Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 460: Trời Tối Đừng Ra Khỏi Cửa

Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:33:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Nhan bước lên chuyến tàu hỏa về phía tây.

 

Mã Sở Long cung cấp cho cô một địa chỉ đại khái. Những năm gần đây, ngoại trừ Chu gia ở Kinh Thành ai đến, thì ba đại gia tộc còn gần như đều trong trạng thái ở ẩn.

 

Cho dù địa chỉ chính xác của gia tộc, cũng cần cất công tìm kiếm một phen.

 

Huống hồ âm mưu của Phùng gia cũng ngày một ngày hai mới trỗi dậy, bọn chúng dường như sớm đoán sẽ lúc bại lộ, cho nên từ sáu bảy năm biến mất còn tăm .

 

Trừ phi Phùng gia tự xuất hiện, nếu bên ngoài gần như ai Phùng gia rốt cuộc đang ở .

 

Tô Nhan hẹn địa điểm gặp mặt với Mã Sở Long qua điện thoại, đến lúc đó sẽ cùng tìm tung tích của Phùng gia.

 

Trải qua hành trình ba ngày hai đêm, xuyên qua các thành phố, phong cảnh đường phố bên ngoài thể thấy ngày càng thưa thớt.

 

Không chỉ , càng về phía tây, Tô Nhan càng cảm thấy ngột ngạt. Sự ngột ngạt bình thường tuyệt đối thể cảm nhận , chỉ Khu ma sư mới nhận .

 

Giống như đang ngày càng tiến gần đến một luồng khí tức k.h.ủ.n.g b.ố nào đó, khiến tê dại da đầu, rùng ớn lạnh.

 

Trong lòng Tô Nhan dâng lên một dự cảm chẳng lành, tình hình của Phùng gia thể còn nguy hiểm hơn so với tưởng tượng.

 

Tàu hỏa tiến sân ga. Mặc dù cách đến đích của Tô Nhan vẫn còn khá xa, nhưng bên đó còn tuyến đường sắt nào qua nữa.

 

Sau khi khỏi ga tàu, Tô Nhan định tìm một chỗ nghỉ ngơi ngắn ngủi một đêm ở thị trấn, đó sẽ trực tiếp mua một chiếc xe để di chuyển.

 

Thị trấn nhỏ còn tiêu điều hơn cô tưởng tượng, ngay cả đường phố cũng chẳng mấy chiếc xe qua .

 

May mắn là cô tìm một nhà nghỉ ở trung tâm thị trấn. Toàn bộ hành lý của cô đều cất trong Túi Càn Khôn, khi nhận phòng xong cô liền ngoài.

 

Ở đây chắc chắn cửa hàng bán xe, Tô Nhan dò hỏi ở đây một khu chợ đen.

 

Cô nhanh ch.óng liên lạc với đại ca của chợ đen. Vị đại ca mua, hoặc thuê một chiếc xe con, mặt tràn đầy vẻ nghi ngờ.

 

Cũng trách đại ca chợ đen coi thường Tô Nhan, chỉ là Tô Nhan những trông trẻ tuổi, mà ăn mặc cũng vô cùng giản dị.

 

Ở thời đại , gia đình bình thường tuyệt đối thể mua nổi xe con.

 

Cho đến khi Tô Nhan lấy từ trong Túi Càn Khôn hai tờ tiền mệnh giá một trăm tệ đưa cho gã, coi như là tiền đặt cọc, hai mắt đại ca chợ đen lập tức sáng rực lên.

 

“Tô ông chủ, ngài cứ yên tâm , chỉ cần tiền bạc sòng phẳng, đừng là tìm một chiếc xe con, cho dù ngài trời cũng hái xuống .” Đại ca chợ đen huênh hoang khoác lác, đôi mắt tinh ranh đảo quanh đ.á.n.h giá Tô Nhan.

 

Tô Nhan là thiếu nữ ngây thơ hiểu sự đời: “Khi nào thể giao xe cho ?”

 

“Khoảng 8 giờ tối nay , cô đến chỗ tìm , sẽ lái chiếc xe con mà Tô ông chủ cần đến. Tô ông chủ cần gấp như , tiền đuôi tuyệt đối thiếu một đồng nào đấy.” Đại ca chợ đen cố ý nhắc nhở.

 

“Nguồn gốc xe đàng hoàng, tiền sẽ thiếu một xu.” Tô Nhan vô cùng chắc nịch.

 

Đại ca chợ đen vỗ n.g.ự.c đồng ý.

 

Sau khi rời khỏi chợ đen, Tô Nhan tùy tiện tìm một quán cơm.

 

Cô gọi ba món mặn một món canh, từ tốn ăn.

 

“Các , hôm qua phía tây xảy chuyện .”

 

“Sao chứ, chuyện kéo dài hơn một tháng , ngày nào cũng mất tích, ngày tháng sống nổi nữa .”

 

“Chẳng khi trời tối đều cảnh sát tuần tra ? Sao ngày nào cũng xảy chuyện ?”

 

“Ông thật sự nghĩ cảnh sát tuần tra là ? cho các , con trai của bà cô ba nhà cảnh sát, những ngày bọn họ xách đầu việc đấy. Người mất tích chỉ dân đen chúng , mà ngay cả cảnh sát cũng biến mất .”

 

Thực khách ở bàn bên cạnh giọng càng lúc càng nhỏ, nhưng Tô Nhan vẫn rõ mồn một.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-460-troi-toi-dung-ra-khoi-cua.html.]

Thực ngay từ khoảnh khắc bước xuống tàu hỏa, cô nhận , thị trấn nhỏ mây đen bao phủ, tuyệt đối là thứ sạch sẽ đang tác oai tác quái trong thành.

 

Bây giờ những bàn tán, càng chứng thực thêm suy đoán của cô.

 

Nơi cách địa bàn của Phùng gia gần , nếu Phùng gia cấu kết với tà ma, xuất hiện tình trạng như thì chẳng gì là lạ cả.

 

“Đến cảnh sát cũng giải quyết , dân đen chúng còn sống thế nào đây?”

Mộng Vân Thường

 

“Muốn sống mạng thì tối đến đừng khỏi cửa, các nhận bây giờ trời sập tối, đường phố ngay cả một bóng cũng ?”

 

khỏi cửa là ? Sao mấy gia đình xảy chuyện gần đây, đều là biến mất vô cớ ngay trong nhà cơ mà?”

 

Câu của đàn ông thốt , lập tức khiến bầu khí trở nên vô cùng nặng nề.

 

Tô Nhan mặt biến sắc ăn thức ăn bàn, đợi đến khi hòm hòm mới gọi một tiếng: “Phục vụ.”

 

“Quý khách còn cần gì nữa ạ?” Thái độ của nữ phục vụ khá .

 

Tô Nhan tiên tính tiền cơm, đó cố ý lấy mười tệ đưa cho phục vụ tiền boa.

 

Đây là đầu tiên nữ phục vụ nhận nhiều tiền boa của khách như , nhất thời thụ sủng nhược kinh.

 

“Vừa nãy , dạo trong thành an ?”

 

Nữ phục vụ lập tức hồn, căng cứng gò má gật đầu: “ , cô từ nơi khác đến ? Dạo trong thành ít xảy chuyện, đến tối nhất cô cứ ở trong phòng, đừng ngoài nữa.”

 

là một cô gái trẻ trung xinh , nếu thật sự kẻ nào đó, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu.

 

Tô Nhan híp mắt : “Những nơi xảy chuyện đại khái là ở ?”

 

“Cô hỏi thăm mấy chuyện gì?” Nữ phục vụ chỉ thôi cũng thấy nơm nớp lo sợ , ngờ cô còn gặng hỏi.

 

tính tò mò khá cao, cho dù tối ngoài, cũng tìm hiểu một chút.” Tô Nhan tùy tiện tìm một cái cớ qua loa.

 

Nữ phục vụ cũng nghĩ ngợi nhiều, huống hồ còn nhận nhiều tiền boa của như , tự nhiên là nấy.

 

“Một tháng nay những vụ xảy chuyện đều ở phía tây thị trấn, bên đó cho dù là ban ngày cũng mấy ai dám qua đó nữa.”

 

Tuyệt đối chuyện giật gân, bây giờ dân thị trấn gần như đều đường vòng tránh nơi đó.

 

“Được, cảm ơn.” Tô Nhan lời cảm ơn rời khỏi quán cơm.

 

Bây giờ qua buổi trưa thời gian vẫn còn sớm, cô định về nhà nghỉ ngủ một giấc thật ngon , đợi mặt trời lặn mới ngoài.

 

Môi trường của nhà nghỉ tuy chút tồi tàn, nhưng Tô Nhan ngủ cũng coi như yên giấc. Đợi đến khi mở mắt nữa, là bảy giờ mười phút tối.

 

Cô hẹn với đại ca chợ đen tám giờ lấy xe, từ đây đến chợ đen cũng chỉ mất mười mấy phút.

 

Ăn uống đơn giản một chút, đó cô bước khỏi phòng.

 

Lễ tân của nhà nghỉ thấy Tô Nhan ngoài, sắc mặt đều chút biến đổi.

 

“Quý khách, trời bên ngoài tối , cô việc gì bắt buộc ngoài ?”

 

“Có chút việc.”

 

“Quý khách, việc gì thì đợi trời sáng hẵng , dạo trong thị trấn yên .” Lễ tân nhà nghỉ tuyệt đối coi như là tận tâm tận lực, cẩn thận nhắc nhở Tô Nhan.

 

Tô Nhan nở một nụ nhạt với cô : “Không , sẽ về nhanh thôi.”

 

Lễ tân thật sự cứ thế ngoài, ngũ quan đều nhăn nhúm thành một cục.

 

 

Loading...