Vạn vật đều nguồn cội, đề chắc chắn là kiểm tra kiến thức gì?
Cô thử liệt kê các điều kiện, phân tích, cuối cùng cũng tìm hướng giải.
Trong quá trình đó cô cũng gặp ít khó khăn, liệt kê các phép tính, so sánh suy luận nhiều .
Cuối cùng khi đáp án, cô cảm thấy chắc chắn là vấn đề gì, nhưng vẫn mai tìm thầy giáo dạy Toán để xác nhận .
Sáng hôm tiết Toán, chỉ Tiếng Anh và Ngữ văn.
Các giáo viên đều nhắc đến kỳ thi sàng lọc , rằng kết quả mấy khả quan, đặc biệt là môn Tiếng Anh cần nỗ lực gấp bội.
Giờ ăn trưa, khỏi bàn tán về kỳ thi .
"Hôm nay thầy dạy Toán của họ chữa bài , câu cuối khó kinh khủng."
"Đề khó thế thì bọn đây, sàng lọc mà qua là dự thi đại học luôn đấy!"
Mọi cứ thế râm ran bàn tán.
Vì ký túc xá là phòng học cải tạo nên bên bên rõ mồn một, tình hình các khối lớp thế nào ai cũng nắm rõ.
Cố Thanh Khê thấy hứng thú, giường đối diện là một chị lớp mười hai nên cô hỏi thăm cách giải câu cuối để kiểm chứng phương pháp của .
Cô gái cũng hào hứng: "Kết quả cuối cùng của em là bao nhiêu?"
Cố Thanh Khê đáp: "Em tính tổng lượng là 148."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cô gái bảo: "Biết ngay là em tính sai mà!
Đáp đó là hơn hai trăm, chị nhớ thế."
Chị cũng chắc chắn lắm nên hỏi bên cạnh.
Một đang xì xụp húp canh thấy liền buông một câu: "Là 243, chị nhớ cực kỳ rõ vì chị sai câu đó."
Cố Thanh Khê hoang mang, chẳng lẽ sai ở ?
Cô gì thêm, đợi đến giờ chơi buổi chiều liền đem bài tính toán từ đầu, xem xét khả năng xem bỏ sót điều kiện nào .
Tính tính vẫn thấy hề sai.
Buổi tối, cô đem chuyện với Đàm Thụ Lễ.
Cậu chữa bài hôm nay nên giảng cho cô.
Cố Thanh Khê xong thì nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-235.html.]
Cô thấy gì đó , dường như trong cách giải của giáo viên bỏ sót một điều kiện, dẫn đến kết quả cuối cùng sai.
Cô liền trình bày suy nghĩ của với Đàm Thụ Lễ.
Sau khi cô giải thích, Đàm Thụ Lễ lặp cách giải của thầy một nữa.
Cố Thanh Khê phân tích những lỗ hổng trong đó, Đàm Thụ Lễ cãi nhưng vẫn đinh ninh rằng thầy giáo thì mà sai .
Cô đành phân tích kỹ hơn, cuối cùng chính Đàm Thụ Lễ cũng bắt đầu d.a.o động.
Lời cô lý, nhưng cách giải của thầy, nghĩ chẳng lẽ nhầm lẫn ?
Sau cùng bảo: "Vừa mai buổi hội thảo trao đổi kinh nghiệm, lúc đó cứ hỏi thẳng thầy dạy Toán của tụi tớ xem thầy ."
Đó quả là một ý .
Đêm về ký túc xá, cô dám lơ là, đem bài nghiên cứu thêm nữa.
Cô vẽ sơ đồ, liệt kê các phép tính, đối chiếu công thức, bộ quá trình suy luận.
Xác nhận sai sót gì, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Bành Xuân Yến thấy cô bận rộn liền ghé mắt hỏi: "Cậu đang gì đấy?"
Cố Thanh Khê giải thích: "Chỉ là câu hỏi thi sàng lọc đại học nhắc đến hôm nay thôi, đáp án của tớ khác với thầy giáo khối mười hai, tớ định mai hỏi thầy xem ."
Bành Xuân Yến liếc , chẳng mấy mặn mà, buông câu: "Thế thì chắc chắn là sai còn gì."
Dù hiện tại khối mười một học gần xong chương trình, thời gian còn chủ yếu là ôn tập, nhưng những câu khó thế thường bỏ qua, ngay cả giáo viên cũng vắt óc mới nổi, cô tự dĩ nhiên là sai .
Cô còn tỏ vẻ bụng: "Mai cứ cầm các bước giải hỏi thầy xem sai ở , để chỉ bảo cho."
Cô dứt lời, Hồ Thúy Hoa bên cạnh cũng thấy, liền liếc xéo một cái mỉa: "Tốn bao nhiêu công sức, cứ tưởng tài cán lắm đấy!"
Cố Thanh Khê vốn chẳng buồn chấp nhặt hạng , nhưng vẫn đáp một câu: "Ít nhất còn , chứ đến cả hướng giải còn chẳng , còn chẳng dám đặt b.út !"
Hồ Thúy Hoa vênh mặt: " giống ai đó mặt dày, rõ ràng sai mà còn tưởng giỏi lắm."
Hai đang lời qua tiếng thì Vương Minh Hà và mấy nữ sinh khối mười hai thấy liền xúm hỏi chuyện.
Mọi xem qua bài giải của cô nhưng chẳng hiểu mô tê gì, thấy vẻ sai nhưng rõ ràng khác hẳn tư duy của thầy giáo, liền bảo: "Em cứ tự kiểm tra , chắc chắn sai .
Đáp án của thầy Vương là thế , em khác thầy thì mà đúng ."
Thấy , Cố Thanh Khê cũng thêm lời nào.