Thập niên 80: Mỹ nhân như mật - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:40:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoắc Vân Xán thêm: "Ông chủ đó là bạn tớ, nếu các xem, tớ dẫn xem, mất tiền ."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Bành Xuân Yến đương nhiên hiểu mấy thứ , tò mò ngó, vẻ mặt đầy háo hức: "Vậy chúng xem thử ."

 

nhớ mấy cuốn tiểu thuyết võ hiệp thích, cảm thấy phim chắc cũng tương tự thế.

 

Dù ban nãy chút hài lòng với Bành Xuân Yến, nhưng dù cũng là bạn cùng lớp, Cố Thanh vội can: "Đừng , trời còn sớm nữa, chúng mau về thôi, để khi khác thời gian cùng xem."

 

Bành Xuân Yến thấy tiếng nhạc như hút hồn, cam tâm cho .

 

Cố Thanh khuyên nữa, cô liền tỏ vẻ khó chịu: "Thanh, , mấy cuốn tiểu thuyết tớ đều từ bên đó sang cả, tớ chỉ xem thử một chút thôi mà."

 

Cố Thanh nhíu mày, đưa mắt cầu cứu Tiêu Thắng Thiên.

 

Tiêu Thắng Thiên hiểu ý cô, hỏi Hoắc Vân Xán: "Cậu trong đó hôm nay chiếu gì ?"

 

Hoắc Vân Xán hiểu ẩn ý trong câu hỏi, vội đáp: "Chỉ là một bộ phim võ thuật thôi, xem cũng chẳng , tớ chừng mực mà, phim phù hợp chắc chắn tớ để các cô xem ."

 

Lúc Tiêu Thắng Thiên mới : "Nếu thì cứ để cô xem ."

 

Bành Xuân Yến ngơ ngác Tiêu Thắng Thiên: "Anh ?"

 

Tiêu Thắng Thiên: "Không ."

 

Bành Xuân Yến lộ rõ vẻ thất vọng, đó sang Cố Thanh: "Thanh, cùng tớ , một tớ dám ."

 

Cố Thanh: "Tớ lắm, tớ về nhà nghỉ ngơi."

 

Bành Xuân Yến Tiêu Thắng Thiên, chút do dự.

 

Hoắc Vân Xán tò mò ngó nghiêng về phía đó: "Hôm nay chiếu phim võ thuật, hình như lắm, chuyển thể từ tiểu thuyết của Kim Dung đấy!"

 

Lúc nãy chuyện, Hoắc Vân Xán Bành Xuân Yến thích truyện Kim Dung.

 

Bành Xuân Yến cám dỗ, nghiến răng một cái, rốt cuộc vẫn theo .

 

Hai họ , mái hiên bỗng chốc yên tĩnh hẳn.

 

Tiêu Thắng Thiên tự bóc vài hạt lạc bỏ miệng.

 

Cố Thanh mím môi bên cạnh, chỉ ăn.

 

Tiêu Thắng Thiên ngẩng đầu lên: "Em cứ thế , cũng chẳng dám ăn nữa."

 

Cố Thanh hỏi: "Sao chẳng dám ăn?"

 

Tiêu Thắng Thiên: "Nào là ăn phát tiếng , tướng ăn khó coi , ghét bỏ ...

 

Nhiều thứ lo lắm chứ bộ."

 

Cố Thanh bật thành tiếng, cô c.ắ.n môi : "Chỉ giỏi cái mồm thôi, chuyện với khác cũng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-227.html.]

Tiêu Thắng Thiên vẻ mặt nghiêm nghị, hạ thấp giọng: "Dạo đừng là chuyện trò với con gái, ngay cả hôm Hoắc Vân Xán dẫn ăn, gọi một con gà , cũng nghiên cứu xem đó là gà trống gà mái nữa kìa.

 

Nói chung là gà mái tuyệt đối ăn."

 

Cố Thanh xong, buồn bực bất lực: "Anh láo, chỉ giỏi dùng mấy lời đường mật để dỗ dành em thôi!"

 

Tiêu Thắng Thiên: "Thế em dỗ dành ?"

 

Cố Thanh cố ý : "Chưa , thêm mười câu nữa ."

 

Tiêu Thắng Thiên: "Tham lam thế ?

 

Thế thì từ từ thôi, cần khá nhiều thời gian đấy."

 

Vừa , bộ dạng đăm chiêu suy nghĩ.

 

Cố Thanh thế , chỉ mắng một trận.

 

Tiêu Thắng Thiên: " tính , chắc để hết mười câu đó cần năm mươi, sáu mươi năm gì đó.

 

Có khi sống đến chín mươi tuổi thì là bảy mươi năm, chúng cứ từ từ mà ."

 

Nụ môi Cố Thanh dần nhạt , cô nhớ Tiêu Thắng Thiên năm ba mươi tám tuổi ở kiếp .

 

Cô bất chợt nghĩ, nếu cô trọng sinh, lúc cô và Tiêu Thắng Thiên liệu cơ hội ?

 

Họ còn bao nhiêu năm nữa?

 

Thực xét về đời , ba mươi tám tuổi vẫn còn trẻ, vẫn còn nhiều năm để thể "từ từ mà ".

 

Tiêu Thắng Thiên thấy cô như , khẽ ghé sát , hỏi nhỏ: "Sao thế, thích ?"

 

Cố Thanh: "Không , chỉ là đang nghĩ hai mươi năm nữa, chúng sẽ như thế nào."

 

Tiêu Thắng Thiên: "Em hy vọng hai mươi năm nữa sẽ ?"

 

Cố Thanh: "Em cũng nghĩ nhiều đến thế."

 

Tiêu Thắng Thiên: " thì nghĩ nhiều lắm đấy, thôi, dạo kể cho em ."

 

Nói xong định dậy, lúc mới nhớ trả tiền.

 

Tiêu Thắng Thiên nhướng mày : "Vốn định 'thịt' Hoắc Vân Xán một bữa, ngờ tự đào hố chôn ."

 

Sau khi thanh toán xong, hai bước ngoài.

 

Ánh đèn đường mờ ảo, tiếng huyên náo, tiếng ồn ào từ tiệm chiếu bóng vọng , tiếng rao hàng liên tục ngớt cùng mùi thơm của các món ăn vặt lan tỏa trong khí, tất cả tạo nên một nhịp sống đêm rộn ràng.

 

Hai bước chậm, sóng đôi nhưng vẫn giữ cách nửa mét.

 

 

 

 

Loading...