Người , bộ não thông minh như mà đạo lý cỏn con cũng nghĩ thông.
Thương Tiểu Quân , trả cái gì mà trả, bảo cô trả ?
tiếp xúc một chút, cũng đại khái hiểu tính cách của Đỗ Quyên .
Cố chấp, nghiêm túc, tính tình cũng hề nhỏ.
Cho nên, cũng giữ khư khư ý kiến của mà đối chọi với cô, mà là đổi một cách khác: "Đã đến thì xem thử , mua thì cũng để mở mang tầm mắt."
"Mở mang tầm mắt gì chứ, cần thiết ."
Kiếp Đỗ Quyên theo hai cha con họ mở mang tầm mắt nhiều , dạo cái trung tâm bách hóa thì bõ bèn gì.
Thương Tiểu Quân thấy cô mắc bẫy, nhíu mày : "Vậy xem, thế ?"
"Ồ. Vậy , xem chút ."
Chậc, cái dỗ ngay.
Cái não của cô , lúc thì thông minh lúc thì ngớ ngẩn.
Thương Tiểu Quân đưa cô trong, quần áo nam nữ đều xem hết.
Đỗ Quyên thật sự cảm thấy đồ đạc trong đối với cô hiện tại là đắt, nhưng trong gương với bộ đồ già nua quê mùa đến tận cùng, rốt cuộc vẫn nhịn mà mua một bộ rẻ nhất.
Thấy Thương Tiểu Quân trả gần bốn mươi đồng ngoài, Đỗ Quyên thế nào cũng chịu xem tiếp nữa, kéo thẳng.
Hai đến bên ngoài.
Đỗ Quyên mở túi lấy quần áo xem, trong mắt là ý , thích thú thôi.
Nói cũng , sống qua hai kiếp đây là đầu tiên cô mua bộ quần áo như đấy, đây ở nhà, cô là nhặt đồ dùng nữa để mặc.
Cho dù nửa năm nay cô , kiếm chút tiền, cũng đều gia đình lấy hết sạch.
Thương Tiểu Quân: "Đã thích như , bảo cô mua thêm hai bộ nữa mà chịu."
Đỗ Quyên: "Hiện tại điều kiện cho phép, chờ kiếm tiền tính tiếp."
Sống một đời, cô định bạc đãi bản .
Tiền, chắc chắn là kiếm.
Hơn nữa cô một ý tưởng .
Rời khỏi trung tâm thương mại, hai đến phía chợ.
Đỗ Quyên còn mua một vật dụng hàng ngày, cũng như quần áo lót nọ.
Lúc mới đầu mua những thứ khác còn , đến lượt mua đồ lót thì Đỗ Quyên liền thấy ngại.
Cô với Thương Tiểu Quân: " thấy bên bán giày nam, là sang đó xem thử ."
Thương Tiểu Quân chẳng chút hứng thú nào: " xem, cô cứ mua của cô ."
Đỗ Quyên: "Đi xem chút mà, lỡ đôi nào hợp thì ."
Khi lời , Đỗ Quyên liếc cái sạp bày áo n.g.ự.c và quần lót cách đó xa.
Thương Tiểu Quân nhận hành động nhỏ của cô, rốt cuộc cũng hiểu vấn đề.
"Được , xem thử."
Nói xong liền móc trong túi mười đồng đưa cho cô.
Đỗ Quyên khẽ ho một tiếng, cúi đầu nhận lấy.
Cô thấy, tai Thương Tiểu Quân cũng đỏ lên, vẻ mặt mất tự nhiên.
Chương 14 Nhu nhược mới là căn nguyên
Đi dạo ở phía chợ hơn một tiếng đồng hồ, Đỗ Quyên mua xong thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-16.html.]
Rất tiết kiệm, mua nhiều, đủ để giặt hàng ngày là .
Thương Tiểu Quân tìm cho cô một nhà nghỉ ở nơi xa nhà lắm.
"Nhớ chốt cửa cho kỹ, lát nữa cơm tối mang qua."
Đỗ Quyên gật đầu: "Chuyện nhà cửa mau ch.óng xem giúp nhé, ở đây đắt quá."
Sáu đồng một đêm.
Vốn dĩ phòng bốn giá hai đồng, nhưng Thương Tiểu Quân cho ở loại đó, cứ đòi mở phòng đơn cho cô, nên mới giá .
Để Đỗ Quyên ở chung với những lạ mặt , dù chia nam nữ nhưng cô cũng thấy sợ, mở phòng đơn cô ý kiến, chỉ là cái giá thật sự khiến cô xót ruột.
Tính kỹ thì chỉ trong chiều nay thôi, cô mượn Thương Tiểu Quân hơn bảy mươi đồng .
Cái gần bằng một tháng lương của cô ...
Tại nào nấy đều đang vội vã tìm nhà thế .
Thương Tiểu Quân: "Chờ ngày mai giải quyết xong chuyện của cô với gia đình hãy ."
Đám Hội Phụ nữ sẽ giải quyết chuyện như thế nào, trong lòng tính toán.
Đỗ Quyên: "Cái đó thì liên quan gì? Dù cũng sẽ về nữa, sớm tìm chỗ nào thì dọn ở luôn."
Ngày mai mở phòng sáu đồng nữa thì lỗ c.h.ế.t mất.
Thương Tiểu Quân vẻ mặt xót tiền của cô, mỉm : "Cô quả nhiên ngốc."
Đỗ Quyên: "Ý gì ?"
Người thế, cô còn cảm thấy trọng sinh về thông minh hơn ít đấy chứ.
Thương Tiểu Quân đáp, chỉ tay cái túi đựng quần áo bàn.
"Bên trong đồ, là đưa cho cô đấy, cất cho kỹ ."
Đồ gì ?
Đỗ Quyên ngơ ngác, tới lật xem, tìm thấy một xấp tiền mười đồng.
"Ơ, thím đưa tiền cho gì?"
Đỗ Quyên đầu , cửa phòng gì còn bóng dáng Thương Tiểu Quân nữa, .
Cái ?
Đỗ Quyên đuổi đến cửa, trái một cái thấy Thương Tiểu Quân , cũng dám cầm tiền đuổi theo ngoài, đành đóng cửa .
Đếm qua một lượt, đúng tròn hai trăm.
"Thôi , cứ coi như là mượn ."
Sau những chỗ cần dùng đến tiền còn nhiều.
Đỗ Quyên tìm kim chỉ , khâu một cái túi nhỏ bên trong áo lót, để hai mươi đồng bên ngoài, còn đều nhét hết trong.
Cất tiền xong, cô tìm phục vụ lấy nước nóng, phòng tắm công cộng tắm rửa gội đầu, giặt qua mấy bộ quần áo mua hôm nay, đó mượn một chiếc kéo, gương ở bồn rửa mặt, Đỗ Quyên bắt đầu nghiêm túc quan sát bản .
Lúc linh hồn vất vưởng thì chỉ tinh thần chứ thực thể, tính cô mấy chục năm nghiêm túc chính như thế .
Thật quê mùa, bộ tóc mái dày cộp xem, thể dùng chăn đắp luôn , còn là cô tự cắt nữa chứ.
Tại để một kiểu tóc u ám như , Đỗ Quyên cũng rõ .
Chủ yếu vẫn là vì luôn cứ chằm chằm cô, khiến cô thoải mái, đặc biệt là đàn ông.
Đỗ Quyên nhan sắc thu hút khác.
Lúc nhỏ, đều chê cô đần cô ngốc, lớn lên thêm hai điểm nữa, giống như hồ ly tinh, mùi lẳng lơ, thể quyến rũ đàn ông.