Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 424: Đến Để Báo Thù
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:32:22
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai vị trưởng lão của Khổng gia thẳng đến mặt Tô Nhan, hai đôi mắt đ.á.n.h giá cô từ xuống , từ trái sang .
“Giống! Quả nhiên giống!”
Hai má Tô Nhan căng cứng, chữ "giống" mà bọn họ chắc là chỉ cô giống .
“Tô đại sư, để giới thiệu một chút. Bọn họ là Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão, Khổng Lĩnh sư thúc, Khổng Triều sư thúc.” Cam Hoa lập tức cung kính giới thiệu cho hai bên.
“Hai vị sư thúc, bọn họ là...”
“Được , cần . Nữ oa t.ử là Tô Nhan, chúng .”
Khổng Lĩnh rõ ràng là tính tình nóng nảy, thậm chí còn đợi Cam Hoa hết câu .
Mộng Vân Thường
Còn Chu Lễ đang bên cạnh Tô Nhan, càng ông trực tiếp phớt lờ.
“Tô Nhan, ngờ bao nhiêu năm gặp, cháu thể trưởng thành như . Trước đó chúng về biểu hiện của cháu ở tổ địa Chu gia, quả thực vô cùng bất ngờ.”
Thái độ của Khổng Lĩnh lúc , giống như căn bản đầu tiên gặp Tô Nhan, thiết vô cùng.
Tô Nhan lạnh một tiếng: “Hai vị trưởng lão đương nhiên là ngờ sẽ trưởng thành như .”
Bầu khí vốn dĩ còn chút nhiệt tình, vì câu của cô mà đột nhiên im bặt.
Biểu cảm mặt Khổng Lĩnh biến mất còn tăm , với Khổng Triều một cái.
Đứa trẻ , rõ ràng là trong lời ẩn ý mà!
cũng , dù những ngày tháng còn dài lắm.
“Chúng cháu hiểu lầm với Khổng gia, là hiểu lầm thì giải thích rõ ràng là .” Lần lên tiếng là Khổng Triều, giọng điệu của ông tuy tùy hòa như Khổng Lĩnh, nhưng cũng coi như là nghiêm túc, đắn.
Tô Nhan còn kiên nhẫn tiếp tục vòng vo với bọn họ nữa.
“Được. Nếu hai vị trưởng lão sảng khoái như , thì cũng vòng vo nữa. Sở dĩ đến đây, chính là một sự thật, một sự thật của mười bốn năm .”
Khi cô nhắc đến mười bốn năm , sắc mặt của Khổng Lĩnh và Khổng Triều đều trở nên khó coi hơn vài phần.
Thì cô đến để hưng sư vấn tội.
“Mười bốn năm ?” Sau một lặng ngắn ngủi, Khổng Triều giả vờ nghi hoặc hỏi.
Khổng Lĩnh lắc đầu như trống bỏi, tỏ vẻ cũng .
Đáy mắt Tô Nhan xẹt qua một tia u ám, bọn họ đang cố ý giả ngu với cô ?
“Vậy thì sẽ rõ ràng hơn một chút. Mười bốn năm , Khổng Tương Nhu sự uy h.i.ế.p của các , bất đắc dĩ đưa trở về đây, khi chúng trở về thì qua khỏi mà qua đời.”
Nói đến cuối cùng, giọng cô trầm xuống đến cực điểm.
Những chuyện Cam Hoa và Chu Lễ đều , trái tim hai đều chùng xuống.
Vậy là của Tô Nhan Khổng gia hại c.h.ế.t?!
Chu Lễ cũng cuối cùng hiểu, sự thù địch của Tô Nhan đối với Khổng gia rốt cuộc từ mà .
Chỉ là cô cứ thế thẳng thừng , hơn nữa bây giờ bọn họ còn đang ở địa bàn của Khổng gia, nhỡ Khổng gia phát tác g.i.ế.c diệt khẩu...
Nghĩ đến đây cả Chu Lễ đều , sự đề phòng trong đáy mắt càng dâng lên đến đỉnh điểm.
“Có chuyện ? Ta nhớ , mười bốn năm hai chúng căn bản ở trong gia tộc, mà đang du ngoạn khắp nơi, cho nên những chuyện cháu chúng căn bản chút gì cả.” Khổng Triều trịnh trọng .
Tô Nhan thể tin .
“Vậy chi bằng hỏi Khổng Sơn Khuê và Khổng Tường xem.”
“Ây da, tộc trưởng hình như hôm nay việc vô cùng quan trọng . cháu cũng cần vội, tộc trưởng bận xong chắc chắn sẽ qua gặp cháu. Nếu cháu trở về , thì cứ ở thêm vài ngày, hòa đồng với các sư , sư cho .” Khổng Triều chủ động chuyển chủ đề, đó về phía Cam Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-424-den-de-bao-thu.html.]
“Cam Hoa, và Tô Nhan khá thiết đúng ? Vậy những ngày cứ để phụ trách sinh hoạt ăn ở của bọn họ, nhất định cho bọn họ hài lòng, hiểu ?”
Cam Hoa lập tức đáp lời: “Vâng.”
Khổng Triều đưa cho Khổng Lĩnh một ánh mắt, đó hai tùy tiện tìm một cái cớ, nghênh ngang rời .
Tô Nhan bóng lưng hai rời , lệ khí trong đáy mắt thăng lên.
“Tô đại sư, hai vị trưởng lão quả thực lừa cô, hôm nay tộc trưởng và Khổng sư thúc quả thực việc quan trọng. Trước đó tộc trưởng dặn dò nếu cô đến, nhất định thông báo cho ngài đầu tiên.”
Cam Hoa cảm thấy vẫn cần thiết giải thích rõ ràng với Tô Nhan.
Tô Nhan Cam Hoa sẽ lừa cô.
“Tô đại sư, Chu thiếu gia, hai đường xa xôi chắc cũng mệt mỏi , bây giờ sẽ sắp xếp phòng khách cho hai , hai cứ nghỉ ngơi cho . Đợi tộc trưởng bọn họ bận xong, sẽ báo cho hai ngay.”
Cam Hoa để tâm đến chuyện của Tô Nhan, sắp xếp việc vô cùng tỉ mỉ.
“ , Tô sư tỷ, đến thì cứ an tâm ở , chúng cứ kiên nhẫn đợi .” Chu Lễ cũng hùa theo.
Tô Nhan thêm gì nữa, bất kể Khổng Sơn Khuê đang trốn tránh cô , cũng bất kể bọn họ rốt cuộc kế hoạch gì, cô đều ngán!
“Tô đại sư, phòng của Chu thiếu gia ở ngay cạnh phòng cô, bên ngoài cũng t.ử Khổng gia, cô nhu cầu gì đều thể trực tiếp với bọn họ.”
Cam Hoa đợi cô xong hết, mới lên tiếng.
câu đầu tiên cô , khiến Cam Hoa lộ vẻ mặt khó xử.
“Khổng Niệm bây giờ thế nào ?”
Ký ức của cô vẫn còn ở chỗ Khổng Niệm, chuyến đương nhiên cũng lấy .
Còn lấy như thế nào, thì xem Khổng Niệm chịu phối hợp .
Cam Hoa cụp mắt xuống, nên trả lời câu hỏi .
“Sao ? Không tiện ?”
“Khổng Niệm sư cô cũng đang ở trong trang viên, nhưng mấy ngày nay lẽ cô gặp cô .” Cam Hoa khó nhọc giải thích.
Tô Nhan nhướng mày, mấy hài lòng với cách của .
“Khổng Niệm sư bây giờ đang chữa trị mắt, khi nào mới thể xuất quan.” Cam Hoa khó nhọc giải thích.
“Mắt của cô còn thể chữa khỏi ?” Tô Nhan hỏi ngược một câu, chút kinh ngạc.
Cam Hoa ấp úng: “Chắc là, thể.”
Tô Nhan giận mà : “Anh xem nếu Khổng Niệm bây giờ đang ở đây, cô sẽ nghĩ thế nào?”
Cam Hoa sững sờ, rõ ràng hiểu lắm ý của cô.
“Khổng Niệm vẫn luôn tâm tâm niệm niệm đôi mắt của đấy.” Tô Nhan giống như đang tự lẩm bẩm một hơn.
Trái tim Cam Hoa run rẩy dữ dội: “Chuyện , thể nào nhỉ?”
Tô Nhan phản ứng hiện tại của , dường như là thật sự chuyện.
“Xem cô cho , sở dĩ cô thù địch với như , chính là đoạt lấy đôi mắt của của riêng. Nói chính xác hơn, cô năng lượng trong mắt .”
Năng lượng trong mắt cô còn là bí mật nữa, cho nên bây giờ tự nhiên cần che giấu.
Sắc mặt Cam Hoa khó coi đến cực điểm: “Chuyện thể chứ?”
“Sao thể? Mười bốn năm , bọn họ từng như , chỉ là lúc đó triệt để, nếu lúc đó trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t , mới coi là thật sự nhổ cỏ tận gốc.”