"Mấy giờ ?" Đỗ Quyên hỏi.
Thương Tiểu Quân: "Vẫn còn sớm, đến trưa ."
Câu cũng như .
Đỗ Quyên thò tay xuống gối lấy chiếc đồng hồ, kỹ một cái, cơn buồn ngủ tan biến sạch.
Muộn thế .
Cô vuốt tóc tai định vén chăn xuống giường thì thấy quần áo chất đầy giường, thậm chí còn đè lên cả cô.
"Anh để đống quần áo lên giường gì thế?"
Thương Tiểu Quân kỳ lạ cô: "Không để giường thì để ?"
Đỗ Quyên: "Không để mang bán ? Phân loại dọn dẹp , lát nữa chúng ngoài trung tâm thương mại bày sạp bán vỉa hè."
"Bán vỉa hè?"
Thương Tiểu Quân nhíu mày: "Ai bảo định bán vỉa hè?"
Đỗ Quyên chút ngơ ngác, cô chỉ đống quần áo đầy giường: "Nhiều thế , bán chẳng lẽ..." Toàn bộ đều mua cho ?
Đỗ Quyên dám , thế thì quá cường điệu .
Hơn nữa mấy cái màu sắc thật sự là...
Đỗ Quyên .
Cô cảm thấy bán vẫn là hợp lý nhất.
"Cái đó, mua cho em ? mà nhiều thế , mặc hết , lãng phí quá, là chọn vài bộ để , còn mang bán nhé?"
Mặt Thương Tiểu Quân đen thui : "Lòng coi như rác rưởi, cô cần thì thôi, mang bán phế liệu."
Thương Tiểu Quân thèm báo nữa, cầm đống quần áo đó nhét cái bao lớn hôm qua.
Đỗ Quyên vội vàng giữ .
"Anh cái gì thế? Lại còn giận nữa, bán thì thôi bán nữa, em chẳng qua là... sợ tốn tiền thôi mà."
Xấu thì thật, nhưng cũng là dùng tiền mua về mà, Đỗ Quyên nỡ để giày xéo như .
"Tiền tiền tiền, cái gì cũng nghĩ đến tiền, cô đúng là rơi hố tiền ."
Thương Tiểu Quân bên mép giường, bất mãn Đỗ Quyên.
Đỗ Quyên sắp xếp đống váy vóc và áo quần: "Em chẳng là vì tương lai của chúng . Giờ cửa hàng mới khai trương, tuy kiếm tiền nhưng cũng mới chỉ một tháng, vả bắt đầu đối thủ cạnh tranh , thế nào còn . Tiền trong tay chúng chắc chắn tiết kiệm một chút, em còn đang định đầu tư thêm hai chi nhánh nữa cơ."
Thương Tiểu Quân mang cho Đỗ Quyên cảm giác từ đến nay luôn là vung tay quá trán, ví dụ như đống quần áo đây.
Anh bày tỏ lòng thành thì mua một hai bộ là , đằng mua những mười mấy bộ, giày cũng tới bốn đôi, cô hết ?
Tiết kiệm tiền là vì cái gia đình , câu khiến khóe miệng Thương Tiểu Quân nhếch lên.
Anh Đỗ Quyên với vẻ kiêu ngạo và đắc ý, nhỏ giọng chê bai: "Nhìn cái tiền đồ của cô kìa, tiền là để kiếm , chứ để tiết kiệm."
Nói lục cái thùng giấy lớn mang về, lôi từ bên trong một cái túi vải đen, quẳng xuống mặt Đỗ Quyên.
Đỗ Quyên: "Đây là gì ạ?"
Thương Tiểu Quân hất cằm một cái: "Mở xem ." Sau đó xuống ghế, bộ dạng như đang chờ khen ngợi.
Đỗ Quyên mang theo chút nghi hoặc kéo khóa túi vải , cả bỗng chốc hình.
"Sao nhiều tiền thế ?"
Mẫu tiền giấy trăm tệ mới phát hành năm ngoái, tận năm xấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-103.html.]
Cái , chắc là một vạn một xấp nhỉ.
Năm vạn tệ đấy, ở thời đại đúng là một tiền cực, cực, cực lớn.
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi.
Không, còn đến một tháng, trừ thời gian đường, chỉ đúng hai mươi ngày.
Anh gì mà kiếm nhiều tiền như ?
Mặt Đỗ Quyên trắng bệch , cô run giọng hỏi: "Ở thế ?"
Thương Tiểu Quân còn tưởng cô đang vui mừng, dù cô cũng quan tâm chuyện tiền nong như thế mà.
Thế là đắc ý : "Làm , vui đến ngốc luôn ?"
Đỗ Quyên đầu đầy nghiêm túc: "Em hỏi ở ?" Âm lượng bất giác cao lên một chút.
Thấy dáng vẻ nghiêm túc của Đỗ Quyên, nụ mặt Thương Tiểu Quân cũng dần tắt ngấm, tự giễu, hỏi: "Sao thế, sợ tiền sạch sẽ ?"
Chương 83 vợ chồng thật sự với
Sạch sẽ sạch sẽ cái gì chứ.
Đỗ Quyên chỉ ôm đầu.
Cô hít sâu hai , nén sự lo lắng trong lòng, hạ giọng : "Trong thời gian ngắn như mà mang về nhiều tiền thế , em chắc chắn hỏi rõ lai lịch. Không ý gì khác , chỉ là lo lừa, chuyện gì thôi."
Lúc Đỗ Quyên cũng nhận quá kích động, rõ ràng đây từng hứa với là sẽ nghĩ lung tung mà.
mà...
Năm vạn tệ cô hoảng sợ.
Đỗ Quyên hòa hoãn tâm cảnh để giải thích chân thành, nhưng Thương Tiểu Quân dỗi đến mức dỗ nổi nữa.
"Chuyện gì ? Trong mắt cô giống như một thằng đại ngu ngốc, phân biệt nổi chắc?"
Gương mặt Thương Tiểu Quân cũng trở nên nghiêm nghị, trong mắt hiện lên tia sắc lạnh.
Rõ ràng là đang tức giận, loại tức giận vô cùng nghiêm túc.
Đỗ Quyên nhất thời nghẹn lời, cô đương nhiên ý đó, cô chỉ là...
Quá sợ hãi mà thôi.
Kiếp cũng thông minh mà, đến cả nam nữ chính trong sách còn suýt "tiễn đưa" nữa là.
Anh kiếm nhiều, nhiều tiền, quyền lực và tầm ảnh hưởng ai bì kịp, nhưng con đường đúng!
Đỗ Quyên cũng giải thích tất cả những chuyện thế nào.
Cô nghĩ ngợi một lát, tiến gần Thương Tiểu Quân, nhẹ nhàng đẩy một cái : "Đừng giận nữa mà."
Dù thế nào nữa cũng dỗ dành cho nguôi giận tính .
Ở bên cạnh mấy chục năm kiếp , Đỗ Quyên hiểu con .
Anh ưa ngọt ưa nhạt.
Thương Tiểu Quân đầu thèm để ý đến cô.
Làm mà giận cho , đó rõ ràng là tin tưởng mà.
Thấy , Đỗ Quyên nghiến răng, nhẹ nhàng đặt tay lên vai : "Đừng giận nữa mà , em cũng tại vội quá nên lời lẽ , thực tế em ý đó. Anh cũng em ngốc nghếch, ăn mà."
Nói xong cô còn lắc lắc , là dáng vẻ đang nũng.