Đêm mờ ảo, ánh tuyết thanh lãnh, thở của thiếu niên chút dồn dập, nghiến răng: "Em đúng là chẳng hiểu lòng gì cả."
Cố Thanh mím môi im lặng.
Tiêu Thắng Thiên đột ngột : "Chỉ cần em sống là thấy vui , còn vui hơn cả khi ăn thêm miếng thịt, em ?"
Câu gần như ngay lập tức chạm nơi mềm yếu nhất trong lòng Cố Thanh, khiến lòng đau thắt mà cũng ngọt ngào đến mức như tan chảy.
Một cơn gió thổi qua, tuyết bay lả tả, ánh trăng thanh khiết rưới xuống, hòa quyện cùng những bông tuyết, dịu dàng đến mức khiến rơi lệ.
Cố Thanh lặng lẽ thiếu niên tuấn tú mặt, thiếu niên cũng đang cúi đầu cô.
Bốn mắt , vạn vật như im lìm tiếng động, khoảnh khắc tựa hồ linh hồn mất trọng lượng, Cố Thanh cảm thấy cũng tan biến trong ánh mắt của .
Lúc về ký túc xá, trong phòng ai.
Cô thắp đèn, mượn ánh tuyết ngoài cửa sổ để sắp xếp đồ đạc mang theo.
Sắp xếp xong, cô lôi từ trong túi một Tuyết Cầu, bên ngoài lạnh nên Tuyết Cầu mang suốt dọc đường vẫn tan.
Đây là món quà Tiêu Thắng Thiên tặng cô.
Cô cẩn thận đặt nó bên ngoài cửa sổ, phía ngoài cửa sổ khuất nắng, trời lạnh thế , cô nghĩ Tuyết Cầu khi để mấy ngày tan.
Đặt Tuyết Cầu xong, cô lấy nước.
Lúc đoàn lấy nước vơi hẳn, Cố Thanh thuận lợi lấy một phích nước đầy.
Khi xách nước về, cô gặp Minh Hà cùng lớp cũng đang xách phích lấy nước.
Minh Hà là lớp phó, tính tình hào sảng nhiệt tình, thấy Cố Thanh thì ngạc nhiên: "Ơ, chăm học như giờ lên phòng tự học?"
Cố Thanh mỉm : "Hôm nay lên muộn, trời lạnh quá nên lấy ít nước nóng ."
Minh Hà: "Lạnh thật đấy, rét đến mức chẳng học hành gì nữa."
Cố Thanh phích nước của bạn: "Mình lấy xong thì nước nóng cũng ngừng , chắc là hết đấy, để chia cho một nửa."
Minh Hà ngại, nhưng nghĩ đến việc hết nước nên cũng nhận lời.
Cô bạn xách nước : "Cảm ơn nhé Cố Thanh!
Trước đây cứ thấy xinh học giỏi nên chẳng dám phiền ."
Cố Thanh chút bất ngờ, đó nghĩ mỉm , chẳng lẽ đây thực sự tạo cho ấn tượng như ?
Minh Hà học giỏi, cũng đỗ đại học, kinh doanh, cuộc sống trái khấm khá.
Hai về trò chuyện, đang thì chẳng hiểu nhắc đến chuyện ký túc xá lục soát .
Minh Hà hừ một tiếng: "Chuyện là ai ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-81.html.]
Cố Thanh kinh ngạc bạn nhưng hỏi.
Minh Hà : "Mình đừng giận nhé!"
Cố Thanh: "Sao giận?"
Minh Hà: "Là Tôn Nhược Tiến đấy!"
Chuyện đúng như dự đoán.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cố Thanh cau mày: "Cậu tố cáo cái gì chứ?"
Minh Hà: "Ai mà !
Cứ chờ xem, sớm muộn gì cũng gặp quả báo thôi."
Về đến ký túc xá, Cố Thanh uống chút nước nóng , đổ đầy túi sưởi, đó leo lên giường bò đó bắt đầu sách.
Lần chân vẫn gác lên túi sưởi, ấm áp cực kỳ dễ chịu.
Học một lát, mỏi mắt, cô đó ôm lấy túi sưởi, nghĩ về thiếu niên ánh trăng, nghĩ về những lời với cô.
Những tâm sự thầm kín thật khó giãi bày, thậm chí cô còn dám cuốn nhật ký mờ nhạt để thổ lộ lòng .
Cô chỉ mong thời gian trôi thật nhanh, cô đỗ đại học, cũng thành tựu.
Đến lúc đó—
Cố Thanh ôm c.h.ặ.t túi sưởi ấm áp n.g.ự.c, lòng thấy say đắm lạ thường.
Tan tiết tự học tối, cả phòng ký túc xá đều về đông đủ.
Ngay cả những bình thường mấy khi ở nội trú như Diêm Thục Tĩnh và Phùng Hồng Anh cũng mặt.
Ba của Diêm Thục Tĩnh công tác ở Huyện ủy, việc trong ngân hàng; cô nàng sở hữu làn da trắng trẻo, ưa , học lực cũng khá.
Còn Phùng Hồng Anh tuy là con gái nhưng dáng cao lớn vạm vỡ, bình thường đam mê thể thao, đặc biệt thích đ.á.n.h cầu lông cùng các bạn nam.
Bất chợt thấy hai bạn , Cố Thanh cảm thấy vô cùng thuộc.
Gia thế của Diêm Thục Tĩnh , ngoại hình thanh tú, thời cấp ba luôn là đối tượng thầm thương trộm nhớ của ít nam sinh.
Nghe trong lớp, thỉnh thoảng vẫn mang Cố Thanh và Diêm Thục Tĩnh đặt lên bàn cân so sánh.
Trước đây, quan hệ giữa Cố Thanh và Diêm Thục Tĩnh vốn mấy mặn mà.
Chẳng vì đôi bên xích mích gì, mà đơn giản là vì .
Cô luôn mặc định Diêm Thục Tĩnh là con nhà quyền quý, là dân thành thị, rốt cuộc vẫn khác biệt với một đứa con gái nông thôn như .