Thập niên 80: Mỹ nhân như mật - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:16:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đều là hàng xóm cả, để em là coi thường em ."

 

Cố Kiến Quốc bực bội, vốn dĩ định dọn xong bên mới đây, ngờ nhanh nhảu giúp, bèn : "Dù cũng thể cứ để giúp mãi ."

 

Tiêu Thắng Thiên tranh cãi với , sang Liêu Kim Nguyệt: "Cháu lời thím ạ."

 

Một trai cường tráng khỏe mạnh, một câu ngoan ngoãn cung kính như , khiến Liêu Kim Nguyệt vui như mở cờ trong bụng, bà liền trách con trai điều: "Đều là hàng xóm, Tiêu Thắng Thiên lòng thành giúp đỡ, con đừng nhiều nữa!

 

Con xem thế , khỏe hơn con nhiều!"

 

Bị coi thường, Cố Kiến Quốc bất lực Tiêu Thắng Thiên một cái, cầm b.úa tiếp tục việc.

 

Anh dốc sức cho xong sớm để khỏi phiền đến nữa.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Thế là tiếp tục việc.

 

Cố Thanh cầm cuốc, lững thững theo tơi lớp đất xới lên, còn thì đào gốc.

 

Thân hình Tiêu Thắng Thiên vạm vỡ, sức lực dồi dào, từng nhát b.úa bổ xuống đều tràn đầy uy lực, chút lơ là.

 

Những việc vốn dĩ cực nhọc với cô, tay trở nên dễ dàng như .

 

Đang lúc cúi cuốc đất, đột nhiên , cúi đầu xuống sát cô.

 

Khi cúi xuống, gương mặt gần như áp sát tai cô lướt qua, khiến cô giật nảy , tim nhịp một nhịp.

 

Anh ghé sát tai cô, trầm giọng nhỏ: "Ai bảo em cố tình chọc tức ."

 

Chỉ trong tích tắc xong câu đó, thẳng dậy tiếp tục việc.

 

Cô ngơ ngác cầm cuốc, mất một lúc lâu mới phản ứng kịp ý tứ trong lời của .

 

Hóa giận vì hôm đó cô mỉm chào hỏi đám thanh niên trong phòng, âm thầm ghen tuông, nên mới cố tình chạy đến đây để khiến cô tự nhiên.

 

Cái cũng thật là "chịu chơi" quá mất, chỉ vì chuyện đó mà dám nhận lấy mảnh đất nhất làng !

 

Về đến nhà, Liêu Kim Nguyệt vẫn ngớt lời khen ngợi Tiêu Thắng Thiên, thấy đứa trẻ thật thà bao: "Thật là đáng tiếc, trong nhà bảo ban, lăn lộn đến tận bây giờ, cảnh ngộ thế e là đến vợ cũng khó mà cưới nổi."

 

Bà cảm thán: "Thực trông cũng đấy chứ, tuấn tú, dáng cao, đúng là một trai !"

 

Cố Thanh chỉ lẳng lặng ăn cơm, dám lên tiếng.

 

đang ngược ý của gia đình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-137.html.]

Hiện tại đang khen Tiêu Thắng Thiên ngớt lời, nhưng nếu tâm tư của cô, e là bà sẽ đả kích lớn ầm lên mất.

 

cha thất vọng về , nên chỉ đành nhẫn nhịn , đợi đến khi thi đỗ đại học, thể tự lực cánh sinh báo đáp gia đình, lúc đó cô mới quyền tự quyết định cuộc đời .

 

Thân là đang gia đình nuôi nấng, cô tư cách để tùy tiện theo ý .

 

Cố Kiến Quốc thì khẩy một tiếng: "Mẹ, chắc danh tiếng của .

 

Đừng chuyện khác, năm còn đ.á.n.h với ?

 

Cậu tay tàn ác lắm, lúc đó suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t , đó hiểu chẳng việc gì.

 

Nếu là bây giờ thì chắc chắn bắt ."

 

Cố Thanh xong mới sực nhớ , đúng là chuyện như .

 

Kiếp thấy chuyện cô chẳng cảm giác gì, chỉ nghĩ khá hung hãn, cần tránh xa một chút.

 

Liêu Kim Nguyệt nhớ chuyện cũng thoáng khựng .

 

Bà nhớ mang máng từng kể chuyện Tiêu Thắng Thiên một cước đá bay , cảm thấy chút đáng sợ.

 

nghĩ đến nụ sảng khoái của trai , cuối cùng bà vẫn lẩm bẩm: " thấy , chắc chắn là do bắt nạt thôi, Chú Thỏ cuống lên còn c.ắ.n nữa là!"

 

Cố Kiến Quốc định thêm gì đó thì Trần Vân Hà nháy mắt hiệu, thế là đành thôi.

 

Thôi bỏ , chuốc bùa mê t.h.u.ố.c lú , thèm nhắc nữa, dù cũng chẳng chuyện gì to tát cho lắm.

 

Ngày hôm là Tết Nguyên Tiêu.

 

Theo phong tục ở đây, ngày ăn bánh trôi, trong nhân bánh bỏ thêm lạc, mứt táo, đậu nghiền, vừng đen...

 

Nguyên liệu càng đầy đủ thì phúc khí của năm đó càng lớn.

 

Những năm cảnh gia đình khó khăn, năm nay khá dư dả, Liêu Kim Nguyệt bỏ ít lạc và vừng đen nhân bánh, là những thứ quý giá cả.

 

Đến tối Tết Nguyên Tiêu, trong làng náo nhiệt vô cùng.

 

Nhà nào cũng chuẩn sẵn pháo hoa, nào là Địa Thử, pháo hai tiếng, Lôi Tử, cả pháo dây...

 

Bất kể giàu nghèo, hầu như đứa trẻ nào cũng cầm vài thứ tay để đốt.

 

 

 

 

Loading...