Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 430: Mẹ Đưa Con Về Nhà
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:32:29
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhan Nhan, đây với .”
Đứa trẻ hai tuổi, bước lảo đảo, cách đó xa là gương mặt tươi dịu dàng của .
“Nhan Nhan, thích con vịt nhỏ bố mua cho con ?”
Người đàn ông trẻ tuổi mặt mang theo vẻ hăng hái.
“Nhan Nhan, đây là Cố Dương, gọi là .”
Trên gương mặt non nớt của thiếu niên là đôi mắt đen láy như mực.
Từng đoạn, từng đoạn.
Là tuổi thơ Tô Nhan từng đ.á.n.h mất.
Cũng là đầu tiên cô rõ ràng dáng vẻ của .
Còn dịu dàng hơn gấp ngàn vạn so với tấm ảnh cô từng thấy, hóa bọn họ cũng là một gia đình hạnh phúc như .
Mỗi một ký ức đều sống động như thế.
Hình ảnh bố ân ái, sự dịu dàng trong mắt họ dành cho .
Và sự gắn bó sớm chiều từ nhỏ với Cố Dương, sự cưng chiều dịu dàng của Cố Dương dành cho cô.
Giờ khắc tất cả thứ đều rõ ràng rành mạch như .
Cô cuối cùng cũng từng đ.á.n.h mất thứ quý giá đến nhường nào.
Một giọt nước mắt chua xót lăn dài theo khóe mắt.
Nếu thể cô đắm chìm trong đó bao, mãi mãi cần tỉnh .
“Tương Nhu, nhất định về ? Nhan Nhan bây giờ còn nhỏ, chỉ hai con em lên đường, cũng yên tâm. Để cùng hai con, ?”
Khi hình ảnh cuối cùng cũng đến đoạn đưa cô trở về Khổng gia, Tô Nhan mà cảm giác nghẹt thở.
Cô với lúc đó bao nhiêu, đừng về!
Sự níu kéo của bố, cuối cùng thắng quyết tâm bảo vệ ông của .
Rất nhanh, hình ảnh chuyển đổi đến cảnh cô và chuyến tàu xuôi nam.
“Mẹ ơi, hốc mắt đỏ thế? Mẹ đang ạ?”
Trong toa xe, cô bất an gương mặt .
Mẹ từ từ lau nước mắt mặt, nở một nụ rạng rỡ với cô.
“Mẹ , chỉ là cát bay mắt thôi.”
Đứa trẻ khi đó mới bốn tuổi, thể hiểu trong toa xe căn bản hạt cát nào.
Con đường trong ký ức đó dài dài, dài đến mức dường như điểm cuối.
Đợi đến khi cô ký ức nữa, về đến trang viên của Khổng gia.
Trang viên trong ký ức và hiện tại gần như gì khác biệt.
Cô thấy đang cãi với , đó là một gương mặt khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Mẹ đang phẫn nộ nhưng cũng đang cầu xin.
Cô hiểu bọn họ rốt cuộc đang gì, chỉ từng ánh mắt âm u khóa c.h.ặ.t lên cô. Cuối cùng ôm c.h.ặ.t cô lòng, thành tiếng.
“Mẹ ơi, con sợ.”
Cô dọa đến mức run lẩy bẩy, chỉ mau ch.óng về nhà, về bên cạnh bố.
“Nhan Nhan đừng sợ, sẽ bảo vệ con, nhất định sẽ bảo vệ con.”
Ngay đó hai con cô nhốt trong một căn phòng, mỗi ngày chỉ một bữa cơm.
Cô nháo, nhưng thoát khỏi căn phòng đó nửa bước.
Căn bản trôi qua bao lâu, một nữa hai mạnh mẽ lôi ngoài.
Mất sự che chở của , cô trốn trong góc co rúm thành một đoàn, trong lòng chỉ một niềm tin đó là nhất định sẽ .
cuối cùng cô đợi là , mà là những xa lạ .
Buồn nhất là những đó thậm chí dám trực tiếp đến gần cô, mà dùng t.h.u.ố.c mê.
Đợi cô tỉnh nữa, phát hiện đang ở một nơi tối đen như mực, hai tay hai chân đều trói một cái bàn lạnh lẽo, thể trốn thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-430-me-dua-con-ve-nha.html.]
Cô gọi , lóc bảo bọn họ thả cô .
Cô cảm thấy lẽ sắp c.h.ế.t , cho đến khi một đàn ông xuất hiện mặt cô.
Người đàn ông đó qua hơn ba mươi tuổi, bên khóe mắt một nốt ruồi đen vô cùng rõ ràng. Cả ông đều âm u, đến gần cô dùng một giọng điệu đặc biệt dịu dàng chuyện với cô.
“Nhan Nhan, đừng sợ, chỉ cần ngoan ngoãn lời bác, Nhan Nhan sẽ nhanh gặp bố thôi.”
Cô chỉ cảm thấy nỗi sợ hãi từng .
Ngay đó hai , một đàn ông trong đó mặt đeo chiếc mặt nạ đáng sợ. Bên cạnh ông còn một bé gái theo.
“Ông chắc chắn thể chứ?”
“Khổng tộc trưởng yên tâm, đây là sở trường nhất của Phùng gia chúng , chẳng qua rốt cuộc thể hấp thu bao nhiêu thì xem tạo hóa của đứa bé .”
“Được, bắt đầu .”
Cuộc đối thoại của hai rõ ràng như .
Hình ảnh tiếp theo khiến Tô Nhan run rẩy dữ dội.
Cho dù những chuyện trôi qua mười bốn năm, nhưng giờ khắc cô dường như trở về thời điểm đó.
“Đừng chạm con bé!”
Một tiếng gầm thét!
Khổng Sơn Khuê và Khổng Tường vẫn luôn để ý tình hình của cô đồng thời nhíu mày.
“Tộc trưởng, cần gọi cô dậy ngay bây giờ ?”
Bất kỳ ai đột nhiên tiếp nhận lượng lớn ký ức ùa về, đều sẽ thể lập tức chịu đựng . Huống hồ trong những ký ức đó của Tô Nhan, chắc chắn những hình ảnh cực kỳ kinh khủng.
Khổng Tường hỏi ý kiến Khổng Sơn Khuê, nếu bây giờ gọi Tô Nhan dậy, cho cô chút thời gian giảm xóc thể sẽ hơn.
Khổng Sơn Khuê ngăn cản: “Cô thể chịu đựng .”
Một câu đơn giản tuyệt đối là sự khẳng định đối với Tô Nhan.
Khổng Tường Tô Nhan chìm đắm trong hình ảnh hồi ức, cô của hiện tại gần như bất kỳ ý định phòng nào, nếu tay thì...
ông cũng Khổng Sơn Khuê sẽ cho phép chuyện đó xảy , nếu cũng sẽ thể nào lựa chọn từ bỏ Khổng Niệm .
Tô Nhan thấy bản bốn tuổi bất luận cầu xin, giãy giụa thế nào vẫn thể thoát khỏi ma trảo.
Năng lượng vốn dĩ thuộc về cô liên tục ngừng Khổng gia đeo mặt nạ lấy .
Mà cô cũng giống như đóa hoa sắp điêu tàn, nhanh ch.óng khô héo, t.ử vong.
“Nhan Nhan!”
Tiếng gầm thét của vang lên từ xa, mắt cô chỉ còn một màu đỏ như m.á.u.
Mộng Vân Thường
Mẹ cuối cùng cũng đến cứu cô .
Cô nhất định sẽ đến cứu cô mà!
“Khổng Tương Nhu cô điên ? Mau dừng , cô như sẽ c.h.ế.t đấy. đồng ý với cô, chỉ cần năng lượng trong mắt đứa bé, chỉ cần xong tất cả những chuyện sẽ thả con cô bình an rời !”
Tiếng gào thét sợ hãi của đàn ông, cố gắng ngăn cản điều gì đó.
Mà cô còn cảm giác gì nữa ...
“Nhan Nhan, đừng sợ. Mẹ đưa con về nhà.”
Giọng nhẹ nhàng mà yếu ớt của , ngừng vang vọng bên tai cô, hết đến khác.
Tô Nhan đột ngột mở mắt, mặt phân biệt rốt cuộc là mồ hôi là nước mắt.
Đến tận bây giờ cô cuối cùng cũng chân tướng che giấu mười bốn năm .
Thật chân tướng như , cô sớm nghĩ đến , chẳng qua hiện thực còn tàn khốc hơn so với tưởng tượng của cô.
Khổng Sơn Khuê và Khổng Tường vẫn mặt cô.
Rõ ràng cũng chỉ mười mấy phút ngắn ngủi, nhưng đối với cô mà giống như trôi qua mấy năm đằng đẵng.
“Tô Nhan, bây giờ cô chắc chứ? Chuyện năm xưa quả thực tham gia.”
Khổng Sơn Khuê vẫn là thái độ đó, trong chuyện từ đầu đến cuối ông đều dối.
Trong ánh mắt Tô Nhan về phía hai hận ý cuộn trào.
Cho dù trong những ký ức đó bóng dáng của bọn họ, nhưng bức hại con cô đích xác chính là của Khổng gia.