Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 366: Thực Sự Từng Gặp Mẹ Ngươi
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:47:32
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã xác định Lý bà bà và dân làng đều là do những Tà linh biến hóa thành, Tô Nhan đối với những gì nó đương nhiên một chữ cũng sẽ tin.
“Nhân loại chính là ngu xuẩn như , ngươi bản vương là thật chứ?”
Tà linh dung mạo ban đầu, cả khuôn mặt đều hắc khí bao phủ, nhưng khiến Tô Nhan cảm nhận rõ ràng giờ khắc nó cũng khinh miệt y hệt.
Đáy mắt Tô Nhan một mảng u ám, sự việc đến nước mà còn yêu ngôn hoặc chúng?!
“Bản vương tồn tại ở nơi lâu , vong linh từng gặp qua còn nhiều hơn khí mà nha đầu ngươi từng hít thở. Làm ngươi , bản vương từng gặp qua hồn phách c.h.ế.t của ngươi Khổng Tương Nhu chứ?”
Tà linh đến đây âm hiểm, từ cao xuống chăm chú Tô Nhan giống như con kiến hôi đối với .
Hô hấp Tô Nhan ngưng trệ, lệ khí trong mắt tăng vọt.
“Ngươi đang tìm c.h.ế.t!”
Đầu tiên là Lý bà bà, đó là cô, Tà linh quả thực chính là ngừng khiêu chiến giới hạn của cô.
Tà linh chẳng những sợ, ngược càng thêm càn rỡ, “Sao hả, ngươi tin? Vậy bản vương ngại rõ ràng hơn chút nữa, những gì bản vương đều là lấy từ trong ký ức của ngươi. Mẹ ngươi thật đúng là một nữ t.ử cương liệt a, nhưng mà thế thì chứ, cuối cùng vẫn trở thành món ăn trong mâm của bản vương !”
Trên mặt Tô Nhan âm trầm đến mức kết thành băng sương, một tay giật phăng dải băng đen mắt, để lộ đôi mắt ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa .
Tà linh rốt cuộc nổi nữa, nó đương nhiên sự lợi hại của đôi mắt , nhưng nó chính là vương ở nơi , thể thực sự để một nhân loại nhỏ bé trong mắt. Sở dĩ lựa chọn chọc giận cô triệt để, chỉ là cảm thấy vui đùa mà thôi. cho đến giờ khắc , nó thế mà một tia sợ hãi nhàn nhạt.
“Chớ ngông cuồng. Đã ngươi nhớ ngươi như , đợi bản vương tiếp theo đây nuốt sống ngươi, cũng coi như để con các ngươi đoàn tụ!”
Nói xong, Tà Linh Vương há cái miệng đỏ lòm như chậu m.á.u, một lực hút khổng lồ xé rách thể mỏng manh của Tô Nhan.
Tô Nhan tránh né, năng lượng trong đồng t.ử điên cuồng trào dâng, thế mà cũng phát lực thôn phệ.
Biến cố như khiến Tà Linh Vương lường .
Trong nháy mắt tất cả Tà linh bám víu xung quanh nó đều chịu nổi, giống như diều đứt dây bay về phía Tô Nhan. Giây tiếp theo liền bộ hút trong đồng t.ử của cô, từng trận gào t.h.ả.m thiết như quỷ sói gào, còn tiếng động.
Tà Linh Vương thấy cảnh , sắc mặt đại biến.
Nó còn từng gặp qua tình huống như .
Trước mặt rõ ràng chỉ là một nhân loại nhỏ bé, thể thôn phệ nhiều Tà linh như ?!
“Bản vương g.i.ế.c ngươi!”
Giờ khắc nó thực sự nổi giận, trực tiếp phát động tấn công về phía Tô Nhan.
Tô Nhan lạnh một tiếng, cô sợ nhất chính là Tà linh!
Cột sáng năng lượng trong đồng t.ử bá đạo đ.á.n.h lên Tà Linh Vương.
Tà Linh Vương gần như trong nháy mắt liền mất ba mươi phần trăm sức mạnh, điều khiến nó quả thực thể chấp nhận.
Mộng Vân Thường
“Không thể nào!”
Phẫn nộ kêu gào, công kích càng thêm ngang ngược.
Tốc độ của nó nhanh, Tô Nhan so với nó còn nhanh hơn.
Cùng với từng đòn tấn công cô phát , sức mạnh của Tà Linh Vương đang tiêu tan với một tốc độ đáng sợ.
Khi sức mạnh của nó chỉ còn một phần ba, dường như rốt cuộc cũng ý thức khả năng đáng sợ.
Nhân loại mặt chỉ sở hữu sức mạnh cường hãn, mà luồng sức mạnh còn thể triệt để tiêu diệt nó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-366-thuc-su-tung-gap-me-nguoi.html.]
Tà Linh Vương thể tồn lưu ở nơi hàng ngàn năm, tự nhiên cũng sẽ là kẻ ngốc, ý thức điểm liền tung một chiêu giả, chuyển hướng lao về phía ngược với Tô Nhan.
Đã đ.á.n.h , đương nhiên chạy.
Tô Nhan ngờ nó sẽ bại tẩu nhanh như , cho dù trong nháy mắt nó kéo giãn cách vài trượng, nhưng cô vẫn bất kỳ sự nôn nóng nào.
Lực thôn phệ trong song đồng nháy mắt tăng vọt, Tà Linh Vương lập tức liền chịu ảnh hưởng, chẳng những thể tiếp tục rời xa, ngược ngạnh sinh sinh kéo trở về.
Mặc cho nó giãy giụa thế nào cũng thể thoát khỏi lực hút đáng sợ .
“Dừng tay! Mau dừng tay!” Tà Linh Vương gầm lên.
Xưa nay đều là nó thôn phệ kẻ khác, nhưng bây giờ sắp một nhân loại nhỏ bé thôn phệ!
“Ta ăn thịt ngươi, nhưng thực sự từng gặp bà !”
Không dám tự xưng bản vương nữa, Tô Nhan để ý nhất chính là Khổng Tương Nhu, càng là gân cổ lên gào thét.
Quả nhiên khi nó hét câu , lực thôn phệ lập tức nhỏ nhiều.
Tô Nhan về phía nó ánh mắt giống như băng hàn tháng chạp, “Đến bây giờ ngươi còn dám lừa gạt ?”
Đầu Tà Linh Vương lắc như trống bỏi, so với khí thế vài phút quả thực khác một trời một vực.
“Ta dối, thực sự từng gặp bà , chẳng qua lúc đó bà c.h.ế.t .”
Sâu trong đáy mắt Tô Nhan sát ý trào dâng, bộ dạng hiện tại của Tà Linh Vương, quả thực giống như đang dối.
“Nếu thể bịa đặt nhiều chuyện như chứ!” Tà Linh Vương sợ cô tin, lộ bộ dạng khẩn thiết nhất từ đến nay.
“Nói tiếp .” Tô Nhan quả thực d.a.o động, cô tin tưởng Tà linh, mà là những gì nó đó quá giống với chân tướng mà cô vẫn luôn khổ sở tìm kiếm.
Tà Linh Vương dám chậm trễ một giây, tiếp tục : “Bà cũng là Khu ma sư, hồn phách khi c.h.ế.t tự nhiên khác với thường. Thực một thời gian dài, bà đều rời khỏi ngươi và cha ngươi, cho đến khi...”
Nói đến chỗ mấu chốt nhất, nó cố ý dừng , đáy mắt trào dâng ánh sáng tính toán.
Quả nhiên Tô Nhan lập tức truy hỏi, “Cho đến khi cái gì?”
“Ta bây giờ thể đem tất cả những gì cho ngươi, chỉ cần ngươi thể tha cho một con đường sống.” Đây là cọng rơm cứu mạng duy nhất và cũng là cuối cùng của nó.
“Được.” Tô Nhan chút do dự liền đồng ý.
Tà Linh Vương cũng nghi ngờ gì, “Cho đến khi vài Khu ma sư phát hiện sự tồn tại của bà thu phục bà , bà mới bất đắc dĩ chỉ thể chạy trốn, đó loanh quanh luẩn quẩn tới địa bàn của .”
“Sau đó thì ?” Tô Nhan sắc mặt lạnh lùng, nhưng trong lòng một cảm xúc thể kìm nén đang nhanh ch.óng lên men.
Nếu hồn phách của rời khỏi nhân gian, thì con các cô vẫn còn ngày thể gặp ?!
Cô dám tiếp tục nghĩ sâu thêm nữa, sợ cuối cùng sẽ là dã tràng xe cát.
“Ta lúc đó, lúc đó đối với bà cũng khá , đồng ý thể giúp bà tránh khỏi sự truy sát của những Khu ma sư . Những chuyện đó cũng là ngươi chính miệng với , chẳng qua đến cuối cùng bảo vệ bà , bà liền ...”
Tà Linh Vương , lưu ý tất cả biểu cảm của Tô Nhan.
Khi đến quan đầu khẩn yếu cuối cùng, nó bắt rõ ràng cảm xúc hoảng hốt của Tô Nhan.
Chính là lúc !
Trong nháy mắt nó tung chiêu lợi hại nhất của , dùng hết tất cả sức mạnh, phát động một đòn trí mạng về phía Tô Nhan.
Đợi Tô Nhan phản ứng , trong đồng t.ử co rút kịch liệt sát chiêu ở ngay mắt, thể tránh né.