Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 377: Chu Diệp Chằm Chằm Nhìn Cố Dương

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:41:15
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực Cam Hoa vẫn luôn ngủ, ngay cả việc Khổng Tường chuyện với Tô Nhan, cũng thấy rõ mồn một.

 

Thế nhưng Khổng Tường với Khổng Niệm là giải quyết nỗi buồn, sự lừa dối trắng trợn khiến kinh hồn bạt vía.

 

Phải rằng dù là Nguyễn Đào ở bề ngoài, Khổng Tường mà suy đoán, đối với Khổng Niệm đều trung thành tuyệt đối, mà bây giờ dối Khổng Niệm?!

 

Điều đại diện cho cái gì, Cam Hoa thậm chí dám tiếp tục nghĩ sâu thêm nữa.

 

Và điều khiến khiếp sợ hơn nữa là trạng thái hiện tại của Khổng Niệm.

 

Vốn dĩ tưởng Khổng Niệm chỉ một vết thương ngoài da, nhưng hiện tại xem căn bản , ít nhất thể khẳng định Khổng Niệm thấy gì nữa.

 

Một đang yên đang lành thể mất bộ thị lực?

 

Hơn nữa Khổng Niệm cũng kín miệng nhắc một lời về chuyện , điều quả thực quá bất bình thường.

 

Để Nguyễn Đào hiện tại sự khác thường, cố ý vẻ tùy ý lật , lưng về phía hai họ.

 

Đợi đến khi mặt trời lên cao, tất cả cũng phục hồi trạng thái từ sự mệt mỏi.

 

Chu Lễ xác nhận cuối cùng với , “Nếu ai rút lui , cũng bất kỳ ý kiến gì, khi ngoài thể trực tiếp đến Chu gia nhận một khoản thù lao hậu hĩnh.”

 

Lập tức dõng dạc đáp : “Chu thiếu gia , khi đây hạ quyết tâm, nhất định hộ tống Chu thiếu gia lấy bảo vật gia truyền, đạo lý lâm trận bỏ chạy!”

 

Chỉ cần vượt qua ba cửa ải, bọn họ chỉ chỗ dựa vững chắc là Chu gia, mà còn thể Tàng Bảo Các của Chu gia chọn một món bảo bối ưng ý, sự cám dỗ lớn như chỉ cần kẻ ngốc đều nên lựa chọn thế nào.

 

Chu Lễ hề vì thái độ kiên định của đối phương mà bất kỳ sự vui mừng nào, ngược sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

 

“Tâm ý của Chu Lễ xin ghi nhận tại đây, nhưng cửa ải thứ ba giống hai cửa ải , bên trong hung hiểm muôn phần, ngay cả chúng cũng bảo vệ các vị, khi đó thực sự là cửu t.ử nhất sinh.”

 

Anh tuyệt đối đang dọa dẫm, ngay cả ba cũng dặn dặn , an nguy của bản mới là quan trọng nhất, nhất định để sống sót trở !

 

Bầu khí lập tức trở nên vô cùng căng thẳng, .

 

Những thể ở đây đều là những Khu ma sư từng trải qua mưa m.á.u gió tanh, bọn họ đương nhiên hiểu nếu ba cửa ải thực sự dễ dàng vượt qua như , Chu gia cũng sẽ kéo dài cả trăm năm mà vẫn lấy món bảo vật đó.

 

“Tô Nhan, cô thấy ?”

 

Mã Sở Long hạ thấp giọng hỏi ý kiến của cô.

 

Anh rõ lý do Tô Nhan cùng, phần lớn là vì ở đây của Khổng gia, mà cô vẫn luôn điều tra thế của , đến bây giờ cửa ải thứ ba cũng nhất thiết nữa.

 

Đỗ Kính Tùng và Trương Hi Minh ở bên cạnh cũng đang chờ quyết định của Tô Nhan.

 

Nếu cô chọn rời , nhiệm vụ của bọn họ cũng coi như thành.

 

Tô Nhan trả lời trực tiếp, chuyển sang hỏi Mã Sở Long, “Các ?”

 

Mã Sở Long gật đầu, đây là chuyện ba giao phó, cho dù phía là núi đao biển lửa bọn họ cũng bắt buộc .

 

Tô Nhan mỉm , “Vậy thì cùng thôi.”

 

Mã Sở Long tiên là sững sờ, ngay đó trong mắt lộ vẻ cảm động.

 

Anh Tô Nhan chọn dấn nguy hiểm đều là vì em bọn họ.

 

Mộng Vân Thường

Mã Sở Lan càng cảm kích khoác lấy cánh tay Tô Nhan, “ ngay cô nhất định sẽ bỏ rơi chúng mà.”

 

Đỗ Kính Tùng và Trương Hi Minh , cũng chuẩn sẵn sàng cho trận chiến sinh t.ử.

 

Chu Lễ xác nhận ai rút lui, liền tuyên bố mở lối cửa ải thứ ba.

 

Ngay khoảnh khắc lối mở , một luồng khí âm u đáng sợ ập thẳng mặt.

 

Ngay cả Tô Nhan cũng nhíu mày, ý thức sự hung hiểm tột cùng bên trong.

 

“Mọi chuẩn sẵn sàng, cố gắng đừng phân tán!”

 

Bây giờ cô thể thao túng sức mạnh trong đồng t.ử, cho nên dù bên trong thực sự là địa ngục tu la, cũng thể một chuyến.

 

Bất kể là Mã Sở Long và Mã Sở Lan, Đỗ Kính Tùng cùng những khác đều như lâm đại địch.

 

Trước khi , Chu Lễ câu cuối cùng, “Cửa ải gì đặc biệt, chỉ cần c.h.é.m g.i.ế.c bộ tà túy bên trong cho đến khi sạch bóng, là thể qua ải!”

 

Nói xong liền nghĩa vô phản cố bước kết giới.

 

Chu Xung dẫn đầu các t.ử Chu gia khác theo sát phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-377-chu-diep-cham-cham-nhin-co-duong.html.]

 

Mã Sở Long lệnh một tiếng, cũng sải bước tiến lên.

 

Một Khu ma sư thấy lối đáng sợ đó, trong lòng sinh ý định rút lui. nghĩ đến sự hiên ngang lẫm liệt vài phút , bây giờ cũng chỉ đành liều mạng thôi.

 

Khổng Tường vội vàng , bởi vì bên cạnh ông còn mang theo Khổng Niệm, mà Khổng Niệm đối với bọn họ trở thành gánh nặng .

 

Khổng Niệm cho dù mắt thấy, cũng cảm nhận một luồng áp lực khó tả.

 

“Chúng nhất định ?”

 

một nữa xác nhận với Khổng Tường.

 

“Tiểu thư yên tâm, nhất định sẽ bảo vệ cô chu . Hơn nữa chúng cần lấy Huyền Linh Dịch của Chu gia, ích cho việc tiếp theo của cô.”

 

Khổng Niệm gì, chỉ là từng tế bào khắp cơ thể đều đang kháng cự.

 

Cam Hoa thấy đôi bàn tay giấu ống tay áo đang khẽ run rẩy của cô .

 

đang sợ hãi?

 

Phát hiện khiến Cam Hoa vô cùng kinh ngạc.

 

dù thế nào nữa, bọn họ đều bước vùng đất nguy hiểm đó.

 

“Đi.”

 

Khổng Tường xong, hiệu cho Cam Hoa và Khổng Nguyệt Linh, kéo Khổng Niệm cùng tiến cửa ải thứ ba.

 

Ký túc xá Nhà Xuất Bản.

 

Cố Dương tỉnh từ cơn mê, phát hiện đang giường.

 

Bên cạnh một đang ghế, đó là Lục Phong, mà là ngờ tới sẽ xuất hiện.

 

Chu Diệp.

 

Chu Diệp phát hiện tỉnh, hoang mang vội vã gập cuốn sách tay .

 

“Tỉnh ?”

 

“Chu , ở đây?” Cố Dương vùng vẫy dậy từ giường, kèm với động tác là một trận hoa mắt ch.óng mặt.

 

Từng cảnh tượng đêm qua bộ ùa về trong tâm trí.

 

Những tà túy đó nuốt chửng , nhưng lúc quan trọng thứ gì đó từ tỏa , đó liền ngất .

 

“Cậu nhất đừng cử động nữa, cơ thể bây giờ suy nhược chẳng khác gì đứa trẻ lên ba .”

 

Chu Diệp hề ý mỉa mai, chỉ là thật.

 

“Đêm qua ...”

 

, xem những thứ đó căn bản định buông tha cho .”

 

Lời của Cố Dương khỏi miệng Chu Diệp ngắt lời.

 

Sắc mặt Chu Diệp nghiêm túc thêm vài phần, dậy đến bên giường.

 

Thần sắc Cố Dương phức tạp đến cực điểm, căn bản hiểu rốt cuộc là ý gì?

 

Cho đến khi Chu Diệp đột nhiên cúi kéo gần cách với , khiến thể thu liễm suy nghĩ, dồn bộ sự chú ý lên đối phương.

 

Chu Diệp dường như hứng thú với , hai thậm chí sắp chạm mũi mới chịu dừng .

 

Cố Dương: “...”

 

Từ lúc sinh đến giờ đây là đầu tiên đối mặt với một đàn ông ở cách gần như .

 

Gần đến mức thậm chí thể rõ hình bóng của chính trong mắt Chu Diệp.

 

“Anh, đây là ?”

 

Lông tơ khắp cơ thể đều dựng cả lên.

 

Chu Diệp vẫn một lời, chỉ chằm chằm chớp mắt.

 

 

Loading...