Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 409: Điều Kiện Sinh Hoạt
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:32:02
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không là , thăm cha cháu ?” Ngô Khải quan tâm hỏi han.
Bình thường khi bận ông cũng sẽ đến bệnh viện thăm Tô Kiến Quốc, chuyện với Tô Kiến Quốc.
Tô Nhan : “Thăm ạ.”
“Tô Nhan, bạn bên cạnh cháu là ai ?”
Đã sớm từng ánh mắt bát quái rơi Chu Lễ.
Cũng trách tò mò, điều kiện ngoại hình và khí chất của Chu Lễ thật sự là quá ưu việt, chỉ là tùy ý ở đó là quý khí bức .
Ngô Khải cắt ngang cũng khỏi về phía Chu Lễ.
Tô Nhan trong đại viện đều chút bát quái, càng che che giấu giấu bọn họ càng sẽ thêu dệt lung tung, dứt khoát hào phóng giới thiệu: “Chu Lễ, bạn cháu quen ở Kinh Thành. Cùng cháu về triển khai một nghiệp vụ ở chỗ chúng , tạm thời ở nhà đại bá cháu, còn mong quan tâm nhiều hơn.”
Mọi thấy Chu Lễ là từ Kinh Thành tới, càng là nhiệt tình chịu .
Kinh Thành đó, đó chính là nơi bao nhiêu mơ ước.
Thậm chí mấy cô gái trẻ tuổi, Chu Lễ mắt đều sáng lên.
Tô Nhan là vị hôn thê của Cố Dương, cho nên dù thế nào cũng thể quan hệ kiểu đó với Chu Lễ, một rể kim quy như bày mặt ai thể động lòng chứ.
Có điều đợi hành động tiếp theo, Ngô Khải lên tiếng.
“Được , Tô Nhan mới về mau để về nhà nghỉ ngơi , đều giải tán .”
Tuy vẫn còn chút nỡ cứ thế giải tán, nhưng dù ngày tháng còn dài, dù cũng ở trong đại viện , nhiều cơ hội.
Cho dù là như dọc đường vẫn thiếu những ánh mắt tò mò đ.á.n.h giá.
Mãi đến khi Tô Nhan và Chu Lễ sân nhà , mới coi như thực sự yên tĩnh .
Sắc mặt Chu Lễ chút lúng túng, từng tham dự các loại yến tiệc đều thành thạo điêu luyện, nhưng trong đại viện tự nhiên đến cực điểm.
Đặc biệt là ánh mắt những phụ nữ , cứ như là thịt thớt .
“Tô sư tỷ, ở đây của các chị cũng thật sự là quá nhiệt tình .”
Tô Nhan bộ dạng hồn của , cố nén ý .
“Bọn họ ác ý gì, chỉ là khá tò mò về thôi. Có điều những chuyện như sẽ thiếu, nếu thực sự thích ứng , thì vẫn là ở bên ngoài yên tĩnh hơn.”
Chu Lễ vội vàng lắc đầu từ chối, vất vả lắm mới đến bước , dù thế nào cũng sẽ từ bỏ.
Trong lúc chuyện Tô Nhan nhà.
Tuy thời tiết lạnh giá, nhưng lò lửa bên trong đốt vượng, hơn nữa bất kể là bàn ăn, là tủ gỗ đều lau chùi sạch sẽ, nhiễm một hạt bụi.
Hiển nhiên những thứ đều là bọn Tô Diệu dọn dẹp xong từ .
Tô Nhan để hành lý về phòng .
Chu Lễ chút khó tin đây là nơi Tô Nhan sinh sống, tuy sạch sẽ gọn gàng nhưng cũng trống trải, đơn sơ.
Tuy cảnh như lẽ đối với bình thường bên ngoài , nhưng cảm thấy Khu ma sư thực lực như Tô Nhan, nên điều kiện sinh hoạt hơn.
Hơn nữa cô cũng thực lực như .
Tô Nhan thấy vẻ thất vọng lộ từ trong mắt , đại khái thể đoán đang nghĩ gì.
“Chu thiếu gia là từ khoảnh khắc chào đời đỉnh cao của nhân sinh, mà hiện tại đang sống mới là cuộc sống của nhiều hơn.”
“Tô sư tỷ, chị gọi em là Chu thiếu gia nữa ? Em cảm thấy nơi , chỉ là bản lĩnh như chị, thể hưởng thụ cảnh sinh hoạt ưu việt hơn.” Chu Lễ thật lòng.
Ít nhất giường chiếu để ngủ đối với Khu ma sư bọn họ là khá quan trọng.
hiện tại đây chính là giường lò cứng ngắc, lên thể thoải mái chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-409-dieu-kien-sinh-hoat.html.]
Tô Nhan , “Nếu từng thấy những gia đình bên ngoài , một tháng đều ăn nổi một bữa màn thầu bột mì trắng, chắc chắn sẽ nghĩ như nữa.”
Nói cho cùng chính là tiểu thiếu gia nhân gian khó khăn.
Chu Lễ cũng , nhưng cảm thấy điều kiện sinh hoạt của mỗi đều là dựa theo năng lực bản mà đến, chỉ cảm thấy Tô Nhan nên như .
Có điều ngược chút hiểu , hành vi bán bùa khu hàn của Tô Nhan ở tổ địa đó .
Chỉ riêng đó cô hẳn là thu nhập mấy vạn tệ nhỉ, mà mấy vạn tệ ở huyện thành nhỏ như thế tuyệt đối thể hưởng thụ lâu .
Vốn dĩ còn tiếp tục trò chuyện một chút, nhưng bụng ùng ục kêu lên.
Từ lúc bọn họ xuống xe lửa đến bây giờ, chỉ buổi trưa ăn mấy cái bánh bao ở bệnh viện, bây giờ là thật sự cảm thấy đói .
“Tô sư tỷ, bữa tối chúng ăn gì?”
Cậu mệt mỏi, chỉ ăn ngon một bữa bổ sung thể lực.
Tô Nhan rõ ràng ngẩn một chút, lập tức đến nhà bếp mở tủ đựng nguyên liệu nấu ăn .
Cô đều rời nhà hai ba tháng, đương nhiên thể thức ăn gì thể lấp bụng .
Nhìn hai quả trứng gà chỉ còn sót trong giỏ, tính toán nấu nướng thế nào mới thể để hai bọn họ ăn no?
Chu Lễ thuận theo tầm mắt cô sang, đó cả đều .
“Tô sư tỷ, thật sức ăn của em cũng nhỏ. Hơn nữa chị rời nhà hai ba tháng , trứng gà để lâu như chừng bên trong hỏng . Hay là thế , em mời chị ngoài ăn?”
Tuy cũng tiếp tục cử động nữa, nhưng cũng hơn là bụng đói chịu đựng một đêm.
“Gần đại viện cũng tiệm cơm, nếu ngoài còn bộ nửa tiếng.” Tô Nhan nhắc nhở hiện thực .
Chu Lễ: …
“Nhan Nhan, về ?”
Lúc giọng của Tô Diệu vang lên trong sân.
Tô Nhan và Chu Lễ từ trong nhà bếp .
Tô Diệu là đặc biệt qua đây, “Trong nhà xong cơm tối , gọi hai đứa cùng qua ăn.”
Biết ngay bọn họ buổi tối trở về chắc chắn là cơm ăn, cho nên đều chuẩn xong . Hơn nữa quan trọng nhất là đưa Chu Lễ qua đó, thể để và Tô Nhan thật sự ở một mái hiên.
Mắt Chu Lễ sáng lên, chuyện cơm tối cuối cùng cũng giải quyết .
Tô Nhan khách sáo hai câu, đó liền cùng Chu Lễ qua đó.
Tuy buổi tối chỉ năm Tô Kiến Tân, Lưu Tố Quyên, Tô Diệu và Tô Nhan, Chu Lễ, nhưng cơm nước vẫn chuẩn một bàn.
Chu Lễ là thật sự đói , ngón trỏ đại động.
Cơm nước về mùi vị cách nào so sánh với đầu bếp Chu gia, nhưng ăn cũng coi như là say sưa ngon lành.
Mộng Vân Thường
Tô Diệu tướng ăn của , chút với cặp mắt khác xưa .
“Anh em Chu ăn chậm chút, đừng nghẹn.”
Chu Lễ lúc mới ý thức tướng ăn của chút , sắc mặt đỏ.
Tô Nhan ngược cho là đúng, yên lặng ăn cơm của .
Lưu Tố Quyên Chu Lễ, khó tránh khỏi tỉ mỉ hỏi han một phen.
Dù là ở trong nhà, là bạn của Tô Nhan, sở thích ăn uống vẫn hỏi cho rõ ràng.
Chu Lễ ăn cũng hòm hòm , cả đều giống như sống .
Sau đó mới đặt bát đũa trong tay xuống, thần sắc vô cùng nghiêm túc.