Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 412: Bị Bóc Lột Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:32:05
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Kiến Quốc tỉnh , Tô Nhan kể cho ông những chuyện xảy thời gian qua, bao gồm cả việc cô Kinh Thành hai tháng.
Có điều về chuyện liên quan đến Khổng Tương Nhu, cô nhắc tới một chữ, bởi vì cô quan trọng với bố đến nhường nào.
Hiện tại cô chỉ mong bố thể bình tâm trạng mà hồi phục sức khỏe.
Tô Kiến Quốc ngờ hôn mê lâu như , càng ngờ con gái một Kinh Thành lâu đến thế.
“Nhan Nhan, vất vả cho con .”
Tô Nhan lắc đầu thật mạnh, bố tỉnh , cảm thấy thứ đều xứng đáng.
Chu Lễ cảm thấy hai bố con họ trò chuyện chắc cũng hòm hòm , mới đẩy cửa bước .
Tô Nhan giới thiệu Chu Lễ với Tô Kiến Quốc, đồng thời cho Tô Kiến Quốc nước t.h.u.ố.c cứu ông tỉnh là do Chu gia đưa.
Như Tô Kiến Quốc đối với tên Chu Lễ cũng vô cùng yên tâm.
Buổi chiều, trong phòng bệnh trở nên vô cùng náo nhiệt.
Không chỉ gia đình Tô Kiến Tân và vợ chồng Cố Thanh Phong đến, mà ngay cả Ngô Khải cùng những hàng xóm trong đại viện quan hệ với Tô gia cũng đều tới cả.
Trước ngày hôm nay họ thậm chí đều cảm thấy Tô Kiến Quốc sẽ tỉnh nữa, ngờ kỳ tích xảy .
Cố Thanh Phong càng là nắm lấy tay Tô Kiến Quốc, đỏ hoe hốc mắt.
Tình bạn bao nhiêu năm nay, ông thật sự sợ bạn cứ thế ngủ mãi tỉnh.
Trong phòng bệnh tràn ngập tiếng , Tô Nhan tìm một cái cớ ngoài.
Đứng ở phía bên hành lang, cảm nhận sự yên tĩnh.
Bố tỉnh , tiếp theo cô thể yên tâm việc của .
Cho dù con đường báo thù chông gai vạn phần, cô cũng tuyệt đối sẽ bỏ cuộc.
Mấy ngày tiếp theo Tô Kiến Quốc vẫn luôn tập .
Vì hôn mê thời gian quá dài, cơ bắp ở chân đều chút teo , cho nên cần từ từ hồi phục.
Cũng may thời gian hồi phục quá dài, bốn ngày trong kiểm tra cuối cùng của bác sĩ, các chỉ cơ thể ông bình thường, Tô Nhan liền thủ tục xuất viện cho ông.
Mà thời gian cũng đến ngày hai mươi sáu tháng Chạp, cách đêm ba mươi Tết chỉ còn bốn ngày.
Tô Kiến Quốc về đến nhà, trong cả đại viện gần như đều đến thăm, bánh trái hoa quả trong nhà chất cao như núi.
“Chu Lễ, tối nay hầm canh gà.”
Tô Nhan phân phó như ngày.
Chu Lễ đến cửa cứng đờ dừng bước, mặt càng lộ vẻ sợ hãi.
Rõ ràng sẽ ăn ở tại nhà Tô Kiến Tân, nhưng thực tế .
Trừ lúc họ ở bệnh viện, cơm nước trong nhà Tô Nhan gần như đều gọi .
Cậu đường đường là tiểu thiếu gia Chu gia, ngoại trừ tu luyện trừ tà , mười ngón tay dính nước mùa xuân.
Mỗi nấu cơm đối với đều là một t.a.i n.ạ.n tuyệt vọng.
cố tình Tô Nhan chẳng hề kén chọn cơm nước, bất kể khó nuốt đến mức nào, cô đều thể ăn .
Vốn dĩ tính toán , theo bên cạnh Tô Nhan cận thủy lâu đài, phát triển tình cảm với cô. hiện tại thấy Tô Nhan gần như là theo bản năng bỏ chạy, chứ đừng đến chuyện cùng cô yêu đương.
“Hơ, ha ha. Tô sư tỷ, em hầm canh gà a!”
Chu Lễ cố gắng giãy giụa.
Tô Nhan nhanh chậm : “Không , thể hỏi chị dâu Lưu ở tiền viện hầm canh gà thế nào. Có điều chỉ canh gà dinh dưỡng cũng cân bằng, xào thêm mấy món rau xanh nữa .”
Cả Chu Lễ đều : “Tô sư tỷ, thật hôm nay em đồng ý với bác Tô về nhà ăn cơm , là chúng đều qua đó ăn ?”
Dù cũng trả tiền , cùng lắm thì đưa thêm chút tiền nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-412-bi-boc-lot-roi.html.]
Tô Nhan từ chối: “Chân cẳng bố tiện thì đừng nữa. Thật bảo nấu cơm cũng là cho , nếu một ngày lưu lạc nơi hoang dã, cũng đến mức cái gì cũng mà để bản c.h.ế.t đói.”
Khóe miệng Chu Lễ co giật liên hồi, dám khẳng định một vạn phần tuyệt đối sẽ ngày đó.
“Sao thế? Cậu ?” Tô Nhan nghiêng đầu .
Chu Lễ dối lòng phủ nhận: “Sao thể chứ, em ngay đây!”
Tô Nhan Chu Lễ cứng ngắc bếp, nén xuống một tia hả hê nơi đáy mắt.
“Nhan Nhan, bố thấy Tiểu Chu cũng giống những việc , hơn nữa là khách, con bắt việc như nhỉ?”
Tô Kiến Quốc đến bên cạnh cô, hiển nhiên cũng thấy cuộc đối thoại của hai .
Tô Nhan xoay , lộ một nụ rạng rỡ.
“Bố, ai cũng sinh thứ, để rèn luyện chút cũng chẳng gì . Con đỡ bố trong.”
Tô Kiến Quốc cô cũng xoắn xuýt nữa, Chu Lễ là bạn cô dẫn về, cô tự nhiên chừng mực.
Hai mươi tám tháng Chạp.
Tô Nhan hiếm khi dẫn Chu Lễ ngoài dạo phố.
Lần đầu tiên Chu Lễ cảm nhận sự quý giá của “tự do”.
Những ngày theo bên cạnh Tô Nhan, lúc đầu là bệnh viện và đại viện hai điểm một tuyến, đó Tô Kiến Quốc xuất viện, Tô Nhan mỗi ngày đều ở bên cạnh Tô Kiến Quốc, ở trong đại viện buồn chán c.h.ế.t.
Bây giờ những cửa tiệm ở huyện thành, đường phố và dòng qua tấp nập cũng cảm thấy vô cùng thiết.
“Tô Nhan, bây giờ chúng mua cái gì ?”
Họ đặc biệt ngoài sắm đồ Tết, đương nhiên nhiều thứ mua.
Tô Nhan thuận tay từ trong túi Càn Khôn lấy một tờ giấy, bên chi chít chữ.
Chu Lễ từ xuống mất cả hai phút.
“Đồ nhiều, nhưng đến lúc đó chúng thể thuê xe chở về.”
Trong mắt đây đều là chuyện thể dùng tiền giải quyết.
Lần Tô Nhan đồng ý vô cùng sảng khoái: “Được, định đoạt.”
Chu Lễ rạng rỡ: “Vậy chúng đến Cung tiêu xã .”
Mộng Vân Thường
“Mua chút đồ cần hai cùng , đến quán phía đợi , mua đủ đồ danh sách chúng tập hợp ở quán .” Tô Nhan lười biếng .
Chu Lễ: …
Cô chẳng lẽ cảm thấy thích hợp ?
Cậu là khách mà!
“Tô sư tỷ, em mới đến đây quen chỗ nào cả, nếu Tô sư tỷ việc gì khác, là cùng em ?”
Cậu một loại ảo giác, đến đây hình như chính là để tạp vụ cho Tô Nhan, quan hệ như tuyệt đối .
Tô Nhan mỉm : “Cái huyện thành lớn cũng dễ tìm cả, huống hồ mồm miệng thể hỏi thăm bên cạnh. Thời gian qua thực sự quá mệt mỏi , chỉ nghỉ ngơi cho khỏe, ?”
Giọng điệu của cô vô cùng hòa nhã, hòa nhã đến mức nếu Chu Lễ thì giống như đang với cô .
“Vậy .”
Chu Lễ nhận mệnh , lẽ đây cũng là một loại thử thách ông trời dành cho .
“Gặp ở quán .” Tô Nhan tiêu sái phất tay, về phía quán cách đó xa.
Chu Lễ thở dài, tùy tiện chặn một qua đường hỏi thăm hướng Cung tiêu xã.
Nhiều đồ chi chít như nếu tranh thủ thời gian, e là đến tối cũng sắm xong.