Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 368: Không Ép Tôi Đi Xem Mắt Nữa
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:41:06
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khổng Tường trầm mặc , bởi vì ông bây giờ cho Khổng Niệm chân tướng, e rằng cô sẽ lập tức rơi điên loạn.
Tốc độ nhanh nhất dùng giấy bùa thu thập nhãn cầu rơi mặt đất, cũng chỉ thể đợi khi trở về gia tộc, xem xem cách nào khôi phục thị lực cho cô .
“Tiểu thư, cô mới đôi mắt của Tô Nhan thể thích ứng cũng là khả năng, chuyện như chúng dù cũng kinh nghiệm, đợi khi chuyện ở đây giải quyết xong, chúng trở về Tộc trưởng nhất định sẽ cách.”
Chỉ thể tạm thời an ủi cô .
Khổng Niệm ông như nỗi sợ hãi trong lòng rốt cuộc cũng giảm bớt vài phần.
“Là như ?”
Khổng Tường quanh bốn phía, tùy tiện xé một dải vải từ y phục xuống.
“Tiểu thư, là che mắt , nhất đừng để khác thấy.”
Vừa chủ động buộc lên hai mắt cho cô .
Khổng Niệm đối với Khổng Tường là lời răm rắp, “Vẫn là sư thúc suy nghĩ chu đáo.”
Cô sờ lên dải vải mắt, “Tô Nhan cũng là bộ dạng , cần dùng vải che , cho nên bây giờ tình huống giống hệt nó.”
Câu tuyệt đối là đang tự an ủi .
Khổng Tường lộ vẻ mặt bất lực.
Tình huống của họ thể giống , Tô Nhan tuy rằng che mắt, nhưng hành động khác gì thường, cho nên căn bản thể nào là đang che chắn tầm , mà là khẳng định tình huống gì đó bọn họ .
Mộng Vân Thường
Khổng Niệm hiện tại là một kẻ mù .
“Tiểu thư, chúng nghỉ ngơi ở đây một lát .”
Khổng Tường đỡ cô đến bên cạnh một cái cây, hiệu bảo cô xuống.
Ảo cảnh ở đây phá trừ , nếu còn khác cũng phá trừ ảo cảnh, bọn họ hẳn là nhanh sẽ gặp .
Chỉ hy vọng bây giờ đừng gặp Tô Nhan quá sớm, nếu lời dối bất luận thế nào cũng bịa đặt tiếp nữa.
Khổng Niệm đặt bộ tinh lực lên đôi mắt của , cho dù nhận sự khẳng định của Khổng Tường, nhưng trong lòng cô vẫn tràn ngập bất an mãnh liệt, luôn cảm thấy nên xuất hiện tình huống như mới đúng.
Lúc ở phía bên khu rừng, Tô Nhan từ từ mở mắt .
Cảm nhận năng lượng trong đồng t.ử khôi phục bình tĩnh, lộ một nụ hài lòng.
Sau khi hấp thu nhiều Tà linh như , rốt cuộc thể áp chế năng lượng cuồng bạo để bản sử dụng .
Nói cho cùng cô thật đúng là nên cảm ơn Tà Linh Vương mới .
Từ nay về , hẳn là cần vải đen che mắt nữa .
Mỗi một kinh mạch trong cơ thể đều phảng phất như một sự thư thái từng , linh lực càng là hồn hậu hơn nhiều.
Nếu Lý bà bà tình huống hiện tại của cô, nhất định sẽ vui mừng khôn xiết.
Nghĩ đến Lý bà bà, những lời Tà Linh Vương ngừng vang vọng bên tai cô.
Cô cảm thấy lẽ đó chính là chân tướng mà cô vẫn luôn tìm kiếm!
Trầm tư giây lát liền nhanh thu suy nghĩ, bây giờ vẫn lúc tìm hiểu những thứ , mau ch.óng tìm em Mã Sở Long, hội họp với mới là việc cấp bách.
Tô Nhan chuẩn sẵn tinh thần sẽ tốn chút sức lực, nhưng ngờ mới bao xa, thế mà thấy hai em Mã Sở Long và Mã Sở Lan.
Bọn họ dường như đang đấu võ mồm, đặc biệt là Mã Sở Lan líu ríu ngừng.
Tô Nhan thấy bọn họ cũng lập tức mở miệng, mà là xác định bọn họ ở cách đó xa rốt cuộc là thật, cũng là do Tà linh biến hóa .
Dù ở nơi khả năng gì cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-368-khong-ep-toi-di-xem-mat-nua.html.]
Mấy giây , cô rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“Mã đại ca, Lan Lan?”
Mã Sở Long và Mã Sở Lan đang tranh luận gì đó, thấy tiếng của Tô Nhan mới thấy cô.
Hai em quả thực vui mừng khôn xiết, gần như chạy chậm đến mặt cô.
“Tô Nhan, thật sự là ?”
Hiển nhiên bọn họ hẳn là cũng trải qua tình huống giống như Tô Nhan, cho nên câu đầu tiên Mã Sở Lan mở miệng liền là xác định.
Tô Nhan mỉm , “Thật sự là tớ.”
“Mắt của khỏi ?” Hai em lập tức liền chú ý đến tấm vải đen cô tháo xuống.
Tô Nhan gật gật đầu, “Ừ, khỏi .”
Mã Sở Lan đầy mặt hưng phấn, thật lòng cô vui mừng.
“Nơi là phúc địa của ?”
Không chỉ để cô bảo vật như Huyền Linh Thụ, hơn nữa ngay cả mắt cũng đột nhiên khỏi , cho nên dù nguy cơ trùng trùng nhưng đối với cô mà là tạo hóa khác.
Tô Nhan và Mã Sở Long đều dở dở , nhưng ý của Mã Sở Lan bọn họ ngược đều hiểu.
“Các cũng gặp ảo cảnh ? Phá giải thế nào?” Tô Nhan hiếm khi tâm trạng hỏi thăm.
Mã Sở Lan tranh : “Cậu cũng gặp ? Tớ khi thì cứ yên tại chỗ động đậy, đó thế nào ngủ , đợi đến khi tỉnh thế mà về đến phòng tớ ở nhà. Lúc đó tớ thực sự dọa sợ đấy, đó cả liền xuất hiện. Anh với tớ tớ ở cửa ải thứ hai xảy sự cố, hôn mê bất tỉnh, liền đưa về nhà, tớ lúc đó thật sự tin .”
Tô Nhan cô kể, hiểu tâm trạng của cô .
Dù tình tiết như hợp tình hợp lý, khó khiến phát giác điều gì.
“Vậy phía phát hiện đúng?”
Mã Sở Lan càng càng hưng phấn, “Bởi vì bố tớ thế mà giục tớ xem mắt với trong tộc nữa.”
Hả.
Tô Nhan nghĩ đến đủ loại khả năng, duy chỉ ngờ cô sẽ trả lời như .
Khóe miệng Mã Sở Long giật giật, nhịn ho khan một tiếng, dường như là đang nhắc nhở Mã Sở Lan chú ý chừng mực.
Mã Sở Lan cho là , tiếp tục giải thích đầy hưng phấn với Tô Nhan: “Cậu bố tớ lo lắng chuyện hôn nhân của tớ thế nào , hơn nữa ông sợ tớ ở bên ngoài sẽ thích khác, cho nên chỉ cần tớ ở nhà, mỗi ngày đều sẽ ông sắp xếp đủ loại xem mắt, tớ thật sự quá chút nào .”
Tô Nhan chỉ cô như , đều não bổ hình ảnh đó .
“Trong ảo cảnh bố tớ những giục tớ xem mắt nữa, còn đồng ý để tớ sống theo sở thích của , tớ lập tức nhận ông bố tớ, đó ảo cảnh liền vỡ.” Mã Sở Lan đến cuối cùng sống lưng thẳng tắp, đầy mặt kiêu ngạo, chờ đợi lời khen của Mã Sở Long và Tô Nhan.
Tô Nhan cũng cô thất vọng, cho cô một ánh mắt khẳng định.
“Có thể nhanh như thoát khỏi ảo cảnh, quả thực giỏi .”
Mặt Mã Sở Lan nở hoa.
Tô Nhan sang Mã Sở Long, “Mã đại ca, còn thì ?”
Mã Sở Long thế mà hiếm thấy rũ mi mắt xuống, dường như là đang cố ý né tránh vấn đề .
Mã Sở Lan cũng chằm chằm , “Anh cả, cho bọn em , cái gì mà ngại, Tô Nhan cũng ngoài.”
Hiển nhiên cô cũng vẫn Mã Sở Long trải qua ảo cảnh gì.
Hai đều nghiêm túc chờ Mã Sở Long kể, nhưng ngờ thế mà từ chối.
“Dù đều là thật, là , chúng vẫn là mau tìm những khác .”