Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 333: Không Thể Không Đi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-09 00:10:34
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Diệp đến một bãi đất trống phía bệnh viện, đó dừng bước.
Khổng Niệm đàn ông xa lạ mặt, rõ ràng cô thể thèm để ý đến.
“Ngài rốt cuộc là ai? Tìm việc gì ?”
“Khổng Sơn Khuê vẫn khỏe chứ?” Chu Diệp hề trả lời câu hỏi của cô , mà hỏi thăm một khác.
Trong lòng Khổng Niệm run lên, ánh mắt d.a.o động dữ dội.
Khổng Sơn Khuê là Tộc trưởng đương nhiệm của Khổng gia, là đường thúc của cô .
Vậy đàn ông là bạn của đường thúc ?
“Đường thúc ngài việc đều .”
Ánh mắt lạnh lùng của Chu Diệp rơi cô , dường như thể thấu lớp vỏ bọc bên ngoài để soi thấu nội tâm của cô .
Đối mặt với ánh chăm chú của ông, Khổng Niệm cảm thấy áp lực vô cùng to lớn. hiện tại cô đang đại diện cho bộ Khổng gia, đương nhiên thể để khác coi thường.
“Tiền bối, ngài cao danh quý tánh là gì?”
Đây là thứ ba cô gặng hỏi phận của ông.
Khóe miệng Chu Diệp nhếch lên: “Tên của chắc hẳn ngươi cũng từng qua, đợi khi ngươi trở về hãy với Khổng Sơn Khuê, một cố nhân họ Chu sẽ tìm ông .”
Nếu Tô Nhan rõ mười ba năm rốt cuộc xảy chuyện gì, sư phụ như ông đương nhiên giúp t.ử một tay.
Khổng Niệm dám chút bất mãn nào: “Vãn bối nhất định sẽ chuyển lời ngài.”
Dáng vẻ ngoan ngoãn lanh lợi đó khác hẳn với ngày thường.
“Ngẩng đầu lên.” Chu Diệp lệnh một tiếng.
Mặc dù Khổng Niệm ông gì, nhưng vẫn theo bản năng theo.
Chu Diệp chằm chằm đồng t.ử trong mắt cô , dường như đang dò xét điều gì đó.
Sự đối mặt như càng khiến Khổng Niệm ngay cả thở mạnh cũng dám.
Chỉ vỏn vẹn mười mấy giây mà dường như kéo dài đằng đẵng như mấy canh giờ trôi qua.
Chu Diệp khẽ nhíu mày: “Thì là .”
Sự nghi hoặc trong lòng Khổng Niệm cũng lên đến đỉnh điểm: “Tiền bối, là vãn bối vấn đề gì ?”
“Ta hỏi ngươi, đây trong mắt ngươi từng lưu trữ một luồng năng lượng ?”
Mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu của Chu Diệp là sự khẳng định đầy bá đạo.
Thần kinh Khổng Niệm đột nhiên căng thẳng, mặc dù cô đoán đàn ông mặt bình thường, nhưng vẫn ngờ ông chỉ đơn giản vài cái như thể bí mật trong đôi mắt của cô .
“ , nhưng bây giờ còn nữa .”
Nếu đối phương đạo hạnh cao thâm, sẽ cách giúp cô hấp thụ luồng năng lượng đó ?
Nghĩ đến đây, đôi mắt Khổng Niệm lập tức sáng lên vài phần.
một câu tiếp theo của Chu Diệp trực tiếp nghiền nát bộ hy vọng của cô .
“Vốn dĩ cũng chỉ là một vật chứa tạm thời mà thôi, thứ thuộc về vật chứa thì đương nhiên sẽ giữ .”
Đầu óc Khổng Niệm ong ong, cách nào suy nghĩ bình thường nữa.
Chu Diệp câu trả lời mong , hai tay chắp lưng, nghênh ngang rời .
Mộng Vân Thường
Đợi đến khi Khổng Niệm hồn trở , bóng dáng của ông biến mất khỏi tầm mắt.
Cô run rẩy đưa tay sờ lên khóe mắt , câu của Chu Diệp ngừng văng vẳng bên tai.
Lẽ nào cô thực sự cách nào khôi phục như lúc ban đầu ?
Hơn nữa, ngay cả đàn ông cũng luồng năng lượng đó vốn dĩ thuộc về cô ?
dựa cái gì mà luồng năng lượng nuôi dưỡng suốt mười ba năm, Tô Nhan đoạt một cách dễ dàng như ?
Ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy, cô chôn chân tại chỗ cho đến khi hai chân đều cảm thấy tê rần, mới rốt cuộc bước nữa.
Phòng bệnh.
“Cố Dương, và em dâu rốt cuộc là chuyện gì ? Cậu đừng mấy lời vô ích đó, mắt tớ cũng mù, giữa hai căn bản là bình thường mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-333-khong-the-khong-di-sao.html.]
Tô Nhan là Cố Dương giục giã rời , ngày mai cô khởi hành , Cố Dương chỉ hy vọng hôm nay cô thể nghỉ ngơi thật .
Tô Nhan chân mới rời , Lục Phong nhịn mà gặng hỏi.
Cố Dương mệt mỏi, đối mặt với câu hỏi của bạn , chọn cách nhắm mắt .
Lục Phong thấy bộ dạng của càng thêm chắc chắn với suy nghĩ trong lòng: “Có em dâu lòng đổi ? Vừa nãy tớ thấy vị thầy giáo của em bình thường, bọn họ là...”
“Không .” Cố Dương thực sự nổi những lời bậy bạ của nữa, giọng điệu sắc bén phủ nhận: “Tớ và Nhan Nhan chuyện gì cả, chỉ là em sắp xa nên tớ yên tâm mà thôi.”
“Vậy thì đừng để em nữa.” Lục Phong thực sự sốt ruột cho .
Đây còn là vị Cố chủ biên việc quyết đoán, n.g.ự.c tính toán mà quen ?
Sao cứ hễ gặp chuyện của con bé đó là lề mề, dây dưa, rụt rè như chứ?
Cố Dương khổ một tiếng.
“Nhìn kìa, mang cái bộ dạng nữa ? Tớ chỉ hỏi , rốt cuộc thích em dâu ? Tớ thực sự hiểu nổi hai các nữa, đều là vợ chồng cưới còn chuyện gì thể thẳng chứ?” Lục Phong hận sắt thành thép.
“Lục Phong, tớ thực sự mệt , để tớ nghỉ ngơi cho t.ử tế , ?” Cố Dương gần như đang van xin.
Nếu ngăn cản , tuyệt đối thể cằn nhằn ở đây cả một ngày trời.
Hai hàng lông mày của Lục Phong xoắn như bánh quẩy, định tiếp tục thuyết phục thì cửa phòng bệnh mở .
“Anh Cố Dương, em đến thăm .”
Người Khổng Niệm còn bước , lời mật truyền phòng bệnh .
Mà Cố Dương chỉ thấy cách xưng hô , trong lòng sinh sự kháng cự và chán ghét theo bản năng.
Khoảnh khắc Lục Phong thấy Khổng Niệm, tâm trạng càng phức tạp tột cùng.
Dù cũng là cô gái theo đuổi thành, bây giờ nhiệt tình với bạn của như , đương nhiên là sẽ thấy thoải mái.
Đặc biệt là Cố Dương vẫn còn vị hôn thê.
Khổng Niệm ngờ Lục Phong cũng ở đây, một thoáng bất ngờ ngắn ngủi liền khôi phục như thường.
“Anh Lục cũng ở đây .”
Lục Phong nhếch khóe miệng, nở một nụ khá khó coi.
“Chào Khổng tiểu thư, ngờ mới mấy ngày gặp, cô thiết với Cố Dương như ?”
Một tiếng cảm thán nhưng trong lời ẩn chứa hàm ý.
Khổng Niệm bận tâm đến suy nghĩ của : “Sao Cố Dương cho ? Thực đây chúng quen , chỉ là luôn nhận thôi.”
Lục Phong kinh ngạc đến mức há hốc mồm, đầu Cố Dương giường bệnh.
Sắc mặt Cố Dương âm trầm, bọn họ rõ ràng thỏa thuận xong , sẽ cho bất kỳ ai chuyện hồi nhỏ.
“Cố Dương, Khổng tiểu thư là thật ? Các đây quen ?”
Đối mặt với sự chất vấn của Lục Phong, Cố Dương ngay cả cơ hội phản bác cũng .
“Không chuyện gì to tát, quên cho thôi.”
Lục Phong câu trả lời trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, thì là .
“Cô qua đây việc gì ?” Thái độ của Cố Dương đối với Khổng Niệm vô cùng lạnh nhạt.
“Ngày mai theo của Chu gia ngoài việc , chuyến nhanh thì mười ngày, chậm thì nửa tháng, yên tâm về .” Khổng Niệm thực sự nghĩ như .
Người thể khiến cô nhung nhớ như , vẫn là đầu tiên.
Cố Dương thấy cô cũng tham gia chuyện đó của Chu gia, giữa hai hàng lông mày nhíu thành chữ Xuyên.
Vậy chẳng là sẽ đụng mặt Tô Nhan ?
Chuyện xảy nhất lúc , chính là Tô Nhan và Khổng Niệm gặp mặt.
Mà vẻ mặt của ngược khiến Khổng Niệm một tia vui mừng.
Vậy là đang lo lắng cho chuyến của cô ?
“Không thể ?”
Quả nhiên, sự ngăn cản của Cố Dương khiến Khổng Niệm vui mừng khôn xiết.