Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 373: Có Thứ Gì Đó Bay Tới

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:41:11
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cam Hoa và Khổng Nguyệt Linh bộ đều mù mờ, hiểu cô đang gì.

 

Sao Tô Nhan chống lưng cho bọn họ?

 

Chẳng lẽ Tô Nhan và em Mã Sở Long xảy mâu thuẫn ?

 

bộ dạng chung sống của bọn họ, căn bản bất kỳ sự khác thường nào mà?

 

Khổng Tường đương nhiên hai trong lòng đang thầm thì cái gì, thẳng thừng kết thúc chủ đề dặn dò: “Các cũng tranh thủ thời gian nghỉ ngơi , đợi lát nữa khi cửa ải thứ ba thì thể hiện cho , đừng mất mặt mũi Khổng gia chúng .”

 

Cam Hoa và Khổng Niệm chỉ đành thu suy nghĩ, tùy tiện tìm chỗ xuống.

 

Khổng Tường đó về phía Khổng Niệm, “Tiểu thư, cô cũng nghỉ ngơi một chút ?”

 

Khổng Niệm lắc đầu, “Ta thử xem.”

 

Thử mà cô tự nhiên chỉ là cảm nhận năng lượng trong hốc mắt.

 

Khổng Tường chẳng những ngăn cản cô , ngược còn mặc kệ cô giống như một tên hề khoanh chân đả tọa, nỗ lực vận công.

Mộng Vân Thường

 

Bắt đầu từ hôm nay Khổng Niệm triệt để trở thành phế nhân, còn bất kỳ khả năng trỗi dậy nào nữa.

 

nể tình bọn họ từng chủ tớ một hồi, ông sẽ đưa cô sống sót rời khỏi đây. Còn về trong gia tộc còn chỗ cho cô , thì chuyện ông nên can thiệp nữa.

 

Khổng Niệm tin chắc rằng đôi mắt của Tô Nhan, càng tin chắc rằng Tô Nhan c.h.ế.t trong ảo cảnh .

 

Con một khi thôi miên chính , thì sẽ bao giờ phát hiện chỗ đáng sợ thể nữa.

 

Nhà xuất bản.

 

Cố Dương khi xuất viện liền lập tức bắt đầu công việc, mỗi ngày bận bận rộn rộn, ngay cả xã giao ứng thù bình thường thích nhất cũng bắt đầu thường xuyên tham gia.

 

Trên bàn rượu nâng cốc chúc tụng ứng phó Cố Dương, Lục Phong thực sự là nổi nữa.

 

Tìm lúc Cố Dương nhà vệ sinh, trực tiếp chặn ở cửa.

 

sống nữa ? Tình trạng cơ thể thế nào tự ? Còn uống tiếp như e rằng đợi lát nữa khiêng đến bệnh viện đấy!”

 

Cậu cũng Cố Dương rốt cuộc , từ khi Tô Nhan cùng Chu gia ngoài việc, tiên là bất chấp tất cả kiên trì xuất viện, càng là ngày hôm liền về Nhà xuất bản bắt đầu công việc.

 

Trong mấy ngày qua, cứ như điên cuồng “ngược đãi” bản , thật sự là chê sống quá lâu ?

 

Cố Dương khuôn mặt quan tâm của bạn , nhịn lên, vỗ vỗ vai .

 

“Yên tâm , trong lòng rõ.”

 

Bởi vì chỉ như mới thể quên những chuyện khiến ngạt thở, nếu thì những ngày tháng của thực sự chỉ còn sự giày vò.

 

“Biết cái rắm!” Lục Phong nhịn c.h.ử.i thề, “Cậu chia tay với em dâu ?”

 

Suy nghĩ mấy ngày dường như cũng chỉ khả năng , mới khiến tính tình đại biến, dùng công việc để tê liệt bản .

 

Cố Dương là ngẩn một cái, đó tiếng càng thêm phóng túng, che giấu sự bi ai chợt lóe lên sâu trong đáy mắt.

 

“Sao nghĩ như chứ? Chúng .”

 

Chỉ cần đối phương đều đang ở một nơi khác nỗ lực sống, đây là chuyện hạnh phúc .

 

Lục Phong tuyệt đối sẽ tin lời , nếu bây giờ như thế mà còn gọi là , thì thế giới cũng nữa .

 

“Cố Dương, chúng chính là bạn nhất, chuyện gì đều thể với , ít nhất thể giúp nghĩ cách.”

 

Lục Phong cảm thấy thời gian gần đây, thật sự càng lúc càng hiểu nổi Cố Dương .

 

Thực chỉ là Cố Dương, cũng càng lúc càng hiểu nổi thế giới .

 

Cái gì tà túy, cái gì oán linh, cái gì Khu ma sư, những ngày chỉ cần giường nhắm mắt , trong mơ là những chuyện ly kỳ cổ quái.

 

Hơn nữa Cố Dương chắc chắn so với trải qua còn nhiều hơn, kinh khủng hơn.

 

thật sự .” Khi Cố Dương đến thật sự, cố ý nhấn mạnh âm lượng.

 

Lục Phong thấy “kín miệng như bưng” thế , hỏi nguyên cớ gì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-373-co-thu-gi-do-bay-toi.html.]

 

chỉ nhắc nhở một chuyện, bác sĩ m.á.u trong cơ thể chỉ còn đến một nửa, thể sống sót đều là kỳ tích. Cậu nếu quý trọng điều dưỡng cho , hậu quả thực sự nghiêm trọng đấy.”

 

Đây tuyệt đối chuyện giật gân, bản cũng nên rõ ràng.

 

Quả nhiên sắc mặt Cố Dương nghiêm túc hơn nhiều, “ sẽ lấy tính mạng đùa giỡn.”

 

Cậu vẫn đến mức yếu đuối như , hơn nữa trong cuộc sống của cũng chỉ tình yêu mà thôi.

 

Lục Phong hiếm thấy thấy sự ngưng trọng mặt , là thật, trái tim đang treo lơ lửng rốt cuộc cũng buông xuống một chút.

 

“Đợi lát nữa , đừng uống nữa, đều giao cho .”

 

Chỉ chút t.ửu lượng đó của , căn bản ứng phó những chiêu đãi hôm nay, cuối cùng còn hại thể.

 

“Cậu nếu uống rượu, ai lái xe đưa về?” Cố Dương đương nhiên hỏi ngược một câu.

 

Lục Phong đáp: “Tìm khác.”

 

Cố Dương vẫn lắc đầu, “Hai chúng vẫn một giữ tỉnh táo, mới thể đàm phán với những đó.”

 

Lục Phong thấy vẫn lấy công việc trọng, cũng chỉ đành thở dài.

 

“Vậy cũng đừng uống nữa, nếu say chắc chắn sẽ ném đây.”

 

Nửa đùa nửa dọa, nhưng khiến Cố Dương lọt trong lòng.

 

Đợi đến khi hai từ trong tiệm cơm , sắc trời tối đen.

 

Gió lạnh thổi qua, Cố Dương cảm thấy lạnh lẽo lạ thường, trực tiếp siết c.h.ặ.t áo bông .

 

Không vì nguyên nhân mất m.á.u quá nhiều , gần đây cảm thấy vô cùng sợ lạnh.

 

Lục Phong ngay bên cạnh , lưu ý nhất cử nhất động của .

 

“Sắp tết , đợi công việc tồn đọng trong xã xử lý hòm hòm, cũng thể nghỉ ngơi thư giãn cho .”

 

Cố Dương tỏ rõ ý kiến.

 

Hai cùng lên xe.

 

Việc đầu tiên Lục Phong lên xe chính là bật máy sưởi.

 

đưa về ký túc xá.”

 

“Được.” Cố Dương quả thực cảm thấy chút mệt mỏi , dứt khoát nhắm mắt .

 

Lục Phong bất lực lắc đầu, bây giờ chẳng qua chỉ là cố chống đỡ mà thôi.

 

Một chân đạp ga, chiếc xe chạy con đường rộng rãi.

 

Tiệm cơm bọn họ ứng thù cách ký túc xá Nhà xuất bản chỉ cách ba con phố, lái xe tuyệt đối sẽ quá mười phút, cho nên Lục Phong lái tốc độ vô cùng chậm.

 

mới ngắn ngủi vài phút, chiếc xe đột nhiên phanh gấp.

 

Cố Dương mơ màng sắp ngủ cơ thể theo quán tính mạnh mẽ lao về phía , cơn buồn ngủ biến mất còn tăm .

 

Sau một tiếng vang ch.ói tai, chiếc xe dừng .

 

Lục Phong trợn mắt há hốc mồm hiển nhiên cũng dọa sợ, hai tay nắm vô lăng càng là nắm c.h.ặ.t, ngay cả khớp xương cũng trắng bệch.

 

“Sao ?”

 

Cố Dương lập tức hỏi, phản ứng đầu tiên chính là phía ?

 

qua kính chắn gió thấy chính giữa đường trống , đừng , ngay cả chút dị thường cũng .

 

Trên trán Lục Phong toát một tầng mồ hôi lạnh, chằm chằm một hướng.

 

“Vừa, , hình như thứ gì đó bay tới...”

 

Chỉ như thôi, cũng khiến sởn tóc gáy .

 

 

Loading...