Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 482: Chết Không Có Gì Đáng Sợ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:33:31
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từng bóng rơi xuống.
Cho dù tất cả đều dám đ.á.n.h giá thấp thực lực của Tà ma tướng, nhưng vẫn đ.á.n.h cho tan tác.
Mã Ấp, tấn công điên cuồng nhất, cũng là đầu tiên mất sức chiến đấu, một luồng tà khí ngang ngược đ.á.n.h rơi xuống đất, thể khôi phục ý thức nữa.
Chu Hùng Phong và Khổng Sơn Khuê càng dốc hết lực, nhưng mặt Phùng Thiên vẫn chỉ là những đòn tấn công đau ngứa.
“Chỉ thôi ?” Phùng Thiên một tay bóp cổ một , ngoài sự khinh bỉ thì còn gì khác, “Đám Khu ma sư các ngươi, tự cho là bảo vệ chính nghĩa thiên hạ, mà phong ấn lòng đất hàng ngàn năm, các ngươi trả bộ!”
Chu Lễ thấy cha kìm kẹp, phát điên lao tới.
với thực lực của , ngay cả việc đến gần bên cạnh Phùng Thiên cũng thể.
Chu Hùng Phong và Khổng Sơn Khuê đều cảm thấy nghẹt thở dữ dội, mặc dù thừa nhận nhưng thể thừa nhận, thực lực hiện tại của bọn họ và Phùng Thiên thực sự là một trời một vực.
Một chùm năng lượng màu vàng kim đ.á.n.h cánh tay Phùng Thiên, Phùng Thiên rốt cuộc cũng thấy đau.
Mà hai cũng nắm lấy cơ hội vài giây , vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của Phùng Thiên.
Phùng Thiên theo hướng luồng năng lượng phát , đập mắt mà là một cô bé vô cùng non nớt, điều khiến ông vài phần hứng thú.
Khổng Sơn Khuê phát hiện mục tiêu của ông biến thành Tô Nhan, sắc mặt đại biến, gầm lên một tiếng, “Phùng Thiên! Đối thủ của ngươi là !”
Nói xong, bắt đầu thúc đẩy năng lượng quanh .
Trong chớp mắt, cuồng phong nổi lên bốn phía.
Khí thế của Khổng Sơn Khuê bắt đầu xảy sự đổi lớn, khí tức của ông còn là khí tức công pháp của Khổng gia nữa, mà thế bởi một luồng âm lãnh gần như giống hệt tà khí.
Khổng Tường luôn bảo vệ cách Tô Nhan xa thấy sự đổi của Khổng Sơn Khuê, nở một nụ khổ.
“Tộc trưởng, rốt cuộc vẫn động đến luồng sức mạnh đó .”
Tô Nhan cứng đờ Khổng Sơn Khuê.
Trước đó cô Chu Lễ , Khổng Sơn Khuê cũng giống như cô, đều là Khu ma sư dị năng bẩm sinh, nhưng ít dị năng mà Khổng Sơn Khuê kế thừa rốt cuộc là gì.
Cùng với năng lượng mà Khổng Sơn Khuê thi triển , xung quanh ông mà bắt đầu từ từ tụ tập những tà túy trồi lên từ lòng đất.
Cảnh tượng khiến tất cả đều cảm thấy nghẹt thở, ngay cả mặt Phùng Thiên cũng lộ một tia kinh ngạc.
Những tà linh vốn dĩ c.h.ế.t thôi với Khu ma sư, mà bộ đều tấn công về phía Phùng Thiên.
“Có chút thú vị đấy.” Phùng Thiên lẩm bẩm một tiếng, mặc dù chỉ cần giơ tay lên là thể tiêu diệt những tà linh đủ tư cách đó, nhưng tà linh tụ tập ngày càng nhiều, vẫn khiến ông cảm thấy chút phiền phức.
Mọi trong lúc kinh ngạc cũng nhanh ch.óng phản ứng , đặc biệt là Chu Hùng Phong thấy gò má ngày càng tái nhợt của Khổng Sơn Khuê, liền đây là sát chiêu ăn cả ngã về cuối cùng của ông .
“Khổng Tộc trưởng, đến giúp ông!”
Chu Hùng Phong gầm lên một tiếng lớn, linh lực trong cơ thể bắt đầu cuộn trào điên cuồng, đó rút giữa hai bàn tay ông .
Từ quả cầu ánh sáng nhỏ bé lúc ban đầu cho đến cột sáng năng lượng ngày càng lớn cuối cùng, m.á.u tươi bắt đầu rỉ từ miệng và mũi Chu Hùng Phong.
“Cha!” Chu Lễ phát tiếng gào thét tuyệt vọng.
Anh cha định hy sinh bản để đồng quy vu tận với Phùng Thiên.
“G.i.ế.c!” Chu Hùng Phong tập hợp bộ linh lực tu luyện cả đời, ngưng tụ thành một cột sáng k.h.ủ.n.g b.ố, tấn công về phía Phùng Thiên.
Mộng Vân Thường
Rốt cuộc, trong mắt Phùng Thiên hiện lên một tia ngưng trọng, phản công, nhưng Khổng Sơn Khuê cũng điên cuồng tăng cường vận hành năng lượng, khiến lệ khí của những tà túy ông điều khiển tăng vọt, thực lực tăng mạnh.
Bùm!
Đòn chí mạng tập hợp bộ sức mạnh của Khổng Sơn Khuê và Chu Hùng Phong, giáng mạnh lên Phùng Thiên.
cho dù như vẫn đủ.
“Tô Nhan! Chính là lúc !” Khổng Sơn Khuê gào thét.
Tô Nhan cũng sớm chuẩn sẵn sàng thứ, năng lượng ngưng tụ trong đồng t.ử đầu tiên giải phóng bộ.
“A!” Phùng Thiên phát tiếng gào thét dữ tợn.
Một giây.
Hai giây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-482-chet-khong-co-gi-dang-so.html.]
Ba giây.
Thân hình to lớn của Phùng Thiên mà bắt đầu ngừng thu nhỏ .
Chưa đủ!
Vẫn đủ!
Bất kể là Khổng Sơn Khuê, là Chu Hùng Phong, hoặc là Tô Nhan, đều cảm nhận rõ ràng sự suy yếu của Phùng Thiên, nhưng vẫn còn lâu mới đủ.
Phải tiêu diệt ông !
Bắt buộc tiêu diệt ông !
Khi hình của Phùng Thiên chỉ còn kích thước của bình thường, Chu Hùng Phong thể kiên trì thêm nữa, phun một ngụm m.á.u tươi ngã gục xuống.
Hai mắt Khổng Sơn Khuê đỏ ngầu, cả giống như một huyết nhân.
“Tộc trưởng…”
Khổng Tường, Khổng Lĩnh, Khổng Triều cùng với tất cả các t.ử Khổng gia còn sống, thấy cảnh tượng hiện tại bộ đều thể khống chế mà rơi nước mắt.
Khổng Tường là đầu tiên quỳ xuống hướng về phía Khổng Sơn Khuê. Những khác theo sát phía .
Bọn họ đều rõ, Khổng Sơn Khuê sống nổi nữa .
Trong lòng Khổng Sơn Khuê càng hiểu rõ hơn, trong mắt ông chỉ Phùng Thiên.
Kiên trì, chỉ cần bọn họ kiên trì thêm một chút, một chút nữa thôi.
Phùng Thiên rõ ràng suy yếu chỉ còn tới một phần trăm, nhưng thiếu Chu Hùng Phong, năng lượng của Khổng Sơn Khuê cũng đang suy giảm kịch liệt, ông mà gắng gượng chống đỡ .
Ông và Tô Nhan, Khổng Sơn Khuê đều , ai thể kiên trì đến cuối cùng thì đó thể mỉm sống sót.
Và sống sót đó nhất định sẽ là ông !
Trong cơ thể Khổng Sơn Khuê trống rỗng còn gì nữa, cùng với tia linh lực cuối cùng phát , cả ông giống như Chu Hùng Phong, ngã sầm xuống đất.
Cho nên vẫn cách nào ?
Thực sự cam lòng.
Tương Nhu sư tỷ, rốt cuộc vẫn .
Khổng Sơn Khuê lẩm bẩm trong lòng, nhưng ông hối hận, cũng sợ hãi, bởi vì c.h.ế.t lẽ sẽ thể một nữa gặp mà ông nhung nhớ.
Ánh mắt cuối cùng rơi Tô Nhan vẫn đang kiên trì.
Há miệng, gì đó với cô, nhưng câu đó rốt cuộc vẫn thốt .
“Tộc trưởng!”
Khổng Tường đau đớn gào thét.
Trái tim Tô Nhan nhói đau, nhưng cô còn tâm trí để bận tâm đến những thứ khác.
C.h.ế.t ư, c.h.ế.t thì gì đáng sợ!
Cô sợ là c.h.ế.t nhưng vẫn tiêu diệt Phùng Thiên!
“Ha ha ha, bọn họ đều c.h.ế.t , chỉ dựa ngươi mà còn tiêu diệt ? Đừng mơ nữa, ngàn năm bọn họ đều , các ngươi càng thể!”
Phùng Thiên mà phát tiếng vui vẻ, mặc dù đến lúc hình của ông giống như một đứa trẻ bảy tám tuổi.
Không sự kìm kẹp của Khổng Sơn Khuê, ông bây giờ thể chạy trốn .
Mặc dù ông một nữa tổn thương nguyên khí nặng nề, nhưng ngàn năm ông vẫn thể ngạo nghễ nhân gian.
Khí xoáy của Tô Nhan cuộn trào, cô nào đang gắng gượng. Rõ ràng nhận ý đồ của Phùng Thiên, nhưng bất kỳ cách nào ngăn cản ông .
Tất cả đều đang tuyệt vọng cảnh tượng , trả một cái giá t.h.ả.m trọng như , lẽ nào vẫn ?
lúc Phùng Thiên chuẩn chui trong vực sâu, phía ông đột nhiên xuất hiện một bóng đen.
“Phùng Thiên, đến tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng!”