mà em gái đích thì chắc chắn là .
Nghĩ đến đây thấy với Phó Ba, hiểu lầm , lượt ném những ánh đồng cảm và ái ngại về phía .
Hai định mặt giúp Đỗ Hà lúc nãy còn đích tới xin Phó Ba.
Phó Ba : “ bảo , cô theo dõi cái gì chứ, đúng là một đứa thần kinh, hóa thật sự là .”
Phó Ba cũng bắt đầu diễn kịch .
Mẹ kiếp, cứ tưởng sẽ dây dưa tới tận đồn công an cơ chứ.
Vẫn là chị dâu thông minh, trực tiếp cô là đứa thần kinh.
Đỗ Quyên cũng xin Phó Ba, giả bộ như quen , bảo hãy thông cảm một chút, đừng chấp nhặt với một vấn đề về tính cách.
Phó Ba cũng vài câu “cứng rắn”, đó nhanh ch.óng rời từ hướng khác, vòng một vòng mới lối cửa khác khu chợ.
Và lúc Đỗ Hà Phạm Vĩ lôi khu xưởng mổ và pha lọc thịt lợn ở phía khu chợ.
Thời đại quy định vẫn khắt khe như , đồ tể còn thể tự xuống nông thôn thu mua lợn sống về g.i.ế.c mổ để bán thịt, thế nên khu chợ bên loại xưởng mổ riêng biệt .
Đỗ Hà vũng m.á.u lợn đầy đất, còn cả những cái móc sắt treo lủng lẳng nữa, cũng chút dọa sợ, chẳng dám kêu ca gì.
Cô nhưng Phạm Vĩ chắn ngay cửa, cô cũng chẳng dám xông .
Vừa đúng lúc Đỗ Quyên tới.
Hôm nay Đỗ Quyên mặc một chiếc váy thắt eo cao kẻ caro đỏ trắng, thể che cái bụng đang nhô lên của .
Chiếc váy của cô cũng là Thương Tiểu Quân mua từ bên ngoài về cho cô, trông quý phái lắm, chẳng hề ăn nhập chút nào với cái nơi đầy m.á.u me tưởi tanh .
Đỗ Hà hướng về phía Đỗ Quyên nhạt: “Em út, giỏi thật đấy, cách đấu với chị .”
Ngày khi bắt nạt, đến cả phản kháng cũng chẳng .
Đỗ Quyên: “Chị hai, chị theo dõi em cái gì?”
Đỗ Quyên chẳng hề thấy lạ khi Đỗ Hà những chuyện như thế .
Người chị hai của cô từ nhỏ cực kỳ nhiều mưu mẹo, việc nhà, việc đồng áng, cứ thể lười là lười, thể tìm cớ là tìm cớ, mặc dù gia đình trọng nam khinh nữ nghiêm trọng, coi con gái gì nhưng Đỗ Hà nhờ cách “ việc” nên chẳng hề chịu khổ chịu thiệt thòi gì mấy.
Đỗ Quyên thích chị hai , quá tinh ranh, lúc nhỏ cũng thường xuyên bắt nạt cô.
“Theo dõi em ?” Đỗ Hà hì hì: “Em út, gì chuyện đó, đều là hiểu lầm thôi, chị là tới tìm em chứ theo dõi. Chỉ trách cái xe đó của các nhanh quá, chị theo kịp, gọi em mà em chẳng thưa, thế mới xảy hiểu lầm như thôi.”
Phó Ba đạp xe ba bánh chở hai , mà nhanh chứ.
Đỗ Quyên: “Chị tìm em chuyện gì?”
Không lời thừa nữa, chuyện gì thì cứ thẳng .
Cái thì…
Đỗ Hà suy nghĩ một chút: “Là bảo chị tới đấy.”
“Ồ?”
Sự thẳng thắn của cô gợi lên hứng thú của Đỗ Quyên, định bày mưu đồ gì đây.
Đỗ Hà thở dài: “Mẹ mà, em út em cũng đấy, chẳng thấy ba chị em sống , lúc nào cũng chỉ nghĩ cách moi của chúng một khoản thôi. Em và Thương Tiểu Quân chẳng lên báo , bà thấy em mở cửa hàng kiếm tiền nên khôi phục quan hệ, đặc biệt bảo chị tới đây thuyết khách đấy.”
Đỗ Quyên nhướng mày: “Ra là . Thế nên chị hai, chị tới đây để thuyết khách ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-180.html.]
Đỗ Hà “chậc” một tiếng: “Làm thuyết khách cái gì chứ. Em út, hôm nay chị đặc biệt tới đây để thông báo cho em đấy. Chị cho em , và chắc chắn sẽ buông tha cho em , mềm thì sẽ dùng đến cứng.
Trước đó chị cả tới , giờ chị tới, nếu em vẫn biểu hiện gì, chị đoán là hai họ sẽ tự tới đây loạn với em đấy.
Năm đó đòi tiền chị, chị đưa, hai họ cũng từng tới chỗ chị loạn một trận, chuyện chắc em cũng chứ.
Chị đây mà, dù da mặt cũng dày chẳng sợ cái gì cả.
em thì khác nha!
Em út, em là kinh doanh, còn mở cả hai cửa hàng, còn lên cả báo nữa. Họ mà ầm lên thì sẽ vô cùng bất lợi cho em đấy.”
Nhìn xem Đỗ Hà vẫn cách chuyện đấy chứ.
Và đầu óc cũng đủ thông minh, đối với những động thái tiếp theo của mấy nhà họ Đỗ cô đoán chẳng sai phân hào nào.
Đỗ Quyên : “Thì là thế , chị hai em .”
Hai năm Đỗ Hà trong tay còn tiền nữa, về nhà đẻ mang theo đồ đạc, khi chuyện cũng bỏ tiền nữa.
Hướng Sơn Hoa và Đỗ Cửu Bình liền qua đó loạn một trận.
Chuyện Đỗ Quyên cũng .
Nếu họ thể đối xử với Đỗ Hà như thì cũng thể đối xử với như thế, điểm cô từng nghĩ tới từ .
, cứ tới .
Thái độ thản nhiên của Đỗ Quyên Đỗ Hà chút ngơ ngác.
Biết ! Chỉ đơn giản thôi ?
Không chứ…
Đỗ Hà: “Em út, em sợ ?”
Đỗ Quyên: “Sợ thì , cũng chẳng là sợ thì họ sẽ tới nữa .”
Đỗ Hà tắc nghẹn, đó chỉ chính : “Em út, , chị thể giúp em mà.”
“Giúp ?”
Đỗ Quyên tò mò: “Chị hai, chị định giúp em như thế nào đây?”
Hì hì…
Đỗ Hà cái xưởng mổ đầy vết bẩn m.á.u me: “Em út, đây là nơi để chuyện. Nếu hiểu lầm giải tỏa thì thể đối xử với chị như thế nữa chứ nhỉ.”
Đỗ Quyên gật đầu, Phạm Vĩ thấy liền tránh .
Vừa cũng chỉ vì tình thế cấp bách mới bắt Đỗ Hà thôi, thực tế họ thể cứ giam giữ cô như , vì đó là phạm pháp.
Đỗ Hà cuối cùng cũng tự do, khỏi xưởng mổ định thở phào một cái thì ngẩng đầu lên thấy Phó Ba.
Phó Ba ngay bên ngoài, hai tay chống nạnh, cô với vẻ mặt đầy khó chịu.
Chương 145 Mặt chị cũng to thật đấy!
Phó Ba lúc nãy thực sự suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t.
Chưa từng gặp phụ nữ nào trơ trẽn như , quả là một cú sốc lớn.
Đỗ Hà hì hì : “Xin nhé em, lúc nãy là bên phía em út .”