Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 413: Ánh Trăng Không Tệ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:32:06
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba tiếng , Chu Lễ quán hội họp với Tô Nhan.
Cậu về một , phía còn hai đàn ông vạm vỡ theo.
Mà tay hai xách đầy túi lớn túi nhỏ.
Tô Nhan đang ở một vị trí vô cùng bắt mắt uống .
Ánh mắt thẳng hai phía Chu Lễ.
“Họ là lao động thời vụ thuê, đồ mua thực sự quá nhiều, một cầm hết.” Chu Lễ bình tĩnh giải thích, cũng cảm thấy hành động như vấn đề gì.
Hiện tại cơ thể còn yếu, chuyện thể dùng tiền giải quyết đương nhiên cần đích .
Tô Nhan cũng sớm lĩnh giáo sự giàu của Chu gia.
Có điều ai bảo quả thực tiền chứ.
“Thời gian còn sớm, chúng cũng nên về .”
Chu Lễ nước trong tách của cô, ngoài hơn ba tiếng đồng hồ, cô sẽ thật sự vẫn luôn ở đây chứ?
Tô Nhan căn bản cho cơ hội tiếp tục mở miệng, dậy thẳng ngoài.
Chu Lễ lập tức hiệu cho hai đàn ông phía theo.
Đợi đến khi hai về tới đại viện Xưởng dệt, lập tức thu hút ánh mắt của ít .
Cũng trách bát quái, chủ yếu là hai đàn ông xách đồ phía thực sự quá nổi bật.
“Tô Nhan, hai đứa sắm đồ Tết đấy ?”
Dù hai ngày nữa là đến ba mươi Tết , nhà nhà đều bận rộn mổ cá g.i.ế.c gà, thăm họ hàng.
Đối mặt với sự hỏi thăm của hàng xóm, Tô Nhan gật đầu.
“Vâng, mua một ít ạ.”
Khóe miệng co giật, chỗ tuyệt đối chỉ là một ít chứ?
“Vậy họ là…”
“Mấy trai bụng gặp đường, đặc biệt giúp đỡ ạ.” Lần đợi Tô Nhan trả lời, Chu Lễ liền giành một bước .
Cậu Tô Nhan thích phô trương, cho nên đương nhiên cũng cố gắng khiêm tốn.
“Ái chà, lòng cũng thật đấy.”
Người phụ nữ chuyện cảm thán một tiếng.
Chưa từng thấy giúp đỡ nào xách đầy đồ, mà chủ nhân của đống đồ tay cả.
Tô Nhan tùy tiện qua loa vài câu rảo bước nhanh hơn.
Đợi về đến nhà, Tô Kiến Quốc trực tiếp ngẩn .
“Hai đứa đây là chuyển cả cái Cung tiêu xã về đấy ?”
Gà cá thịt thà các loại rau củ quả trải đầy đất.
Ngoài những thứ còn t.h.u.ố.c lá rượu bánh kẹo, thật sự là đầy đủ thứ.
Khoan đến việc chỉ ba họ căn bản ăn hết nhiều như , cho dù ăn hết thì những thứ cũng đáng giá ít tiền .
Đặc biệt là thùng rượu ngon , một chai cũng cả trăm tệ.
Tô Nhan vẻ mặt khiếp sợ của bố, mặt lộ một nụ .
“Bố, cũng bộ để ở nhà ạ, chỗ t.h.u.ố.c lá rượu con định mang sang biếu bác cả và bác Cố bọn họ.”
Tô Kiến Quốc vô cùng vui mừng cô.
Con gái thể suy nghĩ chu đáo như , thật sự đỡ cho ông quá nhiều tâm tư.
“Được, còn bên chỗ bác Ngô của con nữa.”
Mộng Vân Thường
Bác Ngô tự nhiên là chỉ Ngô Khải, một năm nay Ngô Khải thật sự giúp đỡ nhà ông ít.
Tô Nhan ngoan ngoãn gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-413-anh-trang-khong-te.html.]
Thời gian tiếp theo Chu Lễ cùng cô, bắt đầu tặng quà cho các bậc trưởng bối.
Bất kể qua nhà nào cũng hàn huyên một hồi lâu.
Đối với Chu Lễ mà , những nghi thức ngày Tết từng đến.
Dù với tư cách là tiểu thiếu gia Chu gia, những chuyện vặt vãnh căn bản cần quan tâm, huống hồ xưa nay đều là khác tặng quà cho Chu gia bọn họ.
Đợi hai từ Cố gia , sắc trời tối đen.
Chu Lễ phát hiện thái độ của Tô Nhan đối với Cố gia, chút khác biệt so với những nhà khác.
Tuy quà tặng cho các nhà đều giống , nhưng lúc Tô Nhan chuyện với hai vị trưởng bối Cố gia, bất kể là giọng điệu thái độ đều vô cùng ôn hòa.
Hơn nữa sự khác biệt cô thể hiện vẫn vô cùng rõ ràng.
Đến cái đại viện cũng mấy ngày , đại khái cũng chuyện Tô Nhan và tên Cố Dương hôn ước.
Có điều cũng quá để ý điểm , chỉ cần Tô Nhan một ngày kết hôn, thì vẫn còn cơ hội.
Huống hồ còn Cố Dương dường như đang công tác bên ngoài, trong thời gian ngắn sẽ trở , cho nên thời gian ở bên cạnh Tô Nhan, chính là thời cơ thể hiện nhất.
“Tô sư tỷ, chị và Cố chủ biên từ nhỏ định oa oa ?”
Trên đường từ Cố gia , Tô Nhan trông vẻ tâm trạng khá , Chu Lễ cũng thuận thế thăm dò.
Tuy sắc trời tối, nhưng Chu Lễ vẫn thấy rõ ràng Tô Nhan khi thấy câu hỏi , biểu cảm mặt từ từ thu .
“Phải.”
Vài giây Tô Nhan đưa câu trả lời khẳng định.
Chu Lễ cũng bất ngờ: “Cố chủ biên vẫn luôn việc ở Kinh Thành, Tô sư tỷ cũng bận rộn như , chắc hẳn thời gian hai ở bên cũng hạn chế nhỉ?”
Tuy và Cố Dương chỉ duyên gặp vài , nhưng Cố Dương đặt trong đám bình thường quả thực là sự tồn tại vô cùng ưu tú.
thế thì chứ, rốt cuộc là bình thường căn bản xứng với Tô Nhan.
Tô Nhan nhàn nhạt liếc một cái: “Sao đột nhiên hứng thú với chuyện riêng của thế?”
Chu Lễ khác với em Mã Sở Long, mục đích tiếp cận cô thực sự quá rõ ràng.
Chu Lễ : “Chỉ là cảm thấy Tô sư tỷ ở Cố gia đặc biệt đáng yêu, khác với chị bình thường.”
Lời tuyệt đối coi là khen ngợi.
“Có ?” Tô Nhan cũng cảm thấy như .
“Có. Thật Tô sư tỷ từ khi trở về, cảm giác mang cho em càng giống cô gái nhà bên hơn. Em bây giờ hiểu vì Tô sư tỷ từ bỏ sự phồn hoa của Kinh Thành để về nơi , bởi vì tất cả thứ ở đây đều thể khiến cảm thấy nhẹ nhõm.” Chu Lễ đặc biệt rõ ràng Tô Nhan thích cái gì, cho nên mỗi câu đều thể lòng Tô Nhan.
Quả nhiên vẻ mặt Tô Nhan từ từ thả lỏng: “Cậu đúng , thích cuộc sống hiện tại như thế .”
“Cũng ai quy định Khu ma sư nhất định sống cuộc sống như thế nào, ngoài trừ tà , chúng thật cũng là bình thường, thể sống tùy tâm sở d.ụ.c. Chị xem bố em, tuy gánh vác sứ mệnh trừ tà, nhưng việc kinh doanh cũng đến phong sinh thủy khởi đấy thôi.”
Chu Lễ quả thực từ tận đáy lòng cảm thấy hai thứ hề xung đột.
Ánh mắt Tô Nhan chớp động, cô hiện tại quan trọng nhất là đòi công đạo cho bố . Có thể tận hưởng sự yên bình trong giây lát , coi như là sự buông thả cuối cùng cô dành cho bản .
Chỉ đợi đến khi cô thực sự giải quyết xong ân oán với Tứ đại gia tộc, lúc đó mới thể thực sự sống tùy tâm sở d.ụ.c.
“Tối nay ánh trăng tệ, chúng cũng nên chút gì đó ?”
Cô đột nhiên đổi chủ đề, ngẩng đầu lên bầu trời đêm.
Trong lòng Chu Lễ vui vẻ, hiếm khi cô chủ động đưa yêu cầu như .
“Tô sư tỷ gì?”
Con gái đều thích lãng mạn nhất, huống chi ở trong bầu khí như thế , tuyệt đối là cơ hội để tăng tiến tình cảm.
Tô Nhan nhanh chậm từ trong túi Càn Khôn lấy một tờ giấy đưa qua.
Chu Lễ nghi hoặc chớp chớp mắt, với quan hệ hiện tại của họ chắc sẽ là thư tình.
Nhận lấy tờ giấy, phát hiện bên chỉ một địa chỉ.
“Tô sư tỷ, đây là?”