Một ý nghĩ nảy trong đầu, nhưng Cố Thanh chẳng dám tin.
Toàn cô run rẩy, từ từ cúi xuống bản .
Cô thấy đang đắp chiếc chăn bông mặt vải thô kẻ sọc xanh truyền thống, màu nhuộm chàm cũng tuyệt tích thị trường từ lâu.
Cô thấy cơ thể , đang mặc một chiếc áo lót tự may bằng vải sợi hóa học.
Ngoài lớp áo đó, làn da cô trắng ngần, căng tràn sức sống, rõ ràng là dáng vẻ của chính cô thời trẻ.
Cố Thanh vội vàng bước xuống giường, chẳng kịp xỏ dép, cô chộp lấy chiếc gương để mặt .
Trong chiếc gương nhựa cũ kỹ nhỏ xíu, khuôn mặt hiện .
Trẻ trung, mơn mởn, thanh linh tú mỹ, đôi mắt như phủ một lớp sương mờ, giống như mầm non đầu tiên nhú từ cành cây mùa xuân.
Cố Thanh run run đưa tay lên vuốt ve gương mặt , nước mắt lã chã rơi.
Làm cô thể nhớ chứ, đây chính là cô của thời thiếu nữ.
Lúc , Cố Thanh vẫn là cô giáo tiểu học gần bốn mươi tuổi, cũng là đàn bà góa phụ trung niên khổ cực.
Cô vẫn còn trẻ, trẻ đến mức đường bao nhiêu ngoái , trẻ đến mức bất cứ ai gặp qua cũng đều tin rằng cô gái chắc chắn sẽ phi thường.
Cố Thanh lặng lẽ ngắm gương mặt hồi lâu, đó cuống cuồng kiểm tra khắp nơi, thậm chí lật tung cả giá sách.
Cái giá sách đó là do đích cha cô c.h.ặ.t cây liễu bên cạnh nhà để đóng.
Nhà nghèo, tiền mua sơn, nhưng cha cô bỏ nhiều tâm sức để mài giũa, thớ gỗ nhẵn nhụi, bóng bẩy, chạm một chút gợn tay.
Cảm giác quen thuộc mà xa lạ từ những món đồ cũ mang khiến Cố Thanh càng thêm khẳng định suy đoán của .
Cô trọng sinh, về thời điểm còn trẻ, gả cho .
Cố Thanh cầm cuốn sách giáo khoa bàn học lên lật xem, đó là sách lớp 11, bên những vết gạch chân và ghi chú.
Dựa đó, cô phán đoán đại khái hiện tại là mùa đông năm lớp 11.
Cô nhanh ch.óng lật cuốn nhật ký .
Cô vốn thói quen ghi nhật ký mỗi ngày.
Căn cứ ngày tháng cuối cùng trong đó, cô xác định phán đoán là chính xác, bây giờ là tháng Ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-9.html.]
Cố Thanh trang nhật ký cuối cùng, những nét chữ quyên tú quen thuộc đang về nỗi lòng thiếu nữ.
"Hôm nay lấy nước, gặp Sách Nhạc Tiến.
Cậu xếp hàng , lấy nước xong .
Cậu bảo uống hết nên chia cho một nửa.
Mình lấy nhưng cứ nhất quyết đưa cho bằng ."
"Sách Nhạc Tiến chúng là bạn học, nên giúp đỡ lẫn .
Cậu là một bạn ."
Nhìn những dòng chữ , Cố Thanh suýt nữa thì bật .
Tâm tư tuổi thanh xuân, sự thẹn thùng và trầm mặc cô cẩn thận giấu kín, ngay cả trong nhật ký cũng một cách ẩn ý, dám thẳng, cuối cùng còn vẽ rắn thêm chân mà nhấn mạnh rằng đó là "bạn nên giúp đỡ lẫn ".
Thực chất chỉ Cố Thanh , trong những nét b.út ngập ngừng ẩn chứa bao nhiêu tâm tư và mong đợi.
Cô cũng nhớ rõ, ngày hôm đó trời lạnh thấu xương, phòng nước nóng ngừng cung cấp, học sinh nội trú chỉ thể ăn lương khô với nước lạnh.
Đến khi nước, đều phát điên nhào tới xếp hàng.
Lúc đó mặt đất ngoài phòng nước nóng đóng băng trơn trượt, gió lạnh như d.a.o cắt mặt, ít bạn học run lẩy bẩy trong gió chỉ để chờ một ngụm nước nóng.
Nếu Sách Nhạc Tiến chia nước cho cô, cô sẽ còn chờ tiếp, chờ đến lúc trời tối mịt, đóng băng chắc đến lượt.
Cố Thanh nâng cuốn nhật ký, kỹ thật lâu, cô dứt khoát x.é to.ạc trang giấy đó .
Đã từng, Sách Nhạc Tiến là viên kẹo ngọt ngào cô giấu trong góc kín nhất của trái tim, mỗi khi đêm về nhớ , viên kẹo từ từ tan chảy nơi đầu tim, khiến lòng cô ngập tràn hạnh phúc.
, cô thi trượt đại học, giữa họ dường như chẳng còn gì nữa, ngay cả bức thư cô cho Sách Nhạc Tiến, cũng bao giờ hồi âm.
Nửa năm gặp Sách Nhạc Tiến là khi họ nghỉ đông từ đại học trở về.
Lúc hẹn hò với chị họ của cô là Cố Tú Vân, hai thắm thiết vô cùng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hồi đó Sách Nhạc Tiến còn đặc biệt chạy sang làng cô chơi, nhà Đại Bá vui như mở hội, gặp ai cũng khoe con gái đang yêu đương với sinh viên đại học , bảo là cả hai cùng học ở thủ đô, hai trường sát vách , nghiệp sẽ ở thành phố lớn thoát ly nông thôn.
Vì là nhà bác , Cố Thanh dĩ nhiên cũng chạm mặt.
Khi gặp , cả hai đều tỏ nhạt nhẽo như dưng nước lã, cô thậm chí còn đưa cho một nắm hạt dưa, vẫn lời cảm ơn.