Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 478: Cái Chết Thảm Liệt
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:33:27
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Nhan chỉ cảm thấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c từng ngọn lửa đang bùng cháy, cô gầm lên một tiếng giận dữ, năng lượng trong đồng t.ử điên cuồng ngưng tụ.
Giờ phút , trong lòng cô chỉ còn một ý niệm duy nhất, đó chính là g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng!
Sự bùng nổ của cô rốt cuộc cũng khiến cho cuộc c.h.é.m g.i.ế.c chiến trường xuất hiện một tia chuyển cơ.
Mã Sở Long, m.á.u tươi nhuộm đỏ từ đầu đến chân, thấy từng luồng năng lượng nóng rực , liền nở một nụ yếu ớt.
Anh sắp trụ nổi nữa , nhưng thể c.h.ế.t chiến trường kề vai chiến đấu cùng cô, cũng còn gì hối tiếc!
“Đại ca, cẩn thận!”
Bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng la hét của Mã Sở Lan, còn kịp để phản ứng , Mã Sở Lan chắn ngay mặt .
Đòn tấn công của Tà linh vương giáng mạnh n.g.ự.c Mã Sở Lan.
“Phụt!”
Mã Sở Lan phun một ngụm m.á.u tươi, thể chống đỡ thêm nữa mà ngã gục xuống.
“Tiểu !”
Mã Sở Long gào xé ruột xé gan, ôm c.h.ặ.t lấy cô lòng.
Mã Sở Lan cố gắng nở một nụ với , dùng chút sức lực cuối cùng nắm lấy tay .
“Anh… xin … Lan Lan, một bước … Anh, kiếp … kiếp Lan Lan vẫn … em gái của …”
“A!”
Mã Sở Long gào thét khản cả giọng, ôm c.h.ặ.t lấy Mã Sở Lan.
Từng màn, từng màn hiện lên mắt.
Rõ ràng là sẽ bảo vệ cô , nhưng cuối cùng thất hứa .
Những tà linh xung quanh thậm chí để cho cơ hội để đau buồn, chúng gào thét lao tới.
Trên mặt Mã Sở Long vẫn còn vương vệt nước mắt, thần sắc kiên quyết và dứt khoát.
Anh báo thù!
Anh bắt chúng c.h.ế.t!
G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!
Cho đến khi rốt cuộc cũng thấy bóng dáng quen thuộc .
“Tô Nhan…”
Tô Nhan thấy tiếng gọi của Mã Sở Long, đầu .
Anh giống như một huyết nhân.
Tô Nhan lập tức lao về phía , rõ ràng chỉ cách một ngắn mười mấy bước chân, nhưng khi cô thể chạm , thì đột ngột khựng bước.
Trong đồng t.ử chứa đựng năng lượng cuộn trào, đột nhiên phản chiếu bóng dáng của Mã Sở Long.
Trên n.g.ự.c là một vết thương dữ tợn, xuyên thủng cả thể.
“Không…”
Cổ họng Tô Nhan đau rát dữ dội, theo bản năng lắc đầu, dường như đang kháng cự điều gì đó, sợ hãi điều gì đó.
Mã Sở Long mỉm với cô.
Anh cứ như , cứ cô như , ngã gục xuống.
Khoảnh khắc nước mắt lăn dài khóe mắt Tô Nhan, cô thể kiềm chế nữa.
Cô quỳ sụp xuống mặt Mã Sở Long, cố gắng để thể thêm một câu nữa.
điều định sẵn chỉ là hy vọng xa vời.
Mã Sở Long thậm chí kịp lời từ biệt, c.h.ế.t một cách t.h.ả.m liệt như .
“Không, sẽ …”
Tô Nhan run rẩy vươn đôi tay ôm lấy Mã Sở Long, trong lúc hoảng loạn thấy Mã Sở Lan c.h.ế.t ở cách đó xa.
Đại não ong lên một tiếng, còn gì nữa.
“Tô Nhan, chúng bạn với , tên là Mã Sở Long, đây là em gái Mã Sở Lan.”
Rõ ràng cảnh tượng họ quen vẫn còn ngay mắt, rõ ràng…
Không qua bao lâu, Tô Nhan đưa tay quệt sạch nước mắt mặt, một luồng lệ khí dữ tợn từ trong cơ thể cô phát .
Cô từ từ dậy, mỗi một bước , cơn cuồng phong bạo liệt ngưng tụ từ năng lượng sẽ khuếch tán một trượng.
Nơi qua, chỉ tà túy thanh trừ sạch sẽ, mà ngay cả những Khu ma sư cuốn trong đó cũng sẽ lập tức hóa thành tro bụi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-478-cai-chet-tham-liet.html.]
“Tô Nhan, tỉnh táo ! Tô Nhan!”
Khổng Tường ở cách cô xa đang dốc hết lực gào thét.
Tô Nhan hiện tại mất kiểm soát.
Khổng Sơn Khuê, Mã Ấp và Chu Hùng Phong cũng đều thương, sự t.h.ả.m liệt của ngày hôm nay là điều họ căn bản hề nghĩ tới.
Ba đồng thời về phía trung tâm của cơn bão, đồng thời khiếp sợ thôi.
Đó là… Tô Nhan?!
Họ đều năng lượng của Tô Nhan cường hãn đến mức nào, nhưng khoảnh khắc vẫn chấn động sâu sắc.
Thế nhưng họ cũng nhanh phát hiện sự khác thường của Tô Nhan.
Cô dường như căn bản thể khống chế luồng năng lượng k.h.ủ.n.g b.ố đó, mà giống như đang luồng năng lượng đó khống chế hơn.
Họ qua đó giúp đỡ, nhưng cách quá xa, phân thiếu thuật.
Đôi mắt của Khổng Sơn Khuê sâu thấy đáy, cảnh tượng lọt tầm mắt ông , khiến thần sắc ông càng thêm lãnh khốc.
Tuy nhiên ông hề bất ngờ, thậm chí sớm nghĩ đến việc sẽ xảy cảnh tượng như .
Ông là đầu tiên thu hồi ánh mắt Tô Nhan, ông đang đợi, đợi đến khi những Tà linh vương bộ c.h.é.m g.i.ế.c sạch sẽ, Phùng Thiên tuyệt đối sẽ hiện !
“Tô Nhan, dừng ! Mau dừng !”
Chỉ trong vòng vài chục giây ngắn ngủi, Tà linh vương trong bộ tòa thành sự cường hãn của Tô Nhan tiêu diệt hơn phân nửa.
cả cô đều bắt đầu run rẩy, khuôn mặt tái nhợt, miệng và mũi đều bắt đầu rỉ m.á.u.
Không chỉ Khổng Tường, mà ngay cả Chu Lễ vẫn còn sống cũng sự khác thường của Tô Nhan.
Họ thậm chí mảy may nghi ngờ, nếu Tô Nhan tiếp tục như , bao lâu nữa sẽ bạo thể mà c.h.ế.t.
Thế nhưng mặc cho họ gào thét thế nào, Tô Nhan dường như thấy nửa lời.
Họ căn bản dám tiến lên tiếp cận, bởi vì chỉ cần luồng năng lượng đó lan tới, sẽ tan thành mây khói.
“Phụt!”
Máu tươi phun , nhưng Tô Nhan vẫn bất kỳ ý định dừng nào.
Cô báo thù, báo thù cho , báo thù cho bạn bè.
“Phụt!”
Mộng Vân Thường
Ngay đó là một ngụm m.á.u tươi.
Mỗi một lỗ chân lông cơ thể đều đau đớn xé ruột xé gan, những giọt m.á.u phủ kín bộ gò má cô.
Chu Lễ tuyệt vọng cô chìm trạng thái điên cuồng, đầu tiên cảm nhận sự bất lực sâu sắc.
Trên mặt Khổng Tường cũng vương nét bất lực và cam lòng từng , chỉ thể trơ mắt Tô Nhan về phía cái c.h.ế.t như .
“Tô Nhan!”
lúc , chiến trường, ngay phía Tô Nhan xuất hiện một bóng .
Đó là một bóng vô cùng gầy gò, ốm yếu hệt như cây sào.
Thế nhưng đó chút do dự sự chú ý của tất cả những sống sót, ngừng gọi tên Tô Nhan.
“Tô Nhan, ? Cậu mau dừng , , là Tôn Mãng đây!”
Tôn Mãng sốt ruột đến mức mồ hôi nhễ nhại, cho dù vẫn còn cách một , đều thể cảm nhận rõ ràng luồng sức mạnh k.h.ủ.n.g b.ố đó.
so với sợ hãi, điều quan tâm hơn là Tô Nhan.
Cậu trạng thái của Tô Nhan tệ , căn bản thể tiếp tục chống đỡ nữa.
Liên tiếp gọi vài tiếng, Tô Nhan đều bất kỳ phản ứng nào, thậm chí cảm thấy là do cách với cô quá xa.
Mặc dù nhúc nhích, nhưng Tô Nhan đang từng bước về phía .
vẫn nhúc nhích.
“Tô Nhan, tỉnh . Cậu quên chuyện chúng cùng bắt ma ở trường ? Còn bà nội nữa, hứa với bà nội là sẽ chăm sóc cho , đều nhớ ?”
Tôn Mãng vẫn đang gào thét, cố gắng để thể gọi thần trí của Tô Nhan.
“Vị sư , mau tránh , Tô Nhan mất thần trí , năng lượng của cô lan tới sẽ c.h.ế.t đấy!”
Chu Lễ căn bản quen Tôn Mãng, nhưng thông qua những lời Tôn Mãng , cũng thể đoán Tôn Mãng chắc chắn quen Tô Nhan, vì nôn nóng nhắc nhở.
Tôn Mãng rõ ràng là sững sờ một chút, dường như mới phản ứng .
Lại một nữa về phía Tô Nhan.