Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 426: Sát Phạt Thượng Vị
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:32:25
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa tối chuẩn vô cùng phong phú, mặc dù chỉ hai Chu Lễ và Tô Nhan, nhưng vẫn bày biện đầy ắp cả một bàn lớn.
Chu Lễ vẫn theo thói quen thường ngày, tiên sắp xếp bát đũa, múc canh cho Tô Nhan, đó mới chuẩn cho .
ngay lúc chuẩn ăn cơm, Tô Nhan vẫn cẩn thận lấy từ trong Túi Càn Khôn một cây kim bạc.
“Tô sư tỷ, Khổng gia sẽ trắng trợn hạ độc hại chúng như nhỉ?”
Chu Lễ dở dở hành động của cô.
Cậu tin Khổng gia cho dù quan tâm đến sống c.h.ế.t của Tô Nhan, cũng thể quan tâm đến việc đắc tội Chu gia.
“Cẩn thận một chút vẫn thừa.” Tô Nhan vô cùng bình tĩnh .
Đối với Khổng gia cô tuyệt đối nửa điểm hảo cảm.
Đợi đến khi Tô Nhan thử qua tất cả các món ăn, Chu Lễ lập tức cầm đũa lên, ăn từng miếng lớn.
Từ lúc xuất phát đến giờ năm sáu ngày , bọn họ vẫn ăn một bữa cơm nóng hổi nào t.ử tế.
Dù Tô Nhan vẫn hề hoang mang, đợi Chu Lễ ăn vài phút mà xảy bất kỳ dị thường nào, mới cầm bát đũa của lên.
“Tô sư tỷ, hôm nay ngủ trong phòng cả ngày, cũng ngoài xem tình hình. Khổng tộc trưởng vẫn lộ diện ?” Chu Lễ ăn cơm quan tâm hỏi han.
“Chưa.”
“Thân là tộc trưởng, bận rộn một chút cũng là bình thường. nghĩ đợi ông gặp Tô sư tỷ xong, nhất định sẽ cho Tô sư tỷ một lời giải thích thỏa đáng.” Chu Lễ cảm thấy bất kể là Khổng Sơn Khuê, là bố , trong thái độ đối xử với Tô Nhan chắc chắn đều nhất trí.
Tô Nhan sở hữu sức mạnh to lớn như , mà bây giờ tà túy phong ấn lòng đất lúc nào cũng rục rịch ngóc đầu dậy, cho dù là vì thiên hạ thương sinh, bọn họ chắc chắn sẽ lúc chuyện gì với Tô Nhan, suy giảm sức chiến đấu của phe .
Cho dù mười bốn năm Khổng gia thật sự chuyện tổn thương con Tô Nhan, bây giờ cũng nhất định sẽ tìm cách bù đắp, hóa giải sự thù hận trong lòng Tô Nhan.
Tô Nhan thảo luận vấn đề với .
Và lúc trong mật thất, Khổng Sơn Khuê thi triển xong bí thuật, đặt đôi mắt của Khổng Niệm trở hốc mắt cô .
Khổng Niệm phát tiếng rên rỉ đau đớn.
Muốn thể khôi phục thị lực là một chuyện đơn giản, các kinh mạch trong mắt sớm đứt đoạn bộ, khôi phục thì cần chịu đựng sự giày vò đau đớn gấp trăm .
Khổng Sơn Khuê thấy dáng vẻ tuy khó chịu nhưng vẫn kiên định của Khổng Niệm, ngược vài phần an ủi.
Đứa trẻ mặc dù chấp niệm quá sâu, tâm cơ đủ, nhưng sức chịu đựng vẫn . Cho nên những chuyện tiếp theo, thể để cô gánh vác.
“Tộc trưởng, bên phía tiểu thư hòm hòm , tiếp theo chỉ cần cô tự thành việc tái tạo kinh mạch, chắc là vấn đề gì nữa.” Khổng Tường hiệu với Khổng Sơn Khuê.
Khổng Sơn Khuê tỏ rõ ý kiến: “Mấy ngày nay ông cứ ở đây trông chừng cô , tình huống gì bất cứ lúc nào cũng bẩm báo cho .”
“Vâng, tộc trưởng.”
Khổng Sơn Khuê dặn dò xong xuôi việc, liền bước khỏi mật thất.
Sắc trời bên ngoài tối sầm .
Khổng Sơn Khuê hiện , lập tức t.ử Khổng gia tiến lên đón.
“Tộc trưởng, Tô Nhan đến .”
Chỉ một câu đơn giản, khiến khuôn mặt vốn dĩ bình tĩnh gợn sóng của Khổng Sơn Khuê, lập tức hiện lên một tia cảm xúc dị thường.
“Bây giờ đang ở ?”
Giọng của ông trầm thấp và nóng nảy, dường như đang kìm nén điều gì đó.
“Hai vị trưởng lão sắp xếp cô ở phòng khách.”
Khổng Sơn Khuê xong lập tức sải bước lớn.
Từ mật thất đến phòng khách vốn cần mười mấy phút, nhưng Khổng Sơn Khuê chỉ mất năm phút, đến hành lang dẫn đến phòng khách.
bước chân của ông đột nhiên dừng .
Đệ t.ử luôn theo phía ông vẻ mặt đầy nghi hoặc, nhưng cũng dám hỏi nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-426-sat-phat-thuong-vi.html.]
Rõ ràng tộc trưởng trông vẻ lập tức gặp Tô Nhan mà.
Ánh mắt Khổng Sơn Khuê ngừng lóe lên, mười mấy giây mà chuyển hướng.
“Về phòng, chải chuốt .”
“Đồ ăn của Khổng gia mặc dù khẩu vị thiên về thanh đạm, nhưng mùi vị vẫn ngon.” Chu Lễ ăn một mạch ba bát cơm xong, nghiêm túc .
Tô Nhan chung sống với hơn một tháng, cũng hiểu hơn ít.
Vị tiểu thiếu gia của Chu gia mặc dù bình thường trông vẻ kiêu ngạo, già dặn chín chắn, nhưng thực chất cũng giống như cô, chỉ là một thiếu niên đầy 20 tuổi mà thôi.
“Nếu thích thể ăn nhiều một chút.”
Mặt Chu Lễ đỏ lên: “ ăn no , chủ yếu là hôm nay cả ngày ăn cơm, cho nên bữa tối mới ăn nhiều hơn một chút.”
Cậu để ấn tượng gì cho Tô Nhan.
“Tô sư tỷ, chị gặp tộc trưởng Khổng gia ?”
Tô Nhan đáp: “Chưa.”
“ bố vị tộc trưởng Khổng gia hiện tại , dễ chung đụng cho lắm. Hơn nữa sở dĩ ông thể trở thành tộc trưởng của Khổng gia, dựa sự ủng hộ của Khổng gia, mà dựa chiến tích sát phạt.”
Chu Lễ kể những tình hình mà về Khổng Sơn Khuê, cũng là để Tô Nhan thể một sự chuẩn tâm lý.
Quả nhiên sắc mặt Tô Nhan sầm xuống.
“Mười hai năm đối với việc ông lên nắm quyền ít Khổng gia phản đối, chị cuối cùng những đó đều ?” Rõ ràng chỉ hai , nhưng Chu Lễ vẫn cố ý hạ thấp giọng.
Tô Nhan tiếp lời , vẫn lập tức tiếp: “Toàn bộ đều ông g.i.ế.c c.h.ế.t .”
Nói đến cuối cùng ngay cả Chu Lễ cũng nhịn cảm thấy ớn lạnh.
Khổng Sơn Khuê đó đối xử với nhà mà còn thể tàn nhẫn độc ác như , càng đừng đến khác.
“Tiếp theo chị dự định gì?”
Hỏi rõ ràng , mới thể nên giúp đỡ cô như thế nào.
“Không dự định gì cả, bất kể Khổng Sơn Khuê rốt cuộc là như thế nào, nhưng nợ vay thì bắt buộc trả!” Tốc độ của Tô Nhan cực chậm, từng chữ từng chữ đều nặng nề rơi xuống đất.
Trái tim Chu Lễ thắt , đại khái hiểu .
“ sẽ giúp chị.”
Tô Nhan : “Cậu cần thiết dính líu .”
“Chúng là bạn bè , bạn bè gặp nạn, đương nhiên xả giúp đỡ.” Trên mặt Chu Lễ tràn đầy sự chân thành.
Cậu cũng sợ nguy hiểm, nhưng hiểu chỉ chọn về phía Tô Nhan, mới thể thực sự tình bạn của Tô Nhan.
Tô Nhan một cái thật sâu, thần sắc phức tạp.
Cốc cốc cốc.
“Tô sư tỷ, chị ăn no ? Tộc trưởng về , mời chị qua đó trò chuyện.”
Tiếng hỏi han của Cam Hoa từ bên ngoài cánh cửa đóng kín truyền .
Tô Nhan gần như lập tức dậy khỏi ghế, ánh sáng trong đáy mắt cuộn trào.
Mộng Vân Thường
Phản ứng của Chu Lễ còn căng thẳng hơn cả cô: “Tô sư tỷ, cùng chị.”
Cửa phòng mở , Cam Hoa đợi sẵn ở bên ngoài.
“Tô sư tỷ, tộc trưởng ở đại sảnh , bây giờ sẽ đưa chị qua đó.”
“Được.”
Giờ phút mặt Tô Nhan nghiêm túc đến mức chút biểu cảm nào nữa.
Khổng Sơn Khuê, tộc trưởng hiện nhiệm của Khổng gia, bọn họ cuối cùng cũng sắp gặp mặt !