Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 422: Bất Cứ Giá Nào, Tôi Cũng Bằng Lòng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:32:20
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Nhan đang chuẩn xuống núi, trong Túi Càn Khôn đột nhiên truyền đến một trận dị động.
Cô là Quỷ Ảnh.
Những ngày qua Quỷ Ảnh cực ít khi hiện , mà bây giờ nó bất chấp Chu Lễ vẫn còn ở đây, bay thẳng từ trong Túi Càn Khôn ngoài.
Sự xuất hiện của nó khiến Chu Lễ hề sự chuẩn tâm lý, trực tiếp dọa giật .
Khi nhận phận của nó, Chu Lễ theo bản năng chuẩn tay.
lúc Tô Nhan cản .
“Đừng căng thẳng. Nó là Quỷ Ảnh, tùy tùng của .”
“Hả?”
Chu Lễ nhất thời chút phản ứng kịp.
Tô Nhan về phía Quỷ Ảnh.
Toàn bộ hồn thể của Quỷ Ảnh đều đang vặn vẹo dữ tợn, dường như đang trải qua chuyện gì đó vô cùng đau đớn.
“Quỷ Ảnh, ngươi ?”
Đang yên đang lành nó tuyệt đối thể nào biến thành như .
Trọn vẹn mười mấy giây , Quỷ Ảnh mới rốt cuộc dần dần dịu .
“Đại nhân, nơi , nơi là chỗ nào?”
Giọng của nó càng thêm hư vô mờ mịt, hướng đối diện chính là Khổng gia chân núi.
Tô Nhan nhạy bén nhận điều gì đó: “Đây chính là Khổng gia.”
“Khổng gia.” Quỷ Ảnh lặp câu trả lời của cô.
“Quỷ Ảnh, ngươi nhớ điều gì, hoặc là cảm nhận điều gì ?” Tô Nhan chằm chằm nó.
Quỷ Ảnh đ.á.n.h mất ký ức lúc còn sống, chỉ để một chấp niệm sâu sắc mà thể luân hồi, cô đưa nó qua nhiều nơi, duy chỉ là khiến nó xuất hiện phản ứng như .
Lẽ nào lúc còn sống Quỷ Ảnh cũng liên quan đến Khổng gia?
Hoặc là của Khổng gia hại c.h.ế.t nó?
Hiện tại Tô Nhan chỉ thể nghĩ đến hai khả năng .
“... , thấy nơi chỉ cảm thấy đặc biệt khó chịu...” Quỷ Ảnh cách nào hình dung cảm giác bây giờ, giống như sắp x.é to.ạc .
Tô Nhan thấy bộ dạng khó chịu của nó, lông mày nhíu c.h.ặ.t .
Chu Lễ hồn thông qua cuộc đối thoại của hai , đại khái cũng đoán vài phần.
“Tô sư tỷ, nơi là địa bàn của Khổng gia, mà Khổng gia là đại tộc khu ma, khéo cả trang viên đều đơn giản. Tùy tùng của chị sẽ cảm thấy đau đớn, cũng lẽ là chịu sự can nhiễu hoặc ảnh hưởng nào đó chăng?”
“Là ?” Tô Nhan vẫn cảm thấy điều kỳ lạ.
Chu Lễ đề nghị: “ thấy trong thời gian chúng tiến Khổng gia, đừng để nó ngoài nữa, tránh cho việc vô tình thương.”
Thật cần , với tình trạng hiện tại của Quỷ Ảnh, Tô Nhan cũng sẽ để nó lộ diện ở Khổng gia.
“Quỷ Ảnh, ngươi cứ ở trong Túi Càn Khôn, hoặc là trực tiếp ở khu rừng đợi chúng cũng .”
“ theo đại nhân qua đó.” Quỷ Ảnh chút do dự lựa chọn vế .
Hơn nữa bây giờ suy nghĩ của nó và Tô Nhan gần như là giống .
Nếu bản thật sự quan hệ gì đó với Khổng gia, thì cơ hội tuyệt đối thể bỏ qua!
Nói xong, nó hóa thành một làn khói bay, chui tọt trong Túi Càn Khôn.
Chu Lễ sớm chiếc túi vải mà Tô Nhan luôn đeo bên bên trong chứa càn khôn .
“Tô sư tỷ, ngờ chị còn tùy tùng như .”
“Mười mấy năm vô tình thu phục nó, đó nó cứ theo mãi.” Tô Nhan giải thích đơn giản một câu, đó về phía trang viên Khổng gia.
Bây giờ cô thêm một lý do thể qua đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-422-bat-cu-gia-nao-toi-cung-bang-long.html.]
Sáng sớm.
Ánh nắng rực rỡ rọi xuống bộ trang viên, khiến trang viên trông tràn đầy sức sống.
Khổng Niệm ngày thường tính tình nóng nảy hôm nay khác hẳn, chỉ dậy sớm đ.á.n.h răng rửa mặt, mà còn đặc biệt sai hầu cho cô một bộ quần áo nhất.
Cô đang đợi sự triệu hoán của Khổng Sơn Khuê, nhưng lúc đó vẫn là Cam Hoa bưng bát súp bước .
“Cam sư , những ngày qua chăm sóc , đều ghi nhớ trong lòng, cơ hội nhất định sẽ báo đáp .”
Khổng Niệm lúc biến thành vị sư thấu tình đạt lý, hăng hái như .
Cam Hoa ngược tỏ chút thụ sủng nhược kinh.
Anh đối xử với Khổng Niệm là đòi hỏi bất kỳ sự báo đáp nào, chỉ là vì một phần đồng cảm với cô mà thôi.
“Khổng sư , em chứ?”
“Sao ? Lẽ nào vẫn ? Hôm qua gặp tộc trưởng , tộc trưởng đích đồng ý sẽ khôi phục thị lực cho !”
Trên mặt Khổng Niệm mang theo nụ rạng rỡ, cô gần như cả đêm ngủ, nóng lòng mong đợi ngày hôm nay đến.
Cam Hoa quả thực chuyện , cũng cuối cùng hiểu tại hôm nay Khổng Niệm "khác thường" như .
“Vậy xin chúc mừng sư , sớm ngày thấy ánh sáng.”
Đã là tộc trưởng đích đồng ý, thì chuyện chắc chắn thể thành công.
“Thật chỉ , tộc trưởng còn đồng ý sẽ để khôi phục thực lực.”
Khổng Niệm thật sự quá tìm một để chia sẻ niềm vui ngay lúc , cho nên ngay cả những lời như cũng trực tiếp với Cam Hoa.
Cam Hoa rõ ràng sững sờ một chút.
Thái độ đó của tộc trưởng đối với Khổng Niệm, rõ ràng là từ bỏ . ngờ khi Khổng Niệm trở về, tộc trưởng đổi ý định ban đầu?
tộc trưởng tuyệt đối là sáng nắng chiều mưa, e là trong chuyện còn bí mật gì đó mà bọn họ .
“Sư , thấy vẫn nên...”
Hai chữ "cẩn thận" nuốt ngược trong một cách gượng gạo.
tất cả cũng chỉ là suy đoán của bản mà thôi, hơn nữa cho dù cũng đổi chuyện gì, cớ khiến Khổng Niệm lo lắng theo chứ?
“Vẫn nên cái gì?” Cả khuôn mặt Khổng Niệm đều đang tỏa sáng.
Cam Hoa chỉ lắc đầu: “Không gì, súp hôm nay vẫn uống đấy.”
Nói xong vẫn như thường lệ đưa bát súp đến mặt Khổng Niệm.
Lần Khổng Niệm vô cùng phối hợp nhận lấy.
Sau đó bóng dáng Khổng Tường xuất hiện ở cửa.
“Tiểu thư, cô chuẩn xong ? Tộc trưởng bảo mời cô qua đó.”
Khóe môi Khổng Niệm nở một nụ rạng rỡ, nhanh ch.óng dậy, về phía hướng phát giọng của Khổng Tường.
Trước khi rời còn quên với Cam Hoa: “Cam sư , đợi trở về thì mắt thể khôi phục như bình thường .”
Cam Hoa bóng lưng hai dần xa, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt, đột nhiên cảm thấy tại cứ nhất định theo đuổi thực lực cường hãn chứ? Tại cứ nhất định kính ngưỡng chứ?
Lẽ nào sống một cuộc đời bình đạm yên ?
Khổng Tường đưa Khổng Niệm đến mật thất của gia tộc, còn Khổng Sơn Khuê đợi sẵn ở bên trong.
“Mắt của cháu là do chính cháu tự móc , đặt nó trở thi triển bí thuật. Mà quá trình vô cùng đau đớn giày vò, nhất cháu vẫn nên chút chuẩn tâm lý.”
Khổng Niệm giọng ngưng trọng của Khổng Sơn Khuê, chút do dự gật đầu.
“Chú họ, bất kể cần trả giá đắt đến , cháu đều bằng lòng!”
“Tốt. Tiếp theo Khổng Tường sẽ cho cháu tất cả các bước, cháu ghi nhớ kỹ, đó chúng sẽ bắt đầu.” Khổng Sơn Khuê một câu thừa thãi.
Mộng Vân Thường
“Tiểu thư, mời cô theo .” Khổng Tường chủ động đỡ lấy tay Khổng Niệm, dẫn cô về phía sâu nhất của mật thất.