Sau bữa cơm, Diêm Thục Tĩnh kéo cô phòng bắt đầu học tập.
Hai cùng to tiếng Anh, gặp những câu hoặc từ mới thì dừng thảo luận ngữ pháp.
Với từ mới, Cố Thanh Khê sẽ để Diêm Thục Tĩnh tự đoán , đoán xong mới tra từ điển; nếu gặp từ cả hai đều thì cùng đoán xem ai đúng.
Thông thường Cố Thanh Khê đoán đúng nhiều hơn, khiến Diêm Thục Tĩnh thắc mắc: "Tại ?"
Cố Thanh Khê giải thích: "Trong hiểu tiếng Anh, đoán từ cũng là một kỹ năng cần rèn luyện.
Tớ nhiều nên dễ đoán đúng, cũng kinh nghiệm hơn."
Diêm Thục Tĩnh trầm tư suy nghĩ, đó cảm phục vô cùng: "Cậu lấy những phương pháp thế, tớ chẳng gì cả."
Cố Thanh Khê thực chất là ở kiếp , tự dần dần thực hành, nên chỉ thể đáp: "Cũng là tình cờ tổng kết mà phát hiện thôi."
Từ đó, Diêm Thục Tĩnh càng thêm kính nể Cố Thanh Khê, càng thêm tâm huyết học theo phương pháp của cô.
Ban đầu còn lúng túng, nhưng khi bắt nhịp , hai bắt đầu thi học thuộc lòng các mẫu câu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chẳng hạn như với một đoạn hội thoại, họ sẽ diễn kịch theo tình huống, mỗi một câu, còn cố gắng diễn đạt cho thật truyền cảm.
Nhờ , trình độ tiếng Anh của cả hai tiến bộ nhanh, họ ngày càng say mê với cách học .
Cha Diêm Thục Tĩnh ở phòng khách thấy tiếng tiếng Anh truyền từ trong phòng thì mỉm hài lòng.
Mẹ Thục Tĩnh cảm thấy con gái đúng hướng, cha Thục Tĩnh cũng tán thành: "Con bé đó học giỏi chí hướng, Thục Tĩnh tiếp xúc nhiều với con bé là ."
Ngoài việc mỗi tuần một buổi tối tiếng Anh cùng Diêm Thục Tĩnh, thời gian còn Cố Thanh Khê cũng hề nhàn rỗi.
Cô học đều các môn Văn, Toán, Lý, Hóa, Sinh.
Diêm Thục Tĩnh cảm thấy học theo Thanh Khê tiến bộ cực nhanh.
Trong bài kiểm tra tiếp theo của học kỳ hai năm lớp 11, thành tích của tăng vọt, đương nhiên là vui mừng khôn xiết, đối với Cố Thanh Khê chỉ thể dùng từ bái phục sát đất.
Hồng Anh thấy cũng học theo Thanh Khê.
Cô cũng chẳng giấu nghề, phương pháp học thế nào đều hết cho bạn, còn cho mượn cả vở ghi chép.
Bành Xuân Yến thấy , cảm thấy cũng nên tiến bộ theo, nghĩ chuyện bỏ dở giữa chừng liền cùng Hồng Anh xem vở ghi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-148.html.]
học một lúc, Bành Xuân Yến thấy chán, học nữa.
Cố Thanh Khê khuyên bảo vài câu nhưng với tính cách của Bành Xuân Yến, một khi thì trời sập cũng học.
Ngược , Hồng Anh theo vở ghi của Thanh Khê, học thuộc khá nhiều mẫu câu nên tiến bộ thấy rõ.
Trong thời gian , Tiêu Thắng Thiên thành phố một .
Cố Thanh Khê gặp , nhưng đến vội mà cũng vội, chỉ kịp phân bón vẫn đủ, và Hoắc Vân Xán sẽ nghĩ cách tìm thêm, từ đó biệt tăm.
Cố Thanh Khê đương nhiên là nhớ , nhưng ở trường cũng bận rộn, lên lớp học tập bài tập đề thi, bao nhiêu việc lo nên cũng đến mức nhớ nhung khổ sở, chỉ là luôn lo lắng cho , sợ chịu khổ.
Cuốn "Quốc phú luận" lấy từ chỗ , giờ cô cũng tranh thủ thời gian để chép .
Những chữ nào cô sẽ nhờ Thầy chỉ dạy.
Thầy am hiểu chữ Phồn thể, cô nhanh, chịu khó bỏ công nên chép xong gần hết cuốn sách, chỉ là kịp đối chiếu với bản tiếng Anh.
Cô Tiêu Thắng Thiên gây dựng sự nghiệp lớn lao trả giá nhiều, thực sự hề dễ dàng.
Cô luôn tự hỏi liệu giúp gì cho .
Dù xu thế phát triển nhưng cô am hiểu kinh doanh, nên nghĩ bụng chép cuốn sách cho xem, lẽ sẽ giúp ích phần nào.
Thời gian thấm thoát trôi qua, chẳng mấy chốc đến vụ cày cấy mùa xuân.
Nhà nông bắt đầu bận rộn đồng áng, phân hóa học quả nhiên trở thành món hàng cực kỳ khan hiếm.
Thậm chí trong giờ giải lao, cũng bàn tán xôn xao về chuyện .
Phải rằng phân bón cũng cung cấp theo tem phiếu, nhưng hiện giờ nguồn cung đủ, tem phiếu khó kiếm, nhiều bắt đầu nghĩ cách tự mua, nhưng tự mua cũng cửa.
Diêm Thục Tĩnh thở dài: "Đâu dễ thế.
Tớ bố tớ bảo, bà cô ở quê lên tìm bố tớ, nhờ ông nghĩ cách kiếm ít phân bón, nhưng kiếm ở chứ?
Người bên Cục tư liệu sản xuất bây giờ chẳng thèm tiếp khách, mở miệng là bảo , bảo đừng khó họ."
Bành Xuân Yến cũng phụ họa: " thế, bố tớ cũng đang sầu thối ruột đây, dân trong làng cứ bắt bố tớ nghĩ cách."