Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 323: Nằm Ngoài Dự Liệu

Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:03:49
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quả nhiên Tô Nhan lộ vẻ nhẹ nhõm.

 

“Thầy, xin , để thầy lo lắng .”

 

Lần nếu thầy mang theo dải vải đen kịp thời chạy đến, e rằng cho dù Lưu Khang thực sự bản lĩnh thông thiên, cũng hết cách đưa cô trở lui.

 

Chu Diệp ôn hòa bất đắc dĩ: “Vốn dĩ và bà bà cũng đều yên tâm về con, nhưng tình huống đêm qua quả thực ngoài dự liệu của , năng lượng của con mất kiểm soát đến mức đó?”

 

Nói đến đây, thần sắc của ông nghiêm nghị thêm vài phần.

 

Ông và Lý bà bà đều quá hiểu rõ tình trạng của Tô Nhan, trải qua sự nỗ lực ngừng nghỉ trong những năm qua, cho dù con bé vẫn dung hợp một với luồng năng lượng đó, nhưng cũng thể việc áp chế, khống chế.

 

tình huống đêm qua rõ ràng là năng lượng mất kiểm soát, trực tiếp khiến cô bạo tẩu.

 

Tô Nhan theo bản năng sờ sờ khóe mắt, chút chột dám ánh mắt của thầy.

 

“Con... chỉ là nhất thời khống chế cảm xúc.”

 

Chu Diệp nhíu mày, e rằng khống chế cảm xúc, mà là cảm xúc can nhiễu cực lớn.

 

“Là vì Cố Dương ?”

 

Tô Nhan mím c.h.ặ.t khóe miệng, dám thừa nhận cũng dám phủ nhận.

 

Bộ dạng giống như một đứa trẻ sai chuyện.

 

Chu Diệp câu trả lời : “Nếu đoán nhầm, Cố Dương chính là định hôn ước từ nhỏ với con.”

 

Giọng điệu chắc chắn.

 

Đối với thứ của cô, ông tự nhiên đều nắm rõ trong lòng bàn tay, bao gồm cả cái hôn ước từ nhỏ đó.

 

Tô Nhan cảm thấy cần giải thích một chút: “Hôn sự là do các trưởng bối đây định , nhưng con rõ với Cố đại ca , chỉ bạn bè.”

 

Chu Diệp mặc dù thấy đôi mắt lớp vải đen của cô, nhưng thể thấu nội tâm của cô.

 

Nếu thực sự chỉ đơn giản như cô , thì đêm qua và thái độ như .

 

“Nhan Nhan, và Lý bà bà phản đối con sống một cuộc sống bình thường, thích cũng . chúng vẫn hy vọng, con đừng vì đó mà quá vướng bận cảm xúc. Con hiểu ý ?”

 

Bây giờ Lý bà bà ở đây, cũng chỉ đành để ông khổ tâm khuyên bảo dặn dò cô những chuyện .

 

Tô Nhan đương nhiên hiểu, hơn nữa chuyện đêm qua đối với cô là một lời nhắc nhở vô cùng sâu sắc.

 

gánh vác nổi hậu quả do năng lượng mất kiểm soát mang , cho nên cũng càng rõ ràng hơn con đường nên như thế nào.

 

“Thầy, con đảm bảo tuyệt đối sẽ xảy chuyện như nữa.”

 

Thần sắc kiên định vô cùng cho dù trong lòng vài phần ngột ngạt, nhưng cô vẫn hạ quyết tâm.

 

Chu Diệp hy vọng cô thể sống , cũng hy vọng cô thể sống vui vẻ, phóng khoáng, nhưng rõ ràng cá và tay gấu thể cả hai.

 

“Nhan Nhan, bất kể con định thế nào, đều vẫn còn thầy và Lý bà bà.”

 

Một câu đơn giản, khiến Tô Nhan cay sống mũi, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.

 

Nói cho cùng cô cũng chỉ là một cô gái đến tuổi đôi mươi, nửa năm nay những chuyện trải qua thực sự quá nhiều.

 

Bây giờ Tô Kiến Quốc vẫn đang hôn mê, mà Cố Dương trọng thương tỉnh, đối với cô mà đều là áp lực quá lớn.

 

Cũng chỉ mặt thầy và Lý bà bà, cô mới thể phát tiết , cần che giấu, cần mạnh mẽ.

 

Mộng Vân Thường

“Thầy...”

 

Nhẹ nhàng tựa cánh tay Chu Diệp, cảm nhận cảm giác an đến từ trưởng bối.

 

Chu Diệp những ngày qua cô chịu khổ , nỡ xót xa.

 

Có lẽ đây ông nên theo lời khuyên của Lý bà bà, để cô trở về chốn hồng trần tục thế .

 

Mãi mãi ở chốn thế ngoại đào nguyên thôn Đại Liễu Thụ đó, bên cạnh ông và Lý bà bà, bảo vệ con bé một đời vô lo, tự do tự tại, cũng hẳn là một lựa chọn hơn.

 

“Tô Nhan, cô ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-323-nam-ngoai-du-lieu.html.]

 

Cửa phòng bệnh đột nhiên đẩy , Mã Sở Lan còn , giọng truyền .

 

lời mới một nửa, khi cô thấy trong phòng bệnh một đàn ông xa lạ, mà giờ phút Tô Nhan và đàn ông đó cử chỉ vô cùng mật, liền trực tiếp sững sờ tại chỗ.

 

Ánh mắt hóng hớt càng chiếu thẳng Chu Diệp, đ.á.n.h giá từ xuống .

 

Mã Sở Long theo sát phía rõ ràng cũng thấy cảnh , biểu cảm phức tạp kỳ lạ.

 

Nếu đối phương là Cố Dương, hai em đều sẽ cảm thấy là lẽ đương nhiên. bây giờ là Cố Dương, mà là một đàn ông trẻ tuổi bọn họ căn bản từng gặp.

 

Nói thật ngoại trừ Cố Dương , bọn họ cũng từng thấy Tô Nhan cận với ai như .

 

Bầu khí kỳ lạ lan tỏa trong bộ phòng bệnh.

 

Tô Nhan lúc đầu ý thức gì, thấy hai em qua đây lập tức lộ vẻ vui mừng.

 

Kéo giãn cách với Chu Diệp, nở một nụ với hai .

 

“Hai chứ?”

 

Mặc dù bọn họ bình an vô sự, nhưng bây giờ thấy hai nhảy nhót tưng bừng qua đây, vẫn là vui mừng.

 

Mã Sở Lan lập tức đáp: “Không , thời khắc quan trọng cả dùng Phù chú bảo vệ mắt của chúng , nếu tình huống đêm qua như , mắt chắc chắn giữ .”

 

Cho đến tận bây giờ cô vẫn còn cảm thấy kinh hồn bạt vía.

 

Tô Nhan đương nhiên rõ năng lượng của lợi hại đến mức nào, định xin , nhưng Mã Sở Lan kìm nén sự tò mò, nhanh nhảu hỏi: “Tô Nhan, vị đại ca là?”

 

Không đợi Tô Nhan trả lời, Chu Diệp dậy khỏi ghế.

 

“Chào hai , là thầy của Nhan Nhan, Chu Diệp.”

 

Mã Sở Long và Mã Sở Lan trợn mắt há hốc mồm.

 

Trước đây bọn họ thường xuyên Tô Nhan nhắc đến thầy của , thầy của cô chỉ kiến thức rộng rãi, mà phạm vi kiến thức liên quan quả thực đạt đến độ cao mà thường thể với tới.

 

, trong tưởng tượng của hai em, một thầy học rộng tài cao, đầy bụng kinh luân như , hẳn là qua tuổi hoa giáp, khí độ phi phàm.

 

Tuyệt đối sẽ giống như đàn ông xuất hiện mặt bây giờ, trẻ trung như , tư bừng bừng như .

 

“Anh thực sự là thầy của Tô Nhan ?” Không hiểu , Mã Sở Lan chỉ cảm thấy trái tim đập thình thịch liên hồi.

 

Chu Diệp thu hết sự kinh ngạc và nghi ngờ của hai đáy mắt: “Hàng thật giá thật.”

 

“Xin nhé. Em gái cố ý như , thực sự là và trong tưởng tượng của chúng quá khác biệt.”

 

Mã Sở Long nhận sự thất thố của Mã Sở Lan, ngại ngùng giải thích.

 

Chu Diệp : “Không , các cô nghĩ sai cũng là bình thường.”

 

Câu trả lời như khiến hai em càng thêm tò mò về ông.

 

bây giờ rõ ràng cũng lúc để hóng hớt.

 

“Tô Nhan, đêm qua rốt cuộc xảy chuyện gì? Lưu Y Y ?”

 

Mã Sở Long khi hồn, bắt đầu hỏi thăm diễn biến sự việc.

 

Bọn họ hỏi y tá, đồng thời gặp Cố Dương đang hôn mê, đó mới đến phòng bệnh của cô.

 

Tình huống đêm qua như , bọn họ thực sự tưởng c.h.ế.t chắc .

 

“Để cho.” Chu Diệp để Tô Nhan tốn sức, kể tóm tắt diễn biến một nữa.

 

Tô Nhan chỉ ở bên cạnh yên lặng lắng , thầy ở đây cần cô lo lắng bất cứ điều gì.

 

“Lưu Y Y Đại đội trưởng của Đội hành động đặc biệt g.i.ế.c c.h.ế.t ?” Mã Sở Long đến cuối cùng thực sự trút một thở phào nhẹ nhõm.

 

Chu Diệp gật đầu: “C.h.ế.t .”

 

Anh em Mã Sở Long và Mã Sở Lan , đây quả thực là niềm vui ngoài ý mà.

 

Lưu Y Y c.h.ế.t , cho nên vụ án đến bây giờ cũng thực sự kết thúc ?

Loading...