Cố Thanh Khê bật nhẹ, thèm bận tâm nữa.
Hồ Thúy Hoa chuyện với khác nữa mà tới gần, nhân lúc ai chú ý, nhỏ giọng : "Tớ xin địa chỉ ký túc xá của học trưởng Đàm .
Anh bảo sẽ thư cho tớ."
Cố Thanh Khê: "Chúc mừng nhé."
Hồ Thúy Hoa: "Anh bụng lắm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Sau tớ định sẽ thường xuyên nhờ chỉ bảo thêm.
Anh còn chúc tớ thi đỗ đại học thuận lợi nữa đấy."
Cố Thanh Khê: "Thế chẳng quá ?
Cậu đạt tâm nguyện ."
Hồ Thúy Hoa thấy thất vọng.
Cô quả thực toại nguyện, niềm vui sướng trong lòng như bay lên.
Cô nên kiềm chế, để khác , nhưng giấu nổi, cô chỉ cho cả thiên hạ mới thôi!
Cố Thanh Khê đây thiết với Đàm Thụ Lễ như , ai cũng tưởng họ là một đôi chứ?
Kết quả thì , bây giờ cô nẫng tay , Đàm Thụ Lễ chịu thư cho cô !
Một như nếu ý gì với thì chuyện chịu thư liên lạc cơ chứ.
Cố Thanh Khê bộ dạng khoe mẽ của Hồ Thúy Hoa mà chỉ thấy buồn .
Hiện tại cô nhiều chuyện lo: chuyện ăn của trai, bao giờ Tiêu Thắng Thiên mới về, chuyện học hành, chuyện đan khăn quàng cổ...
Thật sự chẳng còn tâm trí mà xem cô khoe khoang.
Dù kiếp cô vẫn gả cho Đàm Thụ Lễ thì cũng chỉ thể coi là Đàm Thụ Lễ chuẩn, cô cũng chẳng gì, cứ để mặc cô tự vui sướng một .
Thế là cô cũng chẳng thèm đáp lời.
Hồ Thúy Hoa thấy càng thêm đắc thắng, cô cảm thấy cuối cùng cũng thắng Cố Thanh Khê một bậc.
Lúc riêng tư, Diêm Thục Tĩnh nhận gì đó lạ lùng liền hỏi Cố Thanh Khê xem chuyện gì.
Cố Thanh Khê kể chuyện, Diêm Thục Tĩnh đến đau cả bụng.
"Tớ hiểu , Đàm Thụ Lễ chính là hắt nước lạnh mặt, mất sạch thể diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-283.html.]
lúc Hồ Thúy Hoa xuất hiện, mang cho sự thỏa mãn của một đàn ông!
Đàn ông mà, chậc chậc, Đàm Thụ Lễ cũng thông minh đấy chứ, ngờ cũng phạm sai lầm ngớ ngẩn ."
"Chuyện đó thì chịu thôi, đó là việc riêng của ." Cô và Đàm Thụ Lễ là bạn, nhưng đến mức can thiệp chuyện tình cảm cá nhân, họ là chân ái của thì ?
"Tớ chỉ đang nghĩ, một ngày Hồ Thúy Hoa sự thật thì sẽ thế nào nhỉ, chậc chậc, tớ mong chờ quá mất!"
Cố Thanh Khê sang, Diêm Thục Tĩnh vốn luôn ôn nhu hiền thục đang trưng bộ mặt gian xảo, khỏi phì : "Cậu nghĩ cái gì hả, một bụng đầy ý , bình thường đúng là nhận luôn đấy!"
Diêm Thục Tĩnh: "Thì cứ thầm mong chờ chút thôi mà!"
Cố Thanh Khê thở dài.
Trong phút cảm thán đó, cô chợt nhớ đến kiếp .
Cô đương nhiên cái cảm giác ưu việt mà Hồ Thúy Hoa vô tình hữu ý khoe khoang mặt .
Giờ nghĩ , những thứ chính là cố tình, cố tình khoe mẽ, cô vốn dĩ luôn coi cô là đối thủ giả tưởng mà.
Thực ấn tượng của Đàm Thụ Lễ trong lòng cô nhạt nhòa, nếu gặp , e là cô cũng chẳng nhớ nổi mảnh giấy năm xưa nhét cho nữa.
Tin lành đến ngày thứ Sáu đó, là do Cố Kiến Quốc và Trần Vân Hà cùng mang tới.
Nghe công an tìm thấy đối phương, nhận tội và khai rằng chỉ lừa mỗi Cố Kiến Quốc mà còn lừa cả những khác nữa.
Tên đó khi cuỗm tiền của trai cô còn định mang tiền mua máy kéo, cuối cùng đương nhiên là máy kéo mua mà công an giúp thu hồi tiền .
Trần Vân Hà nhắc đến chuyện mà vui mừng đến phát : "Chuyện cuối cùng cũng qua , em sợ đến c.h.ế.t mất thôi, xem nếu lỡ chuyện gì thật thì ngày tháng sống ."
Cố Kiến Quốc thì vô cùng hổ thẹn: "Em gái , đều nhờ em định liệu, còn cả Thắng Thiên nữa, giúp việc lớn quá."
Cố Thanh Khê hỏi han chi tiết, còn đến An Cục để tìm hiểu thêm tình hình.
Cô hỏi đương nhiên chỉ chuyện của trai , mà còn cả chuyện liên quan đến Đường Ca của Trần Chiêu và bố là Trần Bảo Đường.
Kết quả Trần Bảo Đường dính một vụ án khác, đang trong quá trình xét xử.
Còn Đường Ca của Trần Chiêu thì hiện tại cũng đang tạm giam để điều tra.
Cố Kiến Quốc và Trần Vân Hà thấy Cố Thanh Khê hỏi chuyện thì khỏi kinh nghi bất định, hỏi em đắc tội với nhà .
Cố Thanh Khê đành giải thích qua loa, rằng chuyện ước chừng liên quan đến họ.