Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 392: Bảo Khố Chu Gia
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:31:45
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm, Tô Nhan tỉnh dậy chiếc giường êm ái.
Không vì giường quá mềm mại , mà cô ngủ ngon giấc cho lắm.
Bên cô động tĩnh, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên.
“Vào .”
Cửa phòng đẩy , hai cô hầu gái cung kính bước .
“Tô tiểu thư, chúng đến hầu hạ cô rửa mặt chải đầu, cô bất kỳ yêu cầu gì đều thể với chúng .”
Tô Nhan liếc hai một cái, đó hiệu cần.
dù , hai vẫn rời .
Đợi đến khi cô rửa mặt xong, những bộ quần áo sạch sẽ và thoải mái đặt mặt cô.
Chỉ cần những thước vải mềm mại cùng đường kim mũi chỉ tinh xảo , cũng đủ giá trị của những bộ quần áo hề nhỏ.
“ tự quần áo để .”
Không Tô Nhan hưởng thụ cuộc sống thế , mà là cô quen nhận sự sắp đặt của khác.
Đối với sự từ chối của cô, hai cô hầu gái thêm lời nào.
“Tô tiểu thư, bữa sáng cũng chuẩn xong . Cô dùng bữa trong phòng ngoài sảnh lớn?”
Tô Nhan suy nghĩ một chút, vẫn chọn ăn trong phòng, dù cũng yên tĩnh hơn.
Bữa sáng tự nhiên thịnh soạn, nhưng bên cạnh luôn hai chầu chực, cũng chẳng là chuyện thoải mái gì.
Đợi khi ăn sáng xong, Chu Xung liền đến cửa phòng cô.
“Tô đại sư, Tộc trưởng bảo mời cô qua đó.”
Hôm qua Chu Hùng Phong sáng sớm nay sẽ đưa cô đến bảo khố của Chu gia, xem quả thực là .
Còn về việc trong bảo khố rốt cuộc bảo bối gì, thì ngoài thể nào nắm rõ .
Tô Nhan sự dẫn đường của Chu Xung đến sảnh lớn, ngoài cô còn vài vị Khu ma sư khác.
Sau khi chào hỏi lẫn , Chu Hùng Phong hề chậm trễ, trực tiếp hiệu cho về phía hậu viện của Chu gia.
Trên đường , mặt mỗi đều mang theo một tia hưng phấn.
Chu gia bất kể là với tư cách một trong những doanh nghiệp gia tộc thực lực nhất trong nước, là Tứ đại gia tộc khu ma, thì nội tình của họ tuyệt đối là thể đong đếm .
Cho dù chỉ bảo khố của Chu gia một cái, cũng là một chuyện cực kỳ vinh hạnh , càng đừng đến việc còn thể lấy một món trong đó, ai thể thực sự giữ bình tĩnh cơ chứ.
Mà trong những , Chu Hùng Phong thực sự để tâm chỉ một Tô Nhan.
Sau khi hậu viện, Chu Hùng Phong dừng một hòn non bộ, hề kiêng dè bất kỳ ai mà trực tiếp vặn một cơ quan tảng đá.
Một tiếng "cạch" vang lên, mặt đất từ từ mở một lối .
Không ít lộ vẻ kinh ngạc, ngờ bảo khố của Chu gia đặt ngay lòng đất của khu nhà lớn.
lối ngụy trang cao minh cho lắm, nếu thực sự rắp tâm thì tuyệt đối thể tìm .
Thế nhưng hành động tiếp theo của Chu Hùng Phong, lập tức khiến những nhận sự lo lắng của đều là thừa thãi.
Chu Hùng Phong lập tức xuống lối , bởi vì khoảnh khắc lối mở , lập tức ánh sáng của trận pháp lóe lên.
Mà đây mới là mấu chốt thực sự thể bảo vệ lối ngoài xâm nhập.
Chu Hùng Phong lẩm nhẩm khẩu quyết, một luồng linh lực tinh thuần rơi xuống trận pháp.
Ánh sáng của trận pháp lập tức cuộn trào dường như đang xác nhận điều gì đó, vài giây ánh sáng tản để lộ lối thực sự.
Chu Hùng Phong vô cùng bình tĩnh xong những việc , đó đầu về phía Tô Nhan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-392-bao-kho-chu-gia.html.]
“Tô đại sư, chúng xuống thôi.”
Tô Nhan gật đầu, bước theo ông .
Những khác cũng bám sát theo .
Cho dù Tô Nhan chuẩn sẵn tâm lý, nhưng khi thực sự bước bảo khố, vẫn sự huy hoàng tráng lệ bên trong cho kinh ngạc.
Bức tường xung quanh và mặt đất chân dường như đều đúc bằng vàng ròng, vàng rực rỡ đến mức khiến mở nổi mắt.
Chỉ riêng lối dài tới mấy chục mét.
Lần đầu tiên Tô Nhan cảm nhận thế nào gọi là tài đại khí thô.
Nghĩ đến việc vẫn còn đang chạy đôn chạy đáo vì kế sinh nhai , sự chênh lệch trong khoảnh khắc thể là lớn.
Chu Hùng Phong Tô Nhan từng ở tổ địa bán phù chú với giá một ngàn đồng, tuy hiềm nghi thừa nước đục thả câu, nhưng cũng lên tính cách của Tô Nhan ở một phương diện.
Cho nên đây cũng là mục đích ông nóng lòng phô bày gia sản của Chu gia, để Tô Nhan trở thành của Chu gia, tự nhiên điểm thể đả động cô.
“Phía chính là bảo khố của Chu gia .”
Bọn họ một cánh cửa vàng ròng đầy khí thế chặn lối .
Chu Hùng Phong lấy một chiếc chìa khóa hình dáng vô cùng phức tạp, cắm ổ khóa.
Cùng với cánh cửa mở , tất cả đều nín thở.
Đập mắt đầu tiên chính là bức tường vàng xếp cao ngất, bên cạnh đặt vài chiếc rương khổng lồ, bên trong càng bày đầy đủ các loại trang sức châu báu, lấp lánh ch.ói mắt.
Trong đám đông là ai phát tiếng kinh hô.
Khu ma sư cũng là , ngoài trách nhiệm gánh vác vai, phần nhiều cũng là vì mưu sinh mà bôn ba.
Nếu thể giống như Chu gia ôm núi vàng, ai nguyện ý mỗi ngày dạo bước ranh giới sinh t.ử chứ.
Chu Hùng Phong biểu cảm mặt mỗi , mặt lộ một nụ như như .
“Theo như lời hứa của Chu mỗ, các vị thể tùy ý chọn một món đồ ở đây. Nếu thích những đồ trang sức vàng bạc , thể mỗi loại chọn năm món.”
Tô Nhan liếc những thỏi vàng đang bày biện , mỗi thỏi ít nhất cũng nặng nửa ký, nếu theo như lời Chu Hùng Phong , tức là thể một lấy năm thỏi vàng thù lao.
Mà ở đây bảy tám vị Khu ma sư, đây tuyệt đối coi là b.út tích lớn .
những cũng tiền bạc cho mờ mắt, bọn họ đều rõ đối với Chu gia mà vàng bạc ngược là thứ đáng tiền nhất, bảo bối thực sự tuyệt đối vẫn còn ở bên trong.
Chu Hùng Phong chỉ dừng ở đây vài phút ngắn ngủi, đó liền hiệu cho tất cả tiếp tục trong.
Quả nhiên càng trong, đồ vật bày biện càng bất phàm.
Từ thư pháp danh họa cho đến ngọc thạch đồ cổ, đó là các loại v.ũ k.h.í lạnh.
Mỗi một món mang ngoài tuyệt đối đều là giá trị liên thành.
Ngay cả hiểu đồ cổ như Tô Nhan, những dòng lạc khoản quen thuộc đó, đều cảm thấy thán phục thôi.
“Không Chu tộc trưởng sở thích rộng rãi như .”
Chu Hùng Phong nhịn bật , “Sở thích thì dám nhận, chỉ là thích sưu tầm mà thôi, chẳng qua là cứ thu thập càng ngày càng nhiều.”
Tô Nhan tỏ ý kiến, khi tiền đến một mức độ nhất định, tự nhiên là thể gì thì .
“Bên là một thần binh lợi khí mà Chu gia chúng sưu tầm trong mấy trăm năm qua, bất kể là dùng để phòng , là trảm yêu trừ ma đều cực kỳ . Tô đại sư và các vị, nếu món nào ưng ý thì cứ tự nhiên.”
Đến đây quả thực kìm nén nữa, so với vàng bạc châu báu, những v.ũ k.h.í thực sự thể gia tăng thực lực và bảo mệnh mới là thứ thực sự phù hợp với bọn họ.
“Chu tộc trưởng, chúng khách sáo nữa.”
Đây cũng là cơ hội bọn họ dùng mạng sống đổi lấy, tự nhiên là nhường nhịn.
Trên mặt Chu Hùng Phong luôn nở nụ , mặc cho những tùy ý lựa chọn.
Mộng Vân Thường