Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 467: Anh Không Thể Nào Thích Tôi
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:33:16
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chu thiếu gia lời là ý gì, Tô Nhan là khách của Mã gia chúng , Mã gia chúng tự sẽ dành cho cô sự sắp xếp nhất.” Mã Sở Long đợi Tô Nhan trả lời, lập tức sa sầm mặt từ chối Chu Lễ.
Chu Lễ cũng mập mờ, trực tiếp phản bác: “ Mã gia chăm sóc cho Tô sư tỷ, và Tô sư tỷ chung sống với lâu như , giữa hai đều hiểu và quen thuộc . Trước đây chính là chăm sóc sinh hoạt hàng ngày của Tô sư tỷ, bây giờ ở bên cạnh chị càng hơn.”
Ánh mắt hai giao giữa trung, tóe lửa.
Mã Sở Long phản pháo: “Nói gì thì Tô Nhan cũng là con gái, cô và tiểu của tình như chị em, ở cùng mới càng tiện hơn.”
Tô Nhan hai kẻ xướng họa, đầu đều chút to .
Trớ trêu Mã Sở Lan những can ngăn Mã Sở Long, mà còn cùng phản kích Chu Lễ.
“Chu thiếu gia, đừng tưởng theo bên cạnh Tô Nhan vài ngày thì thể , chúng và Tô Nhan mới thực sự là giao tình sinh t.ử.”
“Mã sư tỷ nếu những lời , cũng thêm hai câu. Các và Tô sư tỷ giao tình sinh t.ử, chẳng lẽ ?” Chu Lễ lấy một địch hai, cũng hề rơi xuống hạ phong.
“Các đủ đấy!” Tô Nhan cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng lúc một sự dẫn đường của t.ử Mã gia, tới.
“Tô Nhan, chúng nhận tin cô cũng đến . Tộc trưởng đặc biệt bảo qua đây, mời cô qua đó một chuyến.”
Người đến chính là Cam Hoa, Tô Nhan chọn một , mục đích chính là rũ bỏ quan hệ với Khổng gia, nhưng tộc trưởng nghĩ như .
Hơn nữa bất kể thế nào trong cơ thể cô chảy cũng là dòng m.á.u của Khổng gia, đây là sự thật vĩnh viễn thể đổi.
Lần Mã Sở Long và Chu Lễ lập tức ngừng cãi vã, tất cả đều mang đầy địch ý về phía Cam Hoa.
Cam Hoa xảy chuyện gì, chỉ cảm thấy bây giờ bọn họ chằm chằm đến mức tê dại da đầu, cả đều tự nhiên.
Chẳng lẽ sai điều gì ?
“Tô sư tỷ, nếu chị qua đó, thì đừng .”
Chu Lễ thể hiện mặt bá đạo, bây giờ ba cũng ở đây, bọn họ cần kiêng dè Khổng Sơn Khuê nữa.
“ Tô Nhan, chỉ cần cô ở đây, ai thể khó cô .”
Giọng của Mã Sở Long cũng tràn đầy tự tin.
Á.
Trên trán Cam Hoa toát ba vạch đen, thể hiểu nổi đây là ?
“Tô Nhan, tộc trưởng tìm cô chắc là việc.”
Cẩn thận lặp một câu.
“Được, về với Khổng Sơn Khuê, lát nữa sẽ đến.” Tô Nhan mà đồng ý.
Chu Lễ và Mã Sở Long đều nhíu mày.
Cam Hoa nhận câu trả lời khẳng định, nhưng cũng dám lơ là.
“Thế , sẽ đợi cô ở bên ngoài.”
Nhỡ cô tạm thời đổi ý định, bên phía tộc trưởng thật sự cách nào ăn .
Nói xong lập tức xoay về phía cửa, sợ muộn một giây Tô Nhan sẽ đổi ý.
Chu Lễ thở hắt , một nữa dồn sự chú ý lên em Mã Sở Long.
Không ngờ vẫn chậm một bước.
Quả nhiên Tô Nhan tiếp theo liền với : “Chỗ của đều sắp xếp thỏa , cần sắp xếp gì thêm nữa. Về với bá phụ, tâm ý của ông xin nhận.”
Trên mặt Mã Sở Lan lập tức nở nụ chiến thắng.
Tình bạn giữa bọn họ và Tô Nhan, ai thể thế .
Chu Lễ từ chối cũng tỏ bất kỳ vẻ mặt vui nào: “Tô sư tỷ, em thể riêng với chị hai câu ?”
Mã Sở Long và Mã Sở Lan vẫn tiếp tục gì đó, Chu Lễ tỏ thái độ cứng rắn.
“Mã sư , các chắc sẽ đến mức ngay cả chuyện cũng cho phép ngoài chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-467-anh-khong-the-nao-thich-toi.html.]
Tiên phát chế nhân, ngược khiến bọn họ còn lý lẽ để .
Quả thực thể.
Mã Sở Long Tô Nhan, nếu Tô Nhan , sẽ trực tiếp đuổi Chu Lễ .
“Được.” Tô Nhan lý do gì để từ chối, dù cũng từng đồng hành cùng lâu như .
Mã Sở Long và Mã Sở Lan , hai em điều rời .
Rất nhanh chỉ còn hai Tô Nhan và Chu Lễ.
Chu Lễ một giây còn khí thế bừng bừng, khoảnh khắc mà vài phần bối rối.
Tô Nhan chỉ bình thản chờ đợi mở lời.
“Tô sư tỷ, thực một câu em sớm với chị . Vốn dĩ em cảm thấy vẫn thể đợi thêm một chút, nhưng thảo phạt Phùng gia, tiền đồ rõ, em cảm thấy vẫn nên , tránh để nuối tiếc.”
Thần sắc Chu Lễ nghiêm túc và chân thành, cả cũng mang theo một tia căng thẳng.
Tô Nhan biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Chu Lễ sớm quen với dáng vẻ của cô, lấy hết can đảm : “Em thích chị, Tô sư tỷ.”
Khi câu , mà cảm giác như trút gánh nặng.
Nhiệm vụ ba giao cho , bất luận thế nào cũng thành. quả thực là sống c.h.ế.t rõ, cho nên mới chọn thời điểm để tỏ tình với cô.
Nếu thể sống sót trở , thì cũng thể để một ấn tượng và hồi ức trong lòng Tô Nhan.
Nếu bọn họ đều sống sót trở , thể tiếp tục theo đuổi.
Một công đôi việc.
Nói xong liền bắt đầu chờ đợi phản ứng của Tô Nhan, hơn nữa cũng chuẩn sẵn tâm lý.
Cậu lời tỏ tình như sẽ vẻ đường đột, nhưng với sự thông minh của Tô Nhan, thời gian dài như thể tâm tư của .
Một giây.
Hai giây.
Tô Nhan chỉ nhạt nhẽo .
Tình huống như ngoài dự đoán của .
Ít nhất cô gì đó, mới thể đưa phản ứng tiếp theo.
“Ha ha.”
Sau mười mấy giây im lặng kéo dài, Tô Nhan cuối cùng cũng phản hồi, nhưng là hai tiếng.
Chu Lễ càng thêm bối rối vài phần.
“Tô sư tỷ, chị tin ? em đối với chị là thật lòng.”
Khẳng định một nữa, biểu cảm càng thêm chân thành.
Mộng Vân Thường
“Chu Lễ, là một . thích , điều đó là thể nào.” Khi Tô Nhan câu âm lượng lớn, nhưng vô cùng chắc nịch.
Chu Lễ cứng đờ tại chỗ.
Tô Nhan từ từ thu nụ : “Có từng thích một nào ? Sự thích thực sự, là giấu , ánh mắt cô , sự quan tâm đối với cô , tất cả hành vi và cử chỉ đều sẽ bộc lộ tình ý tràn đầy. theo bên cạnh những ngày qua, hề cảm nhận chút tình ý nào của .”
Chu Lễ nín thở, mà nên phản bác thế nào.
Tô Nhan cũng cần câu trả lời của : “ các đang nghĩ gì, nhưng tự do tự tại quen , tuyệt đối sẽ chịu sự trói buộc của gia tộc. Nếu thể chấp nhận , tại trực tiếp chấp nhận Khổng gia chứ? Cho nên cho dù thực sự thích , cũng sẽ chấp nhận .”
“Hơn nữa tình yêu và hôn nhân là thứ quý giá nhất trong cuộc đời con , nên dính dáng đến lợi ích. Đợi đến một ngày nào đó thực sự gặp thích, sẽ hiểu những lời bây giờ.”
Tô Nhan hết lời, sẽ đưa lựa chọn đúng đắn.