Cố Thanh Khê những lời , ánh mắt rơi cuốn giáo trình tiếng Anh, nhưng trong lòng nghĩ về chuyện cải cách năm tới.
Dĩ nhiên cô cũng từng nghĩ đến việc ngộ nhỡ kỳ thi đại học cải cách giống như kiếp thì , nhưng dù cải cách thì học tiếng Anh vẫn quan trọng.
Những năm tám mươi chín mươi là thời đại cải cách mở cửa, nắm vững tiếng Anh thì tương lai du học sẽ lợi thế.
Thậm chí nếu du học, tiếng Anh để ngoại thương thì cũng là đầu thời đại .
Sau khi ăn cơm trưa xong, Diêm Thục Tĩnh và Bành Xuân Yến đều mặt, Cố Thanh Khê bèn cố ý nhắc đến chế độ khoán sản phẩm đến nhóm và lao động ở nông thôn.
"Giờ sắp cải cách mở cửa , đất nước chúng sẽ những đổi kinh thiên động địa cho xem." Cô mỉm một câu.
" ." Diêm Thục Tĩnh ngạc nhiên Cố Thanh Khê.
Cô cứ ngỡ Cố Thanh Khê là kiểu chỉ vùi đầu sách vở, ngờ cũng quan tâm đến chuyện , liền : "Tớ cũng thường bố tớ nhắc đến mấy chuyện , bảo giờ giải phóng tư tưởng, cải cách mở cửa."
"Thôi , các quan tâm đến mấy thứ thế!" Bành Xuân Yến gác chân, thoải mái tựa lưng ghế: " tớ thì mong cải cách mở cửa thật đấy, đến lúc đó tiểu thuyết võ hiệp của tụi sẽ xem thoải mái.
Tớ bên bờ chỉ Kim Dung mà còn các đại sư khác nữa!"
Cố Thanh Khê mà bất lực: "Xuân Yến, thể nghĩ đến chuyện học hành , cẩn thận tới thi đấy!"
Bành Xuân Yến mà nhức đầu, than thở: "Thì đến lúc thi ?"
Cố Thanh Khê tiếp tục kéo chủ đề : "Sắp cải cách mở cửa , nên tớ nghĩ chúng vẫn nên học tiếng Anh.
Cải cách chính là cải cách kinh tế trong nước, còn mở cửa là mở toang cửa quốc gia để giao lưu với bên ngoài.
Giống như món chocolate mà Thục Tĩnh cho chúng ăn , ngon thế cơ mà, đó là đồ nhập khẩu, mua từ nước ngoài đấy."
Nhắc đến chocolate, Diêm Thục Tĩnh bỗng chút cảm thán: "Thanh Khê, tớ thực sự khâm phục , tớ còn chẳng từ tiếng Anh của chocolate là gì mà ."
Cố Thanh Khê: "Đều là do sách tiếng Anh tình cờ thấy thôi.
Dù cứ sách nhiều , học tiếng Anh cũng là để hiểu thêm về thế giới bên ngoài.
Tớ nghĩ tuy hiện tại tiếng Anh chỉ chiếm 30 điểm trong kỳ thi đại học, nhưng học sẽ tác dụng lớn.
Mở cửa giao lưu đối ngoại, mà giao lưu đối ngoại thể dùng tiếng Anh, tiếng Anh là ngôn ngữ của Liên Hợp Quốc mà."
Lời khiến Diêm Thục Tĩnh càng thêm ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-146.html.]
Cô cảm thấy những lời Cố Thanh Khê chiều sâu.
Cô còn dùng cả cụm từ "giao lưu đối ngoại", Diêm Thục Tĩnh lờ mờ nhớ hình như đài phát thanh mà bố cô cũng từng xuất hiện từ .
Bố cô một chiếc đài, rảnh rỗi là tin tức, cô thỉnh thoảng cũng lỏm vài câu.
Cô cau mày, ngẫm nghĩ: "Sau tiếng Anh chắc chắn sẽ ngày càng quan trọng."
Cố Thanh Khê nên quá nhiều, bèn lùi một bước: "Tớ cũng chỉ nghĩ bừa thôi, dù tớ cũng hứng thú với tiếng Anh, thích học nên thấy học chắc sẽ lợi.
Còn thế nào thì ai mà , một ngày nào đó nhắc đến chuyện giao lưu đối ngoại nữa."
Thế nhưng Diêm Thục Tĩnh bắt đầu d.a.o động: "Thanh Khê, tớ cũng học tiếng Anh cùng nhé, kèm tớ với."
Cố Thanh Khê gật đầu: "Được chứ, chúng cùng học thôi, thấy Xuân Yến?"
Đã hẹn cùng học, nên sáng hôm cả ba dậy thật sớm, hẹn ngoài sân vận động để tiếng Anh.
Thế nhưng nảy sinh vấn đề.
Một là ngoài trời quá lạnh, rét đến mức run bần bật.
Hai là trình độ tiếng Anh của Diêm Thục Tĩnh và Bành Xuân Yến thực sự , nhiều từ vựng .
Bành Xuân Yến ngáp ngắn ngáp dài chịu nổi.
Cô tối nào cũng thức khuya luyện tiểu thuyết, sáng mà dậy nổi, chẳng mấy chốc bỏ cuộc.
Diêm Thục Tĩnh Cố Thanh Khê lưu loát, thậm chí thể thuộc lòng các câu trong đó mà đầy vẻ ngưỡng mộ: "Cậu giỏi thật đấy, hèn chi điểm tiếng Anh của cao thế.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tớ kém xa quá, nhiều từ tớ còn chẳng nhận , thấy bao giờ."
Cố Thanh Khê thấy gì: "Trăm bằng tay quen, cứ xem nhiều nhiều là .
Từ hôm nay cứ cùng với tớ, chúng cùng tiến bộ, chỗ nào tớ sẽ từ từ chỉ cho."
Dạy Diêm Thục Tĩnh, một phần là cô thực tâm giúp bạn tiến bộ, phần khác là trong quá trình dạy, cô cũng thể phát hiện những thiếu sót của bản , củng cố thêm kiến thức.