Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 463: Niềm Vui Trùng Phùng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:33:12
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Hạ thể diễn tả tâm trạng của lúc .
Mặc dù Tô Nhan là Khu ma sư, nhưng tuyệt đối ngờ cô lợi hại đến mức độ .
“Đi thôi. Vào trong xem tình hình thế nào.”
Tô Nhan giục một câu, thẳng về phía sân viện cách đó xa.
Tô Nhan của giờ phút trong mắt Lý Hạ, nghiễm nhiên trở thành sự tồn tại giống như thần minh.
Trong sân, một mảnh tĩnh lặng.
Nhìn tà túy biến mất, cùng với bầu trời lấp lánh đỉnh đầu, dường như tất cả cơn ác mộng đều qua .
Sau sự tĩnh lặng ngắn ngủi như cõi c.h.ế.t, tất cả đều chìm niềm vui sướng tột độ khi sống sót tai nạn.
Mộng Vân Thường
“Chúng cứu ?!”
“Chúng cứu !”
Một tràng hoan hô đinh tai nhức óc.
Tôn Mãng thở hổn hển, khi hồn cũng ôm c.h.ặ.t lấy đồng đội bên cạnh.
Không gì khiến bọn họ cảm thấy hạnh phúc hơn khoảnh khắc .
“Chắc chắn là Lý Hạ tìm cứu viện!”
Vương Yến cũng là một thành viên của tiểu đội, phấn khích .
Ngoài khả năng , bọn họ cũng nghĩ điều gì khác nữa.
Tôn Mãng cũng gật đầu hùa theo.
“Có đến ! Là Lý Hạ!”
Trong đám đông đột nhiên hét lớn một tiếng, tất cả những bên ngoài gần như đều về phía cổng lớn.
Dưới ánh trăng, bóng dáng của Lý Hạ xuất hiện trong tầm mắt của . điều là bóng dáng khác ngoài .
Bởi vì đó chắc chắn là cứu viện mà Lý Hạ tìm .
Mỗi đều kích động đến mức kịp chờ đợi rõ đến.
Tôn Mãng khi thấy bóng dáng mảnh mai đó, liền sững sờ tại chỗ, thể nhúc nhích mảy may nữa.
Cùng với việc Lý Hạ và đó ngày càng đến gần, m.á.u trong cơ thể dường như đều bắt đầu sôi sục.
Vương Yến và những khác cũng đang chằm chằm đến.
Khi rõ dung mạo của Tô Nhan, tất cả đều lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Thậm chí vài theo bản năng phía hai .
ngoài bọn họ , bên ngoài gì còn nửa bóng nào nữa?
Vậy nên cứu bọn họ chính là cô gái ?
Một cô gái trẻ trung xinh như ?
Một cô gái từ đầu đến chân chút gì khác thường?!
Lý Hạ thấy phản ứng của đồng đội trong lòng cuối cùng cũng cân bằng một chút, xem chỉ một chấn động.
“Tô, Tô Nhan, thật sự là ?”
Còn đợi Lý Hạ chủ động mở lời, giọng run rẩy của Tôn Mãng vang lên từ trong đám đông.
Tô Nhan hề để ý đến sự tồn tại của Tôn Mãng, khi thấy giọng quen thuộc, biểu cảm cũng sự đổi.
Khoảnh khắc bốn mắt , Tôn Mãng mà hu hu lên.
Tất cả đều ngơ ngác.
Đặc biệt là những trong tiểu đội cũng chung sống với Tôn Mãng hai ba tháng, bọn họ kề vai chiến đấu, mặc dù bản lĩnh của Tôn Mãng là lợi hại nhất trong tất cả , nhưng tuyệt đối là dũng cảm nhất, sợ c.h.ế.t nhất trong bộ tiểu đội.
Trước đó đối mặt với nhiều tà túy k.h.ủ.n.g b.ố như đều , bây giờ như một đứa trẻ.
Tô Nhan Tôn Mãng nước mắt nước mũi tèm lem, những ghét bỏ, ngược còn nở một nụ an ủi.
Sải bước đến mặt Tôn Mãng: “Đều là Khu ma sư còn nhè, cũng sợ chê .”
Cho đến tận bây giờ Tôn Mãng mới thực sự xác định đang mơ, nước mắt giàn giụa.
“... quá... vui mừng... hu hu hu...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-463-niem-vui-trung-phung.html.]
Tiếng càng thêm đinh tai nhức óc.
“Tôn Mãng, các quen ?” Lý Hạ vội vàng ngắt tiếng của , bây giờ vẫn còn chuyện quan trọng hơn.
Bọn họ tuy cùng một tiểu đội, nhưng bao giờ chủ động dò hỏi phận và bối cảnh của khác. Bây giờ Lý Hạ thấy Tôn Mãng mà quen một Khu ma sư lợi hại như , đương nhiên là mừng rỡ bất ngờ ghen tị.
Tôn Mãng lau nước mắt, dùng sức gật đầu.
“Cô , cô là... là...”
Liên tiếp hai từ "của ", những lời phía đều thốt .
Vương Yến và những khác lộ vẻ mặt hồ nghi, dù tuổi tác của Tô Nhan và Tôn Mãng cũng tương đương , chẳng lẽ là mối quan hệ đó?!
“Cô giáo.” Tôn Mãng cuối cùng cũng nghẹn ngào .
Toàn bộ bản lĩnh của đều do Tô Nhan dạy, Tô Nhan chính là cô giáo của .
đó cũng bao giờ dám nhắc đến với bất kỳ ai, chính là sợ bản quá kém cỏi, sẽ ảnh hưởng đến uy danh của Tô Nhan.
Lý Hạ và Vương Yến tất cả đều trợn mắt há mồm, vô cùng chấn động.
Đặc biệt là Lý Hạ, mới tận mắt chứng kiến Tô Nhan tay.
“Tôn Mãng, cô giáo của , ngài thực sự quá lợi hại !”
Thực sự nên xưng hô thế nào, với thực lực của Tô Nhan tôn xưng một tiếng "ngài " dường như quá đáng.
Tôn Mãng cuối cùng cũng nín , trực tiếp trừng mắt Lý Hạ một cái.
“Cô bằng tuổi , thành ngài ?”
Lý Hạ dám phản bác nửa lời, Tôn Mãng bằng con mắt khác.
Cậu chỗ dựa vững chắc như , mà đây từng bộc lộ ngoài.
“, già. Chính là Tô lão sư tiêu diệt bộ tà túy trong thành , bây giờ chúng an !”
Sợ quần chúng bên trong thấy, Lý Hạ gân cổ lên .
Dân thường quan tâm là sự an nguy sống c.h.ế.t, Lý Hạ và Vương Yến cùng các thành viên khác trong tiểu đội quan tâm là con Tô Nhan.
Nhiều tà túy khiến bọn họ khiếp sợ như , mà một tiêu diệt bộ.
Nếu tận mắt chứng kiến ai thể tin chứ?
“Vậy, chúng thể về nhà ?” Trong đám đông bà con run rẩy hỏi.
Tất cả đều đồng loạt về phía Tô Nhan.
Tô Nhan đưa câu trả lời khẳng định: “Bây giờ , đều về nhà . bên ngoài c.h.ế.t quá nhiều, nếu sợ hãi, thì chia thành từng nhóm để Tôn Mãng và những khác hộ tống về.”
Cô lập tức đưa sự sắp xếp thỏa.
Bất kể là Tôn Mãng, là Lý Hạ đối với cô đều gì nấy.
Có sự hộ tống của bọn họ, trong lòng bà con cũng yên tâm hơn.
Bắt đầu chia thành từng nhóm rời .
“Tô Nhan, sẽ rời ngay bây giờ chứ?” Lúc Tôn Mãng yên tâm xác nhận với Tô Nhan.
Bọn họ khó khăn lắm mới trùng phùng, tuyệt đối thể chia tay nhanh như .
“Không , ở nhà nghỉ phố Đông, đợi xong việc thì đến đó tìm .” Tô Nhan cũng nhiều câu hỏi hỏi Tôn Mãng.
Tôn Mãng liên tục gật đầu.
“Tô lão sư, những t.h.i t.h.ể bên ngoài ?” Lý Hạ chủ động xin ý kiến của Tô Nhan, hiển nhiên coi Tô Nhan là trụ cột.
Tình hình đêm nay thực sự quá thê t.h.ả.m, lượng dân thương vong tuyệt đối vượt quá hàng trăm , nhưng tiểu đội của bọn họ cũng chỉ mấy , căn bản xử lý xuể.
“Không cần quản, lát nữa cảnh sát sẽ đến xử lý.”
Tà túy của huyện thành đều giải quyết, trật tự sẽ nhanh ch.óng khôi phục.
Tuy nhiên đến lúc đó chắc chắn bọn họ sẽ gặp chút rắc rối, nhưng cũng .
Tô Nhan dặn dò đơn giản hai câu, đó liền nghênh ngang rời .
Lý Hạ bóng lưng rời của cô, tâm trạng kích động vẫn cách nào bình tĩnh .
“Tôn Mãng, vị cô giáo của thực sự chút lợi hại đấy!”
Câu đêm nay bao nhiêu .