Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 438: Cố Ý Làm Khó

Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:32:37
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cam Hoa Khổng Niệm chắc chắn sẽ chạm mặt Tô Nhan, nhưng ngờ sẽ nhanh như .

 

Hơn nữa còn là Khổng Niệm chủ động yêu cầu đến bái phỏng Tô Nhan.

 

Cậu cực lực ngăn cản, những nửa điểm hiệu quả ngược còn khơi dậy sự nghi ngờ của Khổng Niệm.

 

Cuối cùng bất đắc dĩ chỉ đành theo yêu cầu của Khổng Niệm, dẫn cô đến phòng của Tô Nhan.

 

Tô Nhan sống ở phòng khách, Khổng Niệm chỉ cần kiên trì thì cho dù , cũng sẽ t.ử khác dẫn cô tới.

 

Tô Nhan hề nghĩ tới Khổng Niệm sẽ đến gặp cô, nhưng cũng chỉ bất ngờ trong chốc lát liền khôi phục bình thường.

 

“Tô tiểu thư xin chào, tự giới thiệu một chút là Khổng Niệm. Trước đây vẫn luôn bế quan, hôm nay Cam sư nhắc tới Tô tiểu thư, liền qua đây bái phỏng.”

 

Khổng Niệm đợi Tô Nhan mở miệng, dẫn đầu giới thiệu bản .

 

Tô Nhan chỉ nhướng mày một cái, Chu Lễ ở bên cạnh há hốc mồm.

 

Hiện tại đây là tình huống gì?

 

Ánh mắt dò hỏi về phía Cam Hoa.

 

Cam Hoa lập tức giải thích: “Khổng Niệm sư trong lúc bế quan, gặp một chuyện ngoài ý , một chuyện nhớ rõ lắm.”

 

Tô Nhan lập tức nghĩ đến những ký ức Khổng Sơn Khuê rút , xem vị Khổng tộc trưởng việc để chút "hậu hoạn" nào.

 

Nếu đối phương nhớ, bọn họ đương nhiên cần thiết cố ý nhắc tới.

 

“Thì . Mời .”

 

Cam Hoa thấy thái độ của Tô Nhan, thần kinh căng thẳng mới thả lỏng một chút.

 

Khổng Niệm sải bước , thấy cách bài trí mới trong phòng khách, hiển nhiên là giống với đây.

 

Tuy chút hiểu nhưng biểu hiện mảy may.

 

Tiếp theo Cam Hoa giới thiệu Chu Lễ.

 

Khi Khổng Niệm thấy Chu Lễ là con trai của Chu Hùng Phong, nụ mặt rõ ràng rạng rỡ hơn nhiều.

 

Đồng thời lập tức nghĩ đến trong tổ địa, quả thực là lựa chọn hy sinh bản , chỉ là ngờ mà cũng sống sót, hơn nữa hiện tại thoạt dường như vấn đề gì .

 

“Tô tiểu thư, Chu thiếu gia, ở đây quen ? Có cần gì thì thể với các t.ử bên ngoài, tuy Khổng gia chúng ở trong ngọn núi lớn , nhưng vật dụng nhu yếu phẩm vẫn vô cùng đầy đủ.”

 

Khổng Niệm hiện tại thoạt mười phần thiện, một tia địch ý nào với Tô Nhan.

 

nhớ nghĩa là Tô Nhan sẽ buông bỏ ân oán giữa bọn họ.

 

“Khổng tiểu thư…”

 

lớn tuổi hơn hai một chút, hai cũng thể gọi là sư tỷ, hoặc trực tiếp gọi tên cũng .” Khổng Niệm biểu hiện vô cùng phóng khoáng.

 

Tô Nhan tỏ rõ ý kiến: “Vừa nãy cô vẫn luôn bế quan, là vì vết thương gặp trong tổ địa Chu gia ?”

 

Tuyệt đối là rõ còn cố hỏi.

 

Biểu cảm của Cam Hoa cứng đờ.

 

Cậu Tô Nhan tiếp theo sẽ điều gì, nhưng cũng hết cách ngăn cản.

 

, lúc đó hai chắc cũng ở đó nhỉ?” Khổng Niệm hỏi, quan sát phản ứng của Tô Nhan và Chu Lễ.

 

Cam Hoa với cô bọn họ quen trong tổ địa Chu gia, chắc chắn đều xảy chuyện gì.

 

Tô Nhan mỉm : “, chúng đều ở đó.”

 

Nhận câu trả lời khẳng định, cảm xúc của Khổng Niệm chút kích động.

 

đối với Chu thiếu gia vẫn còn nhớ, nhưng những chuyện khác thì rõ lắm. Thật đặc biệt , lúc đó rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

“Khổng sư tỷ, tỷ trực tiếp hỏi Cam sư ? Lúc đó chúng đều phân tán, cũng đặc biệt hiểu rõ tình hình của những khác.” Chu Lễ chủ động trả lời.

 

“Vậy hai , mắt của thương như thế nào ?” Khổng Niệm vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-438-co-y-lam-kho.html.]

 

Bởi vì cô phân minh nhớ rõ trong mắt một luồng năng lượng vô cùng cường đại, nhưng hiện tại biến mất thấy nữa.

 

Nếu thể nguyên nhân, lẽ sẽ thể tìm luồng năng lượng đó.

 

Chu Lễ và Cam Hoa đều tỏ vẻ , đó đều theo bản năng về phía Tô Nhan.

 

Khổng Niệm nương theo ánh mắt của hai , tầm mắt cũng rơi Tô Nhan.

Mộng Vân Thường

 

nhớ trong mắt cô một luồng năng lượng, hiện tại luồng năng lượng đó vẫn còn chứ?” Tô Nhan mà chủ động nhắc tới.

 

Sắc mặt Khổng Niệm âm trầm, tuy thừa nhận nhưng vẫn cứng đờ lắc đầu.

 

“Không xảy chuyện gì, năng lượng biến mất .”

 

Khổng gia mỗi một thế hệ đều sẽ một vị t.ử thiên phú dị bẩm, từ ngày sinh mang theo dị năng. Nếu dị năng của cô là bẩm sinh, thể dễ dàng biến mất chứ?”

 

Tô Nhan đến cuối cùng trong giọng mang theo một tia khinh miệt khó nhận .

 

Khổng Niệm thu tay đột ngột nắm c.h.ặ.t, những lời trực tiếp đ.â.m trúng tim cô .

 

Đáng lẽ là như , cho nên tại thể?

 

Chu Lễ và Cam Hoa ân oán giữa Khổng Niệm và Tô Nhan, tự nhiên cũng đều chung suy nghĩ với Khổng Niệm hiện tại.

 

Một giây.

 

Hai giây.

 

Ba mươi giây.

 

Trọn vẹn trôi qua một phút, sắc mặt Khổng Niệm chút tái nhợt.

 

cũng .”

 

Trong đầu trống rỗng một mảng, cô thật sự quên quá nhiều chuyện.

 

Tô Nhan lạnh: “ cảm thấy chân tướng, e là cũng chỉ Khổng tộc trưởng mới thể trả lời thôi.”

 

Cô chính là cố ý châm ngòi để Khổng Niệm tìm Khổng Sơn Khuê.

 

Khổng Niệm đau đầu như b.úa bổ.

 

Cam Hoa sự khác thường của cô : “Sư , chứ?”

 

“Cơ thể chút thoải mái, hôm nay cứ đến đây , thời gian đến thăm hai vị.” Khổng Niệm cố nhịn đau đớn cáo từ Tô Nhan, Chu Lễ, đó lảo đảo bước chân ngoài.

 

Cam Hoa bám sát bên cạnh cô , chỉ sợ cô sẽ xảy chuyện gì ngoài ý .

 

“Tô sư tỷ, Khổng Niệm đột nhiên mất trí nhớ?”

 

Trong phòng chỉ còn hai Chu Lễ và Tô Nhan, chuyện tự nhiên cần kiêng dè gì.

 

Tuy từ khi hôn mê trong tổ địa, tách khỏi những , nhưng tình trạng lúc đó của Khổng Niệm dù thế nào cũng đến mức mất trí nhớ.

 

Ánh mắt Tô Nhan sâu thấy đáy: “Đại khái là xảy chuyện gì đó.”

 

Chu Lễ sự lạnh lùng mặt cô, trực giác mách bảo , Tô Nhan nhất định một nội tình, chỉ là mà thôi.

 

Rất rõ ràng những lời nãy của cô là đang kích thích Khổng Niệm, hơn nữa là cố ý kích thích.

 

như cũng , cô đều nhớ chúng , cũng thể nào chủ động tìm phiền phức nữa. Chỉ là những dị năng đó của cô thật sự thể khôi phục nữa .”

 

Chu Lễ , quan sát phản ứng của Tô Nhan.

 

Cậu kẻ ngốc, Tô Nhan và Khổng gia mối liên hệ thiên ty vạn lũ, mà cách cô và Khổng Niệm sử dụng dị năng cũng gần như là giống , giữa hai thể quan hệ gì chứ?

 

Tô Nhan nhận sự nghi ngờ của , nhanh chậm hỏi ngược : “Sao đột nhiên quan tâm Khổng Niệm như ? Lẽ nào là trúng ? Nếu là như thì nhân lúc chúng hiện tại vẫn còn ở đây, mau ch.óng hành động .”

 

Chu Lễ quả thực dở dở : “ thể thích Khổng Niệm sư tỷ chứ, chúng căn bản hề quen thuộc.”

 

“Nếu quen thuộc, thì cớ gì quá để tâm đến chuyện của cô .” Ý tứ trong câu của Tô Nhan tương đối rõ ràng, đó chính là bảo đừng lo chuyện bao đồng.

 

 

Loading...