Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 387: Ký Ức Của Tôi Có Phải Ở Chỗ Cô Không?
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:31:40
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mã Sở Long thoáng qua các t.ử bên , cũng chỉ còn đến năm .
Lúc đội ngũ gần trăm , hiện tại còn thể hoạt động bình thường chỉ đếm đầu ngón tay.
Nhìn t.h.i t.h.ể đầy đất, tâm trạng thể nặng nề.
“Các cũng qua đó giúp một tay .”
Ít nhất cũng để những nhập thổ vi an.
“Tô Nhan, nơi chắc còn vấn đề gì nữa chứ?” Đỗ Kính Tùng vẻ mặt nghiêm túc xác nhận với Tô Nhan.
Nơi cách Kinh Thành gần gần, xa xa, nếu xảy tình huống gì thì hậu quả quả thực dám tưởng tượng.
Tô Nhan chỉ lắc đầu, “Tạm thời an , nhưng tình hình cụ thể rốt cuộc thế nào e rằng chỉ thể hỏi Chu gia.”
Dù Chu gia cũng trấn thủ nơi hàng trăm năm, những điều chắc chắn nhiều hơn ngoài như bọn họ.
“Đợi khi trở về, sẽ tìm tộc trưởng Chu gia hỏi cho rõ.”
Sau khi trao đổi đơn giản, Đỗ Kính Tùng và Trương Hi Minh cũng giúp an trí c.h.ế.t.
Tô Nhan quét mắt quanh, cuối cùng ánh mắt dừng ở phía Khổng Niệm.
Khổng Tường bên cạnh Khổng Niệm, thì Khổng gia ngược là tổn thất nhỏ nhất. Ngoại trừ Khổng Nguyệt Tình tự nguyện dung hợp với tà linh , những khác đều sống sót.
Chỉ điều tình trạng của Khổng Niệm đặc biệt thê t.h.ả.m mà thôi.
“Tô Nhan, định gì?”
Mã Sở Lan thấy Tô Nhan bước , vội vàng hỏi, bên là hướng Khổng gia đang ở.
Bây giờ mà ầm ĩ lên, ngược thành bọn họ bắt nạt Khổng gia, đáng.
Tô Nhan cho cô một ánh mắt yên tâm, thẳng qua đó.
Khổng Nguyệt Linh cũng tỉnh từ cơn hôn mê, tuy cô thấy trận chiến kinh tâm động phách đó, nhưng cũng cứu.
Cô là đầu tiên thấy Tô Nhan tới, lập tức : “Tô Nhan đến .”
Vỏn vẹn bốn chữ đơn giản khiến ba Khổng Tường, Khổng Niệm và Cam Hoa xuất hiện ba loại biểu cảm khác .
Mộng Vân Thường
Sự kích động của Cam Hoa, sự âm u của Khổng Niệm, và nụ của Khổng Tường.
“Tô Nhan, đa tạ cô xoay chuyển tình thế, hổ là Khổng gia chúng .” Khi Khổng Tường câu hề cố ý hạ thấp giọng, chỉ đám Cam Hoa, Khổng Niệm thấy, mà ngay cả những khác ở cách đó xa cũng đều thấy.
Một mảnh xôn xao.
“Cái gì? nhầm chứ? Nguyễn Đào Tô Nhan là Khổng gia?”
“Cậu chắc chắn nhầm , Tô Nhan họ Tô, thể quan hệ với Khổng gia? Hơn nữa các cũng thấy đấy, dọc đường thái độ của Khổng gia đối với Tô Nhan cũng chẳng thiện gì.”
“ Nguyễn Đào rõ ràng như mà!”
Ngoại trừ Mã Sở Long và Mã Sở Lan , tất cả đều kinh ngạc, ngay cả Đỗ Kính Tùng và Trương Hi Minh cũng ngoại lệ.
Cam Hoa và Khổng Nguyệt Linh càng trợn mắt há hốc mồm, phản ứng còn kịch liệt hơn cả ngoài.
Ánh mắt Tô Nhan lạnh lùng đến cực điểm, Khổng Tường cố ý toạc thế của cô lúc .
Khổng gia quả nhiên tính toán giỏi.
“Ngay từ mười mấy năm rời khỏi Khổng gia, còn và Khổng gia nửa điểm quan hệ.”
Nụ của Khổng Tường giảm, hề để ý đến việc cô vạch rõ giới hạn lúc .
“Chuyện mười mấy năm chỉ là hiểu lầm, huống hồ cô chảy dòng m.á.u Khổng gia, thể chỉ một câu là rũ bỏ sạch sẽ chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-387-ky-uc-cua-toi-co-phai-o-cho-co-khong.html.]
Đôi mắt Tô Nhan khẽ nheo , giận mà .
“ là thể rũ bỏ, tất cả những gì Khổng gia nợ con chúng đều trả .”
“Vậy là cô đồng ý cùng trở về?” Khổng Tường hưng phấn xác nhận với cô, dường như căn bản để ý đến cơn giận của cô.
Chỉ cần cô đến gia tộc, những cái khác đều quan trọng.
“ sẽ , nhưng cùng các .” Tô Nhan đưa câu trả lời khẳng định, “Tuy nhiên hiện tại còn lời hỏi cô .”
Nói xong ánh mắt cô rơi thẳng Khổng Niệm.
Khổng Niệm dùng hết sức lực mới thể giữ cho bình tĩnh, cuộc đối thoại giữa Khổng Tường và Tô Nhan, cô thực sự g.i.ế.c .
Vậy là cô thực sự gia tộc vứt bỏ !
“ gì để với cô cả!”
Thắng vua thua giặc, đến đây bỏ đá xuống giếng cũng xem cô chịu phối hợp .
Khổng Tường đương nhiên cũng hy vọng Tô Nhan tiếp xúc quá nhiều với Khổng Niệm, dù hiện tại cảm xúc của Khổng Niệm cực kỳ định, lỡ những lời nên , điểm ông thể đề phòng.
“Khổng Niệm, mười bốn năm cô tiếp nhận năng lượng của ?”
Tuy là đang hỏi cô , nhưng giọng điệu của Tô Nhan vô cùng chắc chắn.
Hô hấp Khổng Niệm ngưng trệ, gân xanh cánh tay đều giật giật dữ tợn.
Khổng Tường ngay cả những chuyện cũng cho con tiện nhân ?
“ hiểu cô đang gì!” Cắn c.h.ặ.t răng, từ trong cổ họng rặn mấy chữ .
Tô Nhan cần cô thừa nhận, mà tiếp tục hỏi: “Vậy ký ức của cũng ở chỗ cô ?”
Trước đây đều với cô rằng, cô mất ký ức hồi nhỏ là do một trận ốm nặng, cô cũng vẫn luôn cho là như .
Mãi cho đến khi ở cửa ải thứ hai thấy tà linh những sự thật khả năng là chân tướng.
Nếu năng lượng trong đồng t.ử đều thể bóc tách và chuyển dịch, thì ký ức xuất hiện vấn đề lúc đó cũng khả năng.
Đặc biệt là cô nghĩ đến thái độ của Khổng Niệm đối với Cố Dương.
Khổng Niệm và Cố Dương đây căn bản bất kỳ giao điểm nào, thể chỉ qua tiếp xúc ngắn ngủi, khiến Khổng Niệm đối xử với Cố Dương khác biệt như ?
Cho nên cô càng khẳng định suy đoán của , đó chính là Khổng Niệm sở hữu ký ức hồi nhỏ của cô, mà những ký ức đó là tất cả những gì cô cùng cha sinh sống, cũng như từng giao tập với Cố Dương.
Tuy Tô Nhan thấy sắc mặt đổi đột ngột của Khổng Niệm lớp nón, nhưng thở dồn dập của Khổng Niệm vẫn cho cô đáp án mong .
“Ký ức gì? cô đang gì! và cô bất kỳ quan hệ nào, cô bớt ở đây lôi kéo quen với .” Khổng Niệm thẹn quá hóa giận, bí mật sâu kín nhất thuộc về cô tuyệt đối cho phép bất cứ ai vạch trần.
Khổng Tường cũng ngờ Tô Nhan truy cứu là những thứ , nhưng điều ngược khiến trái tim đang treo lơ lửng của ông hạ xuống.
Dù những ký ức đó đối với Khổng gia mà đáng một xu, cho dù thực sự cô lấy về cũng chẳng cả.
Tô Nhan mỉm , “Cô thừa nhận cũng , đồ thuộc về sẽ tự lấy .”
Nói xong liền nghênh ngang bỏ .
“Cô hươu vượn cái gì, sợ cô, đừng tưởng cô là Khổng gia thì thể diễu võ dương oai mặt , tất cả những gì đều là do tự nỗ lực đạt , liên quan đến bất kỳ ai!”
Từng ánh mắt hoặc tìm tòi hoặc nghi ngờ xung quanh, cuối cùng khiến cảm xúc của Khổng Niệm sụp đổ, cô gào thét, kêu gào, phản bác.
Cho dù hiện tại cô là một kẻ mù, nhưng vẫn thể cảm nhận rõ ràng, mà những thứ chính là giới hạn của cô .
Tiếng gào thét khản đặc của cô giữ bước chân Tô Nhan, Tô Nhan thậm chí còn đầu cô một cái.
Khổng Tường nhíu mày, xem để Tô Nhan niềm tin với Khổng gia, tiếp nhận Khổng gia, thì bắt buộc bắt đầu từ Khổng Niệm .