Bành Xuân Yến: "Nhà xảy chuyện, giờ mất việc, sức khỏe , hiện giờ thê t.h.ả.m thế nào ?
Cậu là dồn đường c.h.ế.t đấy!"
Cố Thanh Khê: "Gia đình xảy chuyện là do họ sai, họ trả giá, liên quan gì đến chứ?"
Bành Xuân Yến Cố Thanh Khê với vẻ thể tin nổi: "Cậu, như ?
Thanh Khê, chuyện giữa hai chúng là chuyện của chúng , cho dù bất mãn với thì cũng từng thực sự trách , chúng vẫn là bạn .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
đối xử với như thế?
Người còn đủ thê t.h.ả.m ?
ngờ lòng sắt đá đến thế!"
Cố Thanh Khê thì : "Cậu thấy thương hại thì mau qua mà an ủi , nhất là đưa về nhà mà ăn cơm, khi còn nhận con rể nữa chứ.
Sao cứ bám lấy gì, nợ !"
Nói xong, cô đeo cặp sách lên vai, thản nhiên tìm Tiêu Thắng Thiên.
Bành Xuân Yến đó ngẩn tò te một lúc lâu, cuối cùng mới nghiến răng: "Cứ như biến thành khác , chẳng còn chút tính nào!"
Cố Thanh Khê chẳng màng cái gọi là "tính " đó.
Ai thích thì cứ mà chịu trách nhiệm cho cuộc đời Trần Chiêu, cứ mà chịu đựng cái tính khí thất thường vô cớ của bệnh !
Cố Thanh Khê sầm sập bước , sỏi đá đường cô đá bay tứ tung.
Chỉ đến khi cổng nhà Tiêu Thắng Thiên, cô mới dừng bước, lặng ở đó một hồi lâu.
Nhìn thấy như , đương nhiên cô cũng thấy buồn lòng.
Dù kiếp cũng sống chung lâu như thế, nuôi một con ch.ó cũng tình cảm, huống chi là .
kiếp cô sống quá vô tư , kiếp cô chỉ ích kỷ một chút.
Ích kỷ thì chứ?
Tại cô phép ích kỷ?
"Sao thế?" Một giọng đột nhiên vang lên.
Cố Thanh Khê ngẩng phắt đầu dậy, liền thấy Tiêu Thắng Thiên, đang nhíu mày quan sát cô.
"Không gì." Cố Thanh Khê cúi đầu, nhàn nhạt đáp.
"Lại còn bảo gì, thấy cái bộ dạng của em, sắp nhè đến nơi ." Tiêu Thắng Thiên : "Ai bắt nạt em ?
Hay là thi ?
Dạo các em thi cử gì ?"
"Đã bảo là gì mà!" Cố Thanh Khê bật , nỗi u sầu do Trần Chiêu mang lập tức tan biến: "Anh định ngoài ?
Đi thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-288.html.]
"Định qua xưởng một chuyến, nhưng em tới thì nữa." Thấy cô , Tiêu Thắng Thiên cũng hỏi thêm.
"Sao ?
Cứ chứ." Cố Thanh Khê nhớ cô nàng đeo kính , hai , cô vẫn còn để tâm chuyện đó lắm.
"Chẳng vì ở bên em ?" Tiêu Thắng Thiên , ánh nắng mùa thu, đôi mắt sáng rực lửa: "Vào nhà , hôm nay mua ít thịt bò loại ngon và khoai tây, định hầm cho em ăn."
Cố Thanh Khê qua chỗ Tiêu Thắng Thiên cũng thỉnh thoảng ăn cơm ở đó.
Anh nấu ăn thực sự khá, chịu chi mua nguyên liệu .
Có cô hỏi, bảo bổ sung dinh dưỡng cho em để bổ não, lớp 12 học hành căng thẳng, để thiếu chất.
Cô mà buồn , thấy lo lắng quá nhiều.
Có điều cô vội ăn: "Thịt bò hầm khoai tây thì em nhất định ăn, nhưng giờ tới xưởng , cứ chính sự ."
Tiêu Thắng Thiên: "Sao thế ?
Nói , mục đích gì đây?"
Cố Thanh Khê : "Hôm nay em xong hết bài tập , nhiệm vụ học tập cũng thành, thoải mái lắm nên dạo đây đó.
Anh tới xưởng thì cho em xem với, em tò mò trong xưởng những gì.
Với , tìm hiểu cách sản xuất phân bón giúp ích cho môn Hóa của em thì ."
Tiêu Thắng Thiên nhướn đôi mày đậm, rõ ràng là tin, nhưng vẫn : "Được, em cùng ."
Nghĩ một lát, dặn: "Tới xưởng, ai hỏi thì cứ bảo em là em gái nhé."
Cố Thanh Khê liếc xéo : "Tại ?"
Tiêu Thắng Thiên: "Chẳng sợ điều tiếng ?"
Cố Thanh Khê: "Người ?
Người là ai?"
Tiêu Thắng Thiên bất lực nhướn mày: "Anh sợ ảnh hưởng đến em."
Cố Thanh Khê: "Em còn chẳng sợ thì thôi."
Tiêu Thắng Thiên quan sát cô: "Hôm nay em thế?
Ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?"
Cố Thanh Khê hừ nhẹ: "Mặc kệ, tóm hôm nay em tới xưởng của để học hỏi!"
Tiêu Thắng Thiên thấy cô như thì dám gì nữa, vội bảo: "Được , em cùng .
Có điều lúc đó chắc bận, nếu kịp ở bên cạnh em thì em tự đợi một lát nhé."
Cố Thanh Khê: "Em bảo trông em suốt , em trẻ con ."