Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 440: Ta Có Thể Giúp Cháu
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:32:39
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khổng Niệm mơ mơ màng màng trải qua một ngày một đêm, bởi vì Khổng Tường lo lắng cô sẽ chuyện gì cực đoan, đặc biệt sắp xếp Cam Hoa, Nguyễn Đào và Khổng Nguyệt Linh luân phiên canh giữ bên cạnh cô .
Ba cũng đầu tiên chứng kiến sự điên cuồng của Khổng Niệm rốt cuộc kinh khủng đến mức nào.
Đợi đến khi Khổng Niệm triệt để kiệt sức, mới rốt cuộc yên tĩnh .
Lúc Khổng Tường xuất hiện ngoài cửa phòng cô .
“Khổng sư thúc.”
Khoảnh khắc ba thấy ông , suýt chút nữa thì .
Công việc như thế bọn họ thật sự trải qua thứ hai nữa.
Khổng Tường vểnh tai thấy tiếng ồn ào bên trong, sắc mặt mới dễ một chút.
“Tiểu thư ?”
“Tình hình hơn một chút .”
Thật là cảm xúc hơn, mà là trải qua một ngày một đêm Khổng Niệm cho dù chấp nhận đến , cũng bắt buộc chấp nhận .
Khổng Tường gật đầu: “Ta xem thử.”
Cam Hoa với tốc độ nhanh nhất mở cửa .
Trên giường, Khổng Niệm dường như mệt mỏi ngủ , cho dù là ngủ mặt vẫn còn vương vệt nước mắt đau khổ.
Khổng Tường u u thở dài một : “Tiểu thư, cháu đây tội gì thế chứ?”
Giọng lớn nhưng khiến Khổng Niệm lập tức mở mắt .
Trước mắt cô chút mơ hồ, mất mười mấy giây mới nhận đến.
“Sư thúc, thúc rốt cuộc cũng chịu qua đây .”
Không ai thể hiểu một ngày một đêm cô rốt cuộc vượt qua như thế nào, cô gặp Khổng Sơn Khuê và Khổng Tường, nhưng căn bản gặp .
Cô cả đời đầu tiên trải nghiệm thế nào gọi là tuyệt vọng, nhưng cảm giác khiến cô cảm thấy một cỗ quen thuộc.
Đây mới là điều khiến cô kinh hồn bạt vía nhất.
“Tiểu thư, trong lòng cháu hiện tại khó chịu, nhưng chuyện qua thì qua , tiểu thư nên học cách buông bỏ.” Khổng Tường giọng điệu ôn hòa khuyên nhủ.
Khổng Niệm vẫn giường, giống như con rối mất linh hồn.
“Một khu ma sư mất linh lực, sống tiếp còn ý nghĩa gì chứ? Sư thúc, thúc sớm , đúng ?”
Cô thật sự nghĩ đến cái c.h.ế.t, nhưng trong cõi u minh trong lòng luôn một giọng cam tâm đang gào thét.
“Sao thể ý nghĩa chứ? Tiểu thư, mắt của cháu đều thể khôi phục như lúc ban đầu, huống hồ là linh lực?”
Một câu của Khổng Tường lập tức khiến khuôn mặt xám xịt như tro tàn của Khổng Niệm xuất hiện một vết nứt.
Cô kích động đến mức từ giường bật dậy, gắt gao chằm chằm Khổng Tường.
“Ý của thúc là, cháu vẫn thể một nữa tu luyện linh lực mất ?”
Sau khi hỏi câu , ngay cả chính cô cũng cảm thấy khó tin, thất hồn lạc phách lắc đầu.
“Không, thể nào. Những linh lực đó của cháu tu luyện ròng rã mười mấy năm, cho dù hiện tại bắt đầu từ đầu đợi mười mấy năm , cháu ba bốn mươi tuổi , thì còn ý nghĩa gì nữa chứ?”
Một đôi mắt của Khổng Tường sâu thấy đáy: “Chỉ cần tiểu thư tâm tư và nghị lực như , cần gì khổ tu mười mấy năm chứ?”
Khổng Niệm nhận trong lời của ông ẩn ý, ngay cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập.
“Sư thúc, thúc rốt cuộc gì với cháu?”
Khuôn mặt căng thẳng của Khổng Tường thả lỏng đôi chút: “Không lời với tiểu thư, mà là Tộc trưởng lời với tiểu thư. Mời tiểu thư hiện tại rửa mặt chải đầu , đó dẫn tiểu thư qua bái kiến Tộc trưởng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-440-ta-co-the-giup-chau.html.]
Khổng Niệm quả thực thể chờ đợi thêm nữa, đột ngột từ giường dậy, động tác quá nhanh khiến mắt từng trận choáng váng, nhưng những thứ cô màng tới nữa .
“Không cần rửa mặt, chúng bây giờ luôn!”
“Tiểu thư, cháu thật sự quá nhếch nhác , vẫn là chỉnh đốn một chút , ăn chút đồ. Ta nghĩ Tộc trưởng cũng nhất định thấy bộ dạng hiện tại của cháu .” Khổng Tường bình tĩnh nhắc nhở.
Khổng Niệm theo bản năng về phía chiếc gương cách đó xa, quả nhiên trong gương sắc mặt vàng vọt, tóc tai, quần áo bộ đều vô cùng lộn xộn.
Bộ dạng như gặp Tộc trưởng, quả thực là quá đường đột .
“Được!”
Khổng Tường thấy Khổng Niệm một nữa xốc tinh thần, lập tức gọi bọn Cam Hoa ngoài cửa . Phân phó Khổng Nguyệt Linh rửa mặt chải đầu cho Khổng Niệm, bảo Cam Hoa và Nguyễn Đào chuẩn cơm nước.
Ba tuy Khổng Tường rốt cuộc gì với Khổng Niệm, nhưng thấy Khổng Niệm còn phát điên nữa, đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Một canh giờ , Khổng Niệm rốt cuộc cũng từ trong phòng bước .
Sự xuất hiện của cô gần như lập tức thu hút sự chú ý của tất cả , từng ánh mắt hoặc dò xét, hoặc đồng tình đó đều khiến cô như mang gai lưng.
cho dù như , cô vẫn cố gắng ưỡn thẳng lưng, duy trì lòng tự tôn và sự kiêu ngạo của bản .
Đồng thời cũng củng cố niềm tin duy nhất trong lòng, đó chính là bất luận thế nào cũng giành sức mạnh!
“Khổng sư thúc, thúc thể cho cháu ? Trên cháu rốt cuộc xảy chuyện gì? Tại tất cả linh lực của cháu bộ đều biến mất thấy nữa?”
Cho dù đến hiện tại, trong lòng Khổng Niệm vẫn một bí ẩn thể giải đáp.
Mà vấn đề bọn Cam Hoa căn bản thể trả lời, cô cũng thể phán đoán , Cam Hoa hề lừa gạt cô . Cho nên duy nhất khả năng , chính là Khổng Tường vẫn luôn theo bên cạnh cô .
Mộng Vân Thường
Khổng Tường dừng bước chân đang về phía , chỉ bình tĩnh trả lời: “Tiểu thư sở dĩ mất linh lực, chịu vết thương nghiêm trọng như , đều là vì lúc ở tổ địa Chu gia, tình hình thật sự quá nguy cấp. Thêm đó là sự phản bội của Khổng Nguyệt Tình, cho nên mới dẫn đến cục diện như .”
Khổng Niệm đại khái là Khổng Nguyệt Tình xảy chuyện gì, nhưng chính là liên quan đến tất cả ký ức cô và Khổng Nguyệt Tình đối đầu đều .
Hiện tại Khổng Tường như , trong lòng cô vốn dĩ nên trút gánh nặng, nhưng tại cảm giác khó chịu đến nghẹt thở đó vẫn giảm nửa phần.
“Cho nên là Khổng Nguyệt Tình hại cháu?”
Nghiến răng nghiến lợi.
Khổng Tường mặc cho cô tự hiểu lầm.
Trong lúc chuyện hai đến bên ngoài đại sảnh, Khổng Niệm cho dù hỏi thêm gì nữa, cũng đành tạm thời thu liễm.
Khổng Sơn Khuê ở chính giữa đại sảnh, giống hệt như gặp Khổng Niệm.
Khoảnh khắc Khổng Niệm thấy ông , trực tiếp tủi đến mức đỏ hoe hốc mắt.
“Đường thúc…”
Giữa bọn họ quan hệ huyết thống, cho nên cô mới tín nhiệm Khổng Sơn Khuê một cách chút do dự.
“Chuyện của cháu đều cả , đó gặp cháu chỉ là cho cháu thời gian, tự bình tĩnh .” Khổng Sơn Khuê đợi cô mở miệng liền đưa lời giải thích.
Sự u uất trong lòng Khổng Niệm lập tức xua tan quá nửa.
“Xin Đường thúc, là Tiểu Niệm khiến thất vọng .”
Tuy bọn họ quan hệ như , nhưng cô hiểu gì về Khổng Sơn Khuê, thậm chí còn một loại sợ hãi xuất phát từ trong xương tủy.
Thật chỉ cô , bất kỳ nào của Khổng gia khi đối mặt với Khổng Sơn Khuê, đều khó giữ sự bình tĩnh.
Khổng Sơn Khuê hề an ủi cô , mà thẳng vấn đề.
“Đường thúc cháu gì, cũng thể giúp cháu. Chỉ là bắt đầu tu luyện từ đầu đồng thời nhanh ch.óng tăng cường thực lực, thì cần bỏ sự nỗ lực gấp ngàn vạn bình thường, cháu thể ?”
“Cháu thể!” Khổng Niệm thậm chí do dự một giây nào, dùng hết sức lực đưa câu trả lời vô cùng khẳng định.