Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 462: Cô Ấy Thật Sự Còn Là Người Sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:33:11
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người bình thường tuyệt đối sẽ đến Khu ma sư.
Tô Nhan về phía đống rác bên , đó liền thấy một đang dùng cả tay lẫn chân bò từ trong đó .
Cả trông vô cùng nhếch nhác, đầu thậm chí còn đội một chiếc lá cải.
quả thực là một sống.
Người đàn ông thoạt cũng chỉ hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, quần áo dính đầy vết m.á.u, rõ ràng dấu vết thương, nhưng lúc đôi mắt Tô Nhan sáng rực lên.
Mộng Vân Thường
Vừa nãy thấy rõ mồn một, nhiều tà linh như mà cô gái chỉ tùy tiện dùng một đạo phù chú, g.i.ế.c chúng sạch sẽ.
Thực lực như quả thực là sự tồn tại khiến thán phục.
“Cô chắc chắn là Khu ma sư đúng ? tên là Lý Hạ, thực cũng là Khu ma sư, đúng, thực lực của bình thường, chắc vẫn tính là Khu ma sư. Nếu cô đến kịp thời, nãy chắc chắn đám tà linh đó nuốt chửng .”
Tô Nhan kích động trình bày, đại khái hiểu chuyện gì xảy .
“Anh cứu là ý gì?”
Bây giờ là lúc lề mề, quen với .
Lý Hạ lập tức hồn, nhanh ch.óng chỉ về phía tây: “Bên đó một khu sân viện, những dân sống sót xung quanh đều tập trung ở đó, tà linh đang tấn công bọn họ!”
Tô Nhan nhíu mày, lời còn dứt, bước nhanh về phía chỉ.
Lý Hạ bám sát theo , thậm chí cố sức chạy lên, nhưng phát hiện vẫn chút theo kịp tốc độ của cô gái .
“Chúng thiết lập kết giới ở đó, nhưng tà linh thực sự quá nhiều, kết giới lẽ cũng trụ nổi nữa.”
Anh thở hồng hộc đuổi theo, về tình hình bên đó.
“Các ?”
“, chúng là một tiểu đội, bảy , đều ngoài để rèn luyện.”
Lý Hạ gì nấy với Tô Nhan.
Tô Nhan đại khái hiểu phận của bọn họ, chắc là một tu luyện bình thường.
“Sao các đến nơi ?”
Nơi cách Phùng gia gần, sắp trở thành nơi tụ tập của tà linh, là nơi yên nhất.
“Chúng cũng nhận nơi điểm bất thường, cho nên mới đến.”
Tô Nhan vẻ mặt kiên định của Lý Hạ, đúng là một kẻ sợ c.h.ế.t.
“Sắp đến , ngay phía !”
Thực cần Lý Hạ , Tô Nhan cũng thấy vòng kết giới yếu ớt đến mức thể vỡ vụn bất cứ lúc nào, cùng với đám tà linh k.h.ủ.n.g b.ố đang điên cuồng tấn công bên ngoài kết giới.
May mà cô đến kịp thời, nếu tất cả ở đây đều sẽ lành ít dữ nhiều.
Sắc mặt Lý Hạ khó coi đến cực điểm, thực khó khăn lắm mới thoát ngoài là tìm viện binh. bây giờ cô gái bên cạnh còn trẻ hơn cả , mặc dù thực lực của cô chắc chắn mạnh hơn bọn họ, nhưng đối mặt với tình huống như liệu thể xoay chuyển tình thế ?
Tô Nhan một nữa tăng tốc độ, mà Lý Hạ thậm chí sắp rõ quỹ đạo di chuyển của cô nữa.
“Nhanh quá!”
Ngoài sự chấn động , trong đầu càng là một mảnh trống rỗng.
Trong kết giới tiếng lóc, tiếng van xin, tiếng cầu nguyện, hỗn loạn chịu nổi.
Trong ngoài sân viện chật ních nam thanh nữ tú, già trẻ nhỏ, đây là nơi duy nhất bọn họ thể trốn tránh tà linh, nếu nơi thất thủ, thì tất cả bọn họ đều sẽ c.h.ế.t.
Mà sáu ở phía nhất đang khổ sở chống đỡ, bọn họ chính là tiểu đội mà Lý Hạ nhắc đến.
Sắc mặt mỗi đều trắng bệch vô cùng, hiển nhiên dốc cạn lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-462-co-ay-that-su-con-la-nguoi-sao.html.]
“Không bỏ cuộc! Nếu chúng bỏ cuộc, những phía ?!”
Trong sáu đột nhiên một bóng gầm lên, cố gắng chống đỡ cho tất cả .
“Tôn Mãng, chúng thật sự sắp trụ nổi nữa ...”
Người lên tiếng là một cô gái, khóe miệng cô rỉ m.á.u, ánh mắt đều trở nên mơ hồ vì kiệt sức tột độ.
Đám tà linh bên ngoài kết giới ngay cả bọn họ cũng sợ hãi đến tột cùng, căn bản ngờ ở đây sự tồn tại k.h.ủ.n.g b.ố đến .
Bọn họ ốc mang nổi ốc, càng đừng đến chuyện cứu .
“Cố gắng lên! Lý Hạ tìm cứu viện !”
Nếu Tô Nhan đến gần, chắc chắn sẽ liếc mắt một cái nhận dẫn đầu, rõ ràng chính là Tôn Mãng chia tay với cô nửa năm .
Tôn Mãng của giờ phút so với nửa năm quả thực như hai khác biệt, chỉ cả trông rắn rỏi hơn ít, vẻ mặt kiên nghị khuôn mặt, càng cởi bỏ sự non nớt ngây ngô .
Cho dù c.h.ế.t, nhưng vẫn chút ý định lùi bước nào.
Thực trong lòng mỗi đều rõ ràng. Cho dù Lý Hạ trốn thoát thành công, cũng sẽ tìm bất kỳ cứu viện nào.
Bây giờ bộ huyện thành đều thất thủ, nếu thật sự còn Khu ma sư khác, thì rơi bước đường cùng như hiện tại.
“Không , kết giới sắp vỡ , trụ nổi nữa!”
Kết giới chính là tấm bình phong cuối cùng của bọn họ.
Trong sân viện càng là một mảnh tiếng la hoảng sợ.
Rắc!
Kết giới bắt đầu phát âm thanh nứt vỡ, mà đám tà linh điên cuồng vặn vẹo bên ngoài, kịp chờ đợi há cái miệng đẫm m.á.u .
Ngay cả Tôn Mãng luôn chịu bỏ cuộc cũng lộ vẻ mặt tuyệt vọng.
Chẳng lẽ thật sự c.h.ế.t ở đây ?
lời hứa giữa và đó vẫn thành mà!
Trong tiếng lóc sợ hãi, đột nhiên chân trời lóe lên một luồng ánh sáng ch.ói lóa. Đám tà linh vốn đang điên cuồng tấn công kết giới, mà bộ khống chế hút qua đó.
Trong chớp mắt nguy cơ bên ngoài kết giới hóa giải, Tôn Mãng sững sờ, tất cả đều rốt cuộc xảy chuyện gì, ngửa đầu gắt gao chằm chằm luồng ánh sáng đó.
Ánh sáng càng lúc càng rực rỡ, tà linh thu hút cũng ngày càng nhiều, cuối cùng che rợp cả bầu trời.
Bên ngoài kết giới, Lý Hạ cách Tô Nhan vài trăm mét, đồng t.ử co rút kịch liệt.
Chỉ vài phút , thấy Tô Nhan tay.
Anh căn bản Tô Nhan sử dụng loại phù chú nào, nhưng tất cả tà linh đều như phát điên hút tới. Hơn nữa khoảnh khắc chúng chạm ánh sáng, sẽ hồn bay phách tán .
Một cảnh tượng thực sự quá mức chấn động, kích thích sâu sắc thần kinh mỏng manh của .
Anh Tô Nhan truyền từng đạo linh lực tinh thuần khối ánh sáng, giống như dùng mãi cạn.
Anh bao giờ một thể mạnh mẽ đến mức độ , cô thật sự còn là ?
Tình trạng kéo dài trọn vẹn mười mấy phút, từ lượng tà linh nhiều đến mức kinh tâm động phách đến bây giờ chỉ còn lác đác vài con, đến cuối cùng thậm chí còn một con tà linh nào tồn tại, ánh trăng sáng trong một nữa rải xuống mặt đất.
Tất cả sự âm u, lạnh lẽo, gông cùm đều tan biến, Tô Nhan cũng thu đạo linh lực cuối cùng.
Cô sử dụng dị năng trong mắt, chỉ dùng linh lực của bản vẫn tốn sức một chút, nhưng may mà lượng tà linh trong tầm kiểm soát của cô.
Sau khi xong việc, cảm nhận sự trong lành trong khí, còn khí tức của tà linh nữa.
“Chắc là dọn dẹp sạch sẽ .”
Tự lẩm bẩm một câu, đó về phía Lý Hạ vẫn đang bất động cách đó xa.