Có thịt rau, món ăn thơm nồng, canh thanh vị ngọt.
Lúc đầu Đỗ Lan còn khách sáo một chút, thấy Đỗ Quyên động đũa bà mới bắt đầu gắp.
Sau đó khi Đỗ Quyên gắp thịt và rau cho bà và Lập Hạ, nếm hương vị trong miệng, dần dần bà cũng chẳng còn bận tâm đến lễ nghi gì nữa.
Đỗ Quyên vốn dĩ ăn nên ngoài việc nếm thử món ăn lúc đầu , đó căn bản động đũa mấy, là giúp hai con gắp thức ăn.
Thương Tiểu Quân đến bát cũng chẳng cầm, chỉ đó uống nước ngọt.
Đến khi hai gần như ăn no, Đỗ Lan ngẩng đầu lên mới phát hiện trong bát của hai vợ chồng Đỗ Quyên đến cơm cũng xới.
Đỗ Lan chợt nhận điều gì đó, ngại ngùng hỏi: "Em gái, hai đứa, hai đứa ăn?"
Đỗ Quyên : "Chị cả, lúc nãy bọn em ăn ."
Hóa là .
Thì hai họ là chuyên môn cùng hai con ăn cơm.
Đã lâu, lâu lắm coi trọng như , Đỗ Lan trong lòng thấy xót xa, hốc mắt đỏ hoe.
Bà : "Em gái, chị thật với em luôn nhé, hôm nay là và sắp xếp chị qua đây đấy. Mục đích chính là xem tình hình bên của em thế nào, thăm dò thái độ của em .
Chuyện em mở tiệm chẳng lên báo , và thấy nên cảm thấy em bây giờ tiền , bản lĩnh , nên tìm cách nối quan hệ với bên để vòi vĩnh lợi lộc từ em đấy."
Tính tình Đỗ Lan mặc dù trầm mặc nhưng con ngốc.
Nhà đẻ đang tính toán cái gì bà thấu hết.
Năm đó, bà cũng trải qua như , cũng chính vì nhà đẻ hút m.á.u quá ác nên chồng đầu tiên mới mượn cái cớ ba năm m.a.n.g t.h.a.i mà đuổi bà .
Hôm qua, lúc Hướng Sơn Hoa chạy qua tìm bà, vẫn luôn là chuyện gì.
Sau khi Đỗ Lan dắt theo con gái về nhà đẻ, Hướng Sơn Hoa mới kể chuyện của Đỗ Quyên cho bà .
Đỗ Lan đến.
Bà vốn dĩ là thích lo chuyện bao đồng, em gái sống cũng chẳng liên quan gì đến bà, bà nhận ơn huệ của , cũng mang đến rắc rối cho .
Con mà, mỗi một phận.
tính bà nhu nhược, từ chối yêu cầu của nhà đẻ nên suy tính định bụng qua đây bộ tịch cho xong chuyện, tùy tiện báo cáo kết quả kết thúc chuyện cho xong.
đến đây , ăn bữa cơm của Đỗ Quyên.
Đỗ Lan cảm thấy thể cứ mãi thờ ơ như nữa, vẫn nhắc nhở em gái một chút, coi như là trả cái ơn nghĩa bữa cơm .
Đám nhà đẻ chiếm lợi lộc .
Lúc Đỗ Lan xuất hiện ở cửa tiệm Đỗ Quyên nghĩ tới .
Lúc đó Đỗ Quyên vẫn đang đợi, đợi Đỗ Lan thăm dò tình hình của cô những lời đó.
Chỉ là bà chẳng gì cả, chỉ bảo qua xem một chút, còn định luôn.
Thế nên Đỗ Quyên cảm thấy nên lấy lễ mà đãi, mời hai con ăn một bữa cơm.
Đỗ Quyên: "Chị cả, cảm ơn chị cho em những điều , em ."
Thái độ của Đỗ Quyên ôn hòa, giận cũng chẳng oán, đặc biệt ung dung.
Đỗ Lan chút kinh ngạc: "Em gái, em sợ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-170.html.]
Có một đám nhà đẻ như , Đỗ Lan sớm mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
Đỗ Quyên : "Chị cả, bao nhiêu năm qua em trâu ngựa trong nhà, ơn sinh thành dưỡng d.ụ.c trả hết , em chẳng nợ họ một xu một cắc nào cả, gì mà sợ chứ. Ngược là họ mới đúng, bao nhiêu năm qua đối xử với em đ.á.n.h thì mắng, nếu thật sự sợ thì đó chính là họ mới đúng. Sợ , trong lòng thấy hổ thẹn nảy sinh tội ."
Đỗ Quyên Đỗ Lan sững sờ.
Bà định thần cô em gái đối diện, cuối cùng cũng hiểu , cô chỉ đổi vẻ bề ngoài mà tính tình cũng còn giống như , như thể biến thành một khác .
Thực tính thì từ lúc gặp hồi Tết đến giờ đầy nửa năm, cô sự đổi lớn đến thế chứ?
Đỗ Lan chuyển ánh mắt sang Thương Tiểu Quân.
Cái tên địa chủ lưu manh hỗn láo trong miệng ngoài lúc đang cầm một chai nước ngọt, thong thả uống, thỉnh thoảng liếc mặt bàn hoặc Đỗ Quyên cạnh.
Đỗ Lan thể thấy , đối xử với em gái bà.
Có tình cảm tình cảm thì ánh mắt lừa .
Anh ai cũng nhạt nhẽo, duy chỉ khi em gái là đôi mắt chứa đựng nụ .
Có lẽ là đàn ông đổi cô , Đỗ Lan nghĩ như .
Đỗ Lan : "Tóm là em cứ để ý một chút. Lần chị mang tin tức gì về nên và lẽ nghĩ cách khác đấy."
Đỗ Quyên gật đầu: "Chị cả, cảm ơn chị."
Đỗ Lan mỉm ngại ngùng.
Một nhóm khỏi nhà hàng, Đỗ Lan là về .
Vừa chỗ cách bến xe xa, Đỗ Quyên định đưa hai con qua đó.
Đỗ Lan cứ khăng khăng cần, phiền phức quá.
Đỗ Quyên hỏi bà: "Chị cả, sáng nay chị xe gì qua đây?"
Đỗ Lan : "Xe máy cày chở rau của hợp tác xã cung ứng."
Vì gần thành phố nên các thị trấn lân cận và thành phố khá nhiều giao dịch ăn, thành phố bình thường cũng thể nhờ những chuyến xe đó.
Thế thì Đỗ Quyên càng đưa , cô sợ hai con tìm phương hướng mà lạc mất.
Cô đòi đưa , Thương Tiểu Quân cũng đòi theo, Đỗ Lan thấy ngại vô cùng.
Vì bộ nên đường Đỗ Quyên cũng hỏi thăm qua tình hình hiện tại của Đỗ Lan.
Đã quá lâu , kiếp sự quan tâm dành cho chị cũng ít, thật sự rõ những năm qua cuộc sống của bà trôi qua như thế nào.
Đỗ Lan : "Cũng chẳng gì đặc biệt cả, ngày tháng thì cũng cứ thế trôi qua thôi."
Có thể thấy bà nhắc tới chuyện .
Đỗ Quyên cũng thêm gì nữa.
Đến bến xe, cô mua vé, trong lúc chờ xe cô âm thầm bảo Thương Tiểu Quân cửa hàng thực phẩm phụ bên cạnh mua một ít đồ, coi như là quà cáp để hai con mang về.
Lần thời gian quá gấp gáp, nếu cô định mua cho cháu gái ngoại ít quần áo các thứ .
Cô bé vẫn mặc quần áo miếng vá, thật sự trông xót xa.
Tuy nhiên cửa hàng thực phẩm phụ ở đây một loại thực phẩm dinh dưỡng thông thường, Thương Tiểu Quân mua một hộp sữa lúa mạch và một hộp bột protein.
Lúc Thương Tiểu Quân rời Đỗ Lan còn tưởng vệ sinh việc gì đó.