Thập Niên 80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con - Chương 220: Của Hồi Môn Vô Giá, Lời Mời Chân Thành

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:57:43
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lệ Vận Thù đưa tay day trán: “Ai ông trời nghĩ gì chứ! Vài ngày nữa, ông bà ngoại con còn tổ chức tiệc nhận cho cô , bác cả và bác hai con đều sẽ về.”

 

“Bác dâu cả và Triển Tường về .”

 

“Tổ chức lớn ạ?” Trịnh Quốc Bình cau mày hỏi.

 

Lệ Vận Thù gật đầu: “Thiệp mời ít .”

 

Trịnh Quốc Bình liếc một cái, khóe miệng xệ xuống: “Đây là cáo thị thiên hạ đây mà.”

 

Nhà họ Lệ tổ chức linh đình, cáo thị thiên hạ, thể thấy bọn họ tìm con gái ruột vui mừng đến mức nào, coi trọng đứa con gái ruột đến mức nào!

 

Vậy Lệ Vận Thù đứa con gái nuôi , ở nhà họ Lệ còn tính là gì?

 

Trịnh Tân Cường lầm bầm nho nhỏ: “Vậy chẳng sẽ càng khó xử hơn ?”

 

Lệ Vận Thù: “… Mẹ gì mà khó xử?”

 

“Cho dù con gái ruột tìm , thì đó cũng chỉ là lạ quan hệ huyết thống với bọn họ thôi, mới là đứa con gái thực sự chung sống với bọn họ hơn bốn mươi năm!”

 

“Tình cảm hơn bốn mươi năm , chút quan hệ huyết thống đó thể sánh bằng, mãi mãi là con gái nhà họ Lệ Lệ Vận Thù! Điểm sẽ đổi.”

 

Lời của cô là đang với chồng và con trai, cho dù con gái ruột nhà họ Lệ trở về, đứa con gái nuôi như cô cũng bọn họ thể coi thường, đặc biệt là Trịnh Quốc Bình!

 

Trịnh Quốc Bình: “…”

 

Chuyện khó lắm.

 

“Mẹ, con gái ruột của ông bà ngoại gặp ? Cô nghề gì ?” Trịnh Tân Cường hỏi.

 

Lệ Vận Thù gật đầu : “Gặp , chỉ là một phụ nữ học thức, còn ly hôn thôi. Cũng công việc chính thức, còn mang theo một đứa con gái, từng bày sạp bán hàng, bây giờ mở một cái tiệm sủi cảo rách.”

 

“Nghe hồi nhỏ còn lưu lạc đầu đường xó chợ, ăn mày nữa cơ.”

 

Nghe cô , trong đầu Trịnh Tân Cường liền hiện lên hình ảnh một phụ nữ trung niên đen , hành xử thô lỗ, tinh ranh thực dụng.

 

Cậu nhăn mũi: “Vậy cô quả thực bằng , như cô , lạc lõng với nhà họ Lệ, căn bản thể mang khoe mà.”

 

“Ông bà ngoại còn tổ chức tiệc nhận linh đình như , cũng sợ một phụ nữ ly hôn học thức như cô , đến lúc đó trò trong bữa tiệc, mất mặt nhà họ Lệ.”

 

Lệ Vận Thù nheo mắt: “Ông bà ngoại con cứ nằng nặc đòi tổ chức linh đình, thì còn cách nào khác chứ?”

 

“Con cả ngày ở nhà việc gì , thì tìm Triển Tường chơi , đừng suốt ngày ở nhà tiểu thuyết.”

 

Trịnh Tân Cường: “Con cũng suốt ngày ở nhà tiểu thuyết, hôm nay chẳng lời khuyên của ba xem phim ?”

 

Lệ Vận Thù lạnh lùng liếc Trịnh Quốc Bình một cái, ngượng ngùng sờ sờ mũi.

 

Anh khuyên con trai xem phim, là để tiện cho và Hồ Mộng Liên ở nhà lén lút ngoại tình.

 

“Con so đáp án thầy giáo cho , ước chừng bao nhiêu điểm?” Lệ Vận Thù con trai hỏi.

 

Trịnh Tân Cường gãi đầu, ấp úng : “Chắc cũng tầm đó!”

 

Lệ Vận Thù gật đầu : “Vậy là xấp xỉ thành tích bình thường của con, Kinh Đông chắc là đỗ .”

 

Tân Cường nhà cô bình thường thành tích cũng hơn sáu trăm điểm.

 

“Đợi giấy báo trúng tuyển gửi về, ba sẽ tổ chức tiệc mừng đỗ đại học cho con, cũng cho thật náo nhiệt.”

 

cũng cho tất cả , con trai của đứa con gái nuôi nhà họ Lệ như cô tiền đồ đến mức nào.

 

Trịnh Tân Cường chột mặt chỗ khác, gì.

 

Nhà họ Lệ.

 

Ăn tối xong, Dư lão thái gọi con gái lên lầu, lấy hộp trang sức của từ trong két sắt , đặt lên giường.

 

Hộp mở , tầng đầu tiên là dây chuyền treo nắp hộp, và vài đôi vòng tay, vàng, ngọc, cũng đá quý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ly-lao-ba-trong-sinh-da-chong-bo-con/chuong-220-cua-hoi-mon-vo-gia-loi-moi-chan-thanh.html.]

Trong đó, một đôi vòng tay xanh trong, là nổi bật nhất.

 

Dư lão thái cầm đôi vòng tay xanh lên : “Thư Thư, đôi vòng tay , là khi xuất giá, bà ngoại con tặng cho . Mẹ vẫn luôn giữ gìn, cũng nỡ đeo, chỉ đợi tìm con , sẽ truyền cho con.”

 

“Bây giờ giao nó cho con, đợi con truyền cho con gái con.”

 

Lệ Vân Thư đôi vòng tay quý giá như , cũng đưa tay nhận, thứ đợi đến mấy chục năm , đôi vòng tay thế , e là bán hàng chục triệu tệ.

 

“Mẹ, cứ giữ mà đeo, con mở tiệm, ngày nào cũng bận rộn trong bếp, cũng chẳng cơ hội nào để đeo.”

 

“Sao cơ hội đeo, tiệc nhận vài ngày nữa chẳng là cơ hội ?”

 

“Đây là cho con, con cứ nhận lấy , đeo cũng cất .” Dư lão thái vô cùng cứng rắn đeo hai chiếc vòng tay, lượt tay trái của con gái.

 

Cổ tay cô to, trắng, đeo vòng tay ngọc phỉ thúy .

 

“Đẹp lắm.” Dư lão thái .

 

Lệ Vân Thư vòng tay tay, cũng thấy , càng càng thích, quả nhiên phụ nữ đều thể từ chối những món trang sức .

 

“Còn cái nữa.” Dư lão thái cầm lên một sợi dây chuyền hồng ngọc màu m.á.u bồ câu, “Đây cũng là của hồi môn bà ngoại con cho , cũng cho con, trong tiệc nhận , con cứ đeo sợi dây chuyền .”

 

Dư lão thái , cầm sợi dây chuyền ướm thử lên cổ con gái, cảm thấy con gái đeo dây chuyền hồng ngọc cũng .

 

“Con cái cả tặng .” Lệ Vân Thư , “Sợi dây chuyền cứ để cho chị dâu cả hoặc Trân Trân .”

 

Dư lão thái: “Con tưởng từng cho chị dâu cả và Trân Trân ? Mẹ cho từ lâu , bây giờ đến lượt cho con và Tiểu Ngọc.”

 

Lúc hai cô con dâu bước qua cửa, bà cho trang sức theo bộ .

 

Lúc Lệ Vận Thù xuất giá, bà cũng cho một bộ trang sức bằng vàng ròng.

 

Đối với đứa con gái nuôi , bà thực sự gì để chê trách.

 

Dư lão thái chọn một đôi khuyên tai ngọc lục bảo, một chiếc vòng tay vàng khảm ngọc, và một chiếc cài áo ngọc lục bảo cho con gái.

 

Cho cháu gái Lệ Tiểu Ngọc một chuỗi vòng tay hạt ngọc phỉ thúy, một sợi dây chuyền mặt ngọc bình an loại băng chủng cao cấp và một chiếc cài áo hình hoa ngọc lan.

 

Những món trang sức quá quý giá, Lệ Vân Thư dám trực tiếp để trong ngăn kéo phòng ở nhà họ Lệ, càng dám mang về tiệm sủi cảo.

 

Liền : “Mẹ, những món trang sức thể để tạm ở chỗ , khóa trong két sắt ạ? Để con và Tiểu Ngọc cất, con sợ sẽ mất, càng sợ lấy trộm.”

 

“Đợi lúc nào chúng con đeo, tìm lấy là .”

 

Dư lão thái ngẫm nghĩ, gật đầu, những món trang sức bà cũng dám để lung tung, bình thường cũng đều khóa trong két sắt.

 

Bà lấy hộp đựng riêng những món trang sức cho con gái và cháu gái, khóa trong két sắt.

 

Đợi qua một thời gian nữa, sắm một cái két sắt, để Thư Thư tự cất giữ.

 

Thiệp mời của nhà họ Lệ xong, Lệ lão gia t.ử hỏi Lệ Vân Thư trong tiệc nhận , mời bạn bè đồng nghiệp nào , để tiện sắp xếp vị trí bàn tiệc.

 

Lệ Vân Thư nghĩ đến Tần Dung và Tần Dã, còn Vương tỷ và Triệu tỷ.

 

cô nghĩ , vẫn định hỏi xem, xem bọn họ đến tính.

 

Hôm , Lệ Triển Tường vẫn theo cô và em họ tiệm, cũng khiến Trịnh Tân Cường đến tìm hụt.

 

Buổi trưa bận rộn xong, lúc cùng ăn sủi cảo, Lệ Vân Thư hỏi Tần Dung và Tần Dã, đến tham gia tiệc nhận của .

 

Tần Dung liếc Tần Dã, khẽ lắc đầu với , gật đầu một cái, cô liền với Lệ Vân Thư: “Chị Lệ, chị thể mời em và Tiểu Dã đến tham gia tiệc nhận của chị, chúng em đặc biệt vui mừng, bởi vì chị chắc chắn là coi chúng em như những thiết nhất, mới mời chúng em đến.”

 

“Chị thể nhận , chúng em cũng đặc biệt vui mừng chị, nhưng tiệc nhận , chúng em sẽ .”

 

Tần Dã cũng gật đầu theo.

 

“Tại ?” Lệ Triển Tường hỏi, “Tiệc nhận sẽ tổ chức ở Đại phạn điếm Kinh Thị, tiệc tùng cũng sẽ vô cùng thịnh soạn, sẽ nhiều đồ ăn ngon.”

 

Là những khá thiết bên cạnh cô, bọn họ nên chứ.

 

 

Loading...