

 

“Ai?” Đỗ Kính Tùng lập tức truy hỏi.

 

Khổng Tường chút do dự một cái tên, “Cố Dương.”

 

Cùng với giọng của ông rơi xuống, cả sảnh một mảnh hỗn loạn.

 

Sắc mặt của Đỗ Kính Tùng và Mã Sở Long đều trở nên vô cùng khó coi, thế nào cũng ngờ Khổng Tường sẽ tên của Cố Dương.

 

Đám Khổng Nguyệt Tình và Cam Hoa hiểu .

 

Bọn họ tự nhiên là Cố Dương, dù mấy ngày gặp đàn ông trong yến tiệc, nhưng bọn họ cũng nghĩ thông tại Khổng Tường như ?

 

“Cố Dương mà ông , là chủ biên Cố Dương của Nhà Xuất Bản Kinh Thành?” Chu Hùng Phong nhịn xác nhận với Khổng Tường.

 

Khổng Tường gật đầu, “Chu tộc trưởng chỗ , tiểu thư nhà chúng nhắc tới gặp nguy hiểm hai , chính là vị Cố chủ biên . Có thể liên tiếp hai đều gặp chuyện , chắc hẳn đối phương đối với vị Cố chủ biên cũng là chấp niệm. Cho nên nếu Cố chủ biên nguyện ý mồi nhử, kế hoạch hẳn là nhanh sẽ thành công.”

Mộng Vân Thường

 

Hai tay nắm tay vịn ghế của Khổng Niệm siết c.h.ặ.t, Khổng Tường cố ý nhắc tới Cố Dương lúc , rõ ràng chính là để Cố Dương chịu c.h.ế.t!

 

“Không .”

 

“Không .”

 

Tiếng phủ định của Mã Sở Long và Đỗ Kính Tùng, gần như vang lên cùng một lúc.

 

“Cố Dương chính là một bình thường, ngộ nhỡ gặp nguy hiểm ai chịu trách nhiệm?” Phản ứng của Mã Sở Long khá kịch liệt.

 

Cố Dương vốn nguy cơ trùng trùng nếu cuốn chuyện , lỡ như lời lão đạo sĩ thực sự ứng nghiệm.

 

“Chuyện nhất vẫn là nội bộ chúng giải quyết, nãy Chu tộc trưởng cũng chuyện nhân sự thành vấn đề.” Đỗ Kính Tùng phụ họa một câu.

 

Chu Hùng Phong ở chủ vị cũng gật đầu theo, ông và Cố Dương cũng quen , kéo Cố Dương quả thực .

 

“Lão phu chỉ là một đề nghị, tiếp nhận đương nhiên còn cần định đoạt.” Khổng Tường luôn lưu ý phản ứng của bọn họ, cũng tiếp tục kiên trì.

 

“Được , sẽ định, kế hoạch phía phiền Đỗ đội trưởng .” Chu Hùng Phong một lời định đoạt.

 

Mã Sở Long và Đỗ Kính Tùng , như trút gánh nặng.

 

Từ Chu gia gần giữa trưa.

 

Đỗ Kính Tùng bên cạnh Mã Sở Long thôi.

 

“Đỗ đội trưởng, lời với ?” Mã Sở Long tự nhiên .

 

Đỗ Kính Tùng nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy cần thiết nhắc nhở một chút, “Thực tối qua gặp Cố Dương, ngay cả kế hoạch dẫn rắn khỏi hang đều là do đề nghị.”

 

Mã Sở Long biểu cảm kinh ngạc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-262-ong-co-y-sao.html.]

“Có điều lúc đặc biệt nhờ , đừng chuyện gặp nguy hiểm cho bạn học Tô Nhan, chắc là để bạn học Tô Nhan lo lắng.” Đỗ Kính Tùng hiện tại Tô Nhan và em Mã gia gần, hôm nay náo loạn một màn như , nếu thì Mã Sở Long khi trở về tuyệt đối sẽ đúng sự thật cho Tô Nhan.

 

Mã Sở Long nhíu mày, “Là ? lo là nếu Chu gia tìm dẫn cái tai họa , cuối cùng vẫn sẽ để Cố Dương mặt.”

 

Khổng Tường chắc chắn như đinh đóng cột mặt như .

 

Đỗ Kính Tùng thở dài một , đương nhiên cũng nghĩ tới, hơn nữa cảm thấy khả năng lớn.

 

“Cũng Cố Dương rốt cuộc là đắc tội vị nào, bây giờ chúng cũng chỉ thể tranh thủ giải quyết sớm.”

 

Đối với kế hoạch vẫn chút nắm chắc.

 

Mã Sở Long do dự một lát, thật sự nên giấu Tô Nhan .

 

nghĩ đến đây là ý của Cố Dương, vẫn gật đầu đồng ý.

 

Nếu cuối cùng thực sự bất đắc dĩ do Cố Dương mặt, cho Tô Nhan chắc cũng muộn.

 

“Vậy về đây, tối gặp.”

 

Đỗ Kính Tùng: “Tối gặp.”

 

Đoàn Khổng Niệm trực tiếp về chỗ ở, mới cửa Khổng Niệm hiệu Khổng Tường theo về phòng.

 

Gương mặt âm trầm ngay cả Khổng Nguyệt Tình bọn họ đều vấn đề.

 

“Khổng sư tỷ hình như vui?” Cho dù Khổng Niệm và Khổng Tường xa, Khổng Nguyệt Linh vẫn hạ thấp giọng cẩn thận từng li từng tí, “Cam sư , Nguyễn sư , là chuyện gì ?”

 

Rõ ràng lúc đều , hơn nữa bình thường bọn họ kiêng kị Khổng Niệm, bây giờ tâm trạng Khổng Niệm vui, ngày tháng của bọn họ khẳng định càng khó sống hơn .

 

Cam Hoa và Nguyễn Đào đồng thời lắc đầu.

 

Bọn họ tiếp xúc với Khổng Niệm nhiều, cộng thêm tâm tư con gái đoán .

 

Khổng Nguyệt Tình thấp giọng lẩm bẩm : “Cô dường như đang tức giận?”

 

Câu trả lời càng giống như đang tự với .

 

“Hả? Tại tức giận chứ?” Khổng Nguyệt Linh nhịn truy hỏi.

 

Hai lông mày Khổng Nguyệt Tình nhíu thành bánh quẩy, cô hơn bất cứ ai, vài giây đáy mắt hiện lên một tia tinh quang.

 

“Qua thử chẳng sẽ .”

 

“Sư tỷ là thôi ? Khổng sư tỷ vốn tâm trạng , nếu phát hiện chúng lén khẳng định sẽ nổi trận lôi đình.” Khổng Nguyệt Linh là thật sự sợ hãi Khổng Niệm từ tận đáy lòng.

 

Khổng Nguyệt Tình kiên nhẫn liếc cô một cái, “Chẳng lẽ cô còn dám động thủ với ? Các , !”

 

Bất cứ chuyện gì của Khổng Niệm cô đều đặc biệt “quan tâm”, hận thể để Khổng Niệm xảy chuyện gì đó.

 

Khổng Nguyệt Linh bóng lưng nghênh ngang rời của cô , thấp thỏm lo âu.

 

“Cam sư , chúng thực sự khuyên sư tỷ ?”

 

Cam Hoa sắc mặt nghiêm túc, đối với tính khí của Khổng Nguyệt Tình vẫn chút hiểu .

 

“Nguyệt Tình còn là trẻ con nữa, hẳn là đang gì.”

 

Trong phòng, ngay cả khí cũng đông cứng .

 

Khổng Niệm lạnh lùng Khổng Tường, đáy mắt đè nén một tia lửa giận.

 

“Khổng thúc, hôm nay ở Chu gia ông là cố ý ?”

 

Khổng Tường giả vờ nghi hoặc, “Tiểu thư, hiểu ý của .”

 

“Nhắc tới Cố Dương, để mồi nhử, ông là cố ý ?” Khổng Niệm lặp nữa, trong giọng trầm thấp rõ ràng đè nén cảm xúc gì đó.

 

Khổng Tường bừng tỉnh đại ngộ, lập tức lắc đầu, “Tiểu thư, suy nghĩ như chứ? Lúc đó căn bản nghĩ nhiều như , chỉ là tiểu thư phân ưu giải quyết phiền phức ở đây sớm một chút, mới tiện cùng Chu Lễ thiếu gia tiến tổ địa.”

 

 

Loading...